Bài viết 51
Lượt xem 13046


  • #42 SubTeam

    Mã số: 41

    Người viết : Diệu Thu

    @THIEN28


    Bài cảm nhận về Giang Thần

    Tiểu Trần Hy, cậu thực sự rất may mắn, khi cậu có hai người con trai yêu thương và trân trọng. Thực sự tôi vô cùng ngưỡng mộ và ghen tị với cậu. Cậu không chỉ nhận được tình cảm không cần hồi đáp của Ngô Bách Tùng, mà trên tất cả là cậu có Giang Thần.Có thể với nhiều người Giang Thần chỉ được cái mác đẹp trai, con nhà người ta.Nhưng đối với tôi, tình cảm cậu dành cho Tiểu Hi không hề thua kém Tiểu Hi dành cho cậu, thậm chí là hơn, đúng như Ngô Bách Tùng đã nói.Ngô Bách Tùng cậu ấy có thể sẵn sàng làm theo những gì Tiểu Hi nói, sẵn sàng ở bên Tiểu Hi khi không có Giang Thần, nhưng mọi thứ Ngô Bách Tùng làm chỉ đáp ứng được Tiểu Hi một cách tức thời. Tình cảm của Ngô bách Tùng dành cho Tiểu Hi khiến nhiều người thấy thương cho cậu ấy. Nhưng thương Ngô Bách Tùng còn Giang Thần thì sao? Mặc dù kết phim Giang Thần và Tiểu Hi vẫn về bên nhau, nhưng tình cảm và sự hi sinh âm thầm, lặng lẽ của Giang Thần dành cho Tiểu Hi, chúng ta không thể phủ nhận được. Giang Thần cậu ấy sẵn sàng vì Tiểu Hi mà không thi vào đại học Thanh Hoa, sẵn sàng vì Tiểu Hi mà phát tờ rơi, sẵn sàng vì cô ấy mà bán cả chiếc xe của mình...thậm chí còn rất nhiều lần sẵn sàng nữa nhưng đều là hi sinh trong âm thầm. Cậu ấy luôn khoác lên mình vỏ bọc lạnh lùng, hoàn hảo. Luôn nói “không thích” với Tiểu Hi nhưng tôi khẳng định dù Tiểu Hi có đi đến tận đâu Giang Thần vẫn có thể tìm được cô ấy, dù bao lần Giang Thần phũ với Tiểu Hi nhưng cậu ấy không hề một lần nói Tiểu Hi phiền phức và tránh cô ấy. Giang Thần đáng trách khi nhiều lần vẫn nhu nhược và tính trẻ con nhưng trên tất cả cậu ấy đáng thương hơn . Cậu ấy và Ngô Bách Tùng đều là những chàng trai tuyệt vời nhưng nếu được chọn lựa tôi vẫn sẽ chọn Giang Thần giống Tiểu Hi vì có lẽ với cô ấy cái tên Giang Thần đã chiếm một phần quá lớn trong lòng của cô ấy, cũng như hình ảnh của Giang Thần đã khắc sâu vào tâm trí tôi vậy. Cảm ơn Giang Thần, Tiểu Hi, Ngô Bách Tùng cũng như những bạn học khác đã vẽ nên một bức tranh thanh xuân vô cùng tuyệt vời về tình bạn và tình yêu trong sáng, ngây ngô của tuổi học trò.


  • #43 SubTeam

    Mã số: 42

    Người thực hiện: Lona Linh

    @LONA-LINH


    [FMV] Lời thú nhận của Giang Thần (Gửi thời thanh xuân ngây thơ tươi đẹp)



    "Mọi người đều nghĩ rằng Trần Tiểu Hi thích tôi hơn. Nhưng tôi không giống các cậu! Từ nhỏ đã quen sống một mình.

    Ai cũng rời đi

    Nhưng Trần Tiểu Hi thì không!

    Cô ấy vẫn luôn ở bên..." ❤️

    ======================================

    Mình rất ấn tượng & xúc động với phân cảnh GT & NBT ngồi uống bia & NBT đã khéo léo dẫn dắt GT giãi bày tình cảm của mình một cách gián tiếp đến Tiểu Hi, vì bản tính GT vốn là người khép kín & ko hay bày tỏ ra ngoài...Mình rất thích kịch bản của cảnh này , khiến người ta có thể cùng cảm động trước tình cảm của cả hai nhân vật nam GT & NBT dành cho TTH. Bởi vì ấn tượng nên mình đã nảy ra 1 ý tưởng khác để tạo nên cái FMV này!


  • #44 SubTeam

    Mã số: 43

    Người thực hiện: Do Ngoc Lam

    @DO-NGOC-LAM


    Mỗi người đều có một tuổi thanh xuân.

    Mỗi người đều chất chứa trong lòng những kỉ niệm đẹp.

    Mỗi người đều có quãng thời gian muốn quay trở lại.

    Và mỗi người đều muốn có một tình yêu đẹp đẽ, đơn thuần.


    Có một cô bé ngây thơ, đáng yêu tên Trần Tiểu Hy

    Có một cậu bé trầm lặng nhưng ấm áp Giang Thần.

    Và rồi một ngày đẹp trời, cô bé đã say đắm cậu bé "nhà giàu mua sách" này.



    Quãng thời gian cao trung quá đi, những kỷ niệm đẹp vẫn còn đọng lại.

    Những tình yêu ngây thơ thuở ban đầu.

    Những nỗi buồn không tên.

    Những tình cảm không dám nói lên lời.

    Họ lặng lẽ trải qua tuổi trẻ bên nhau.



    Những bước chân đầu đời.

    Những tình cảm chớm nở.

    Những nụ hôn đầu tiên nhẹ nhàng.

    Những nỗi nhớ không tên.

    Và những hiểu lầm của sự bồng bột tuổi trẻ.



    Khoảng cách không gian.

    Khoảng cách thời gian.

    Khoảng cách địa lý.

    Nhưng giữa hai trái tim lại không hề có khoảng cách.

    Nếu đã hướng về nhau, dù chia xa, thời gian bao lâu đi nữa thì nhất định sẽ có ngày gặp lại.



    Tìm đâu thế gian có được chân tình như sách viết ra.

    Cả đời chỉ dành để yêu một người.

    Trần Tiểu Hy đã tìm được Giang Thần.

    Giang Thần cũng thấy được Trần Tiểu Hy.

    Cuối cùng vẫn là kết thúc viên vãn.

    END - THANKS


    Tui đang mày mò nghịch PTS cách des ảnh. Vừa hay vừa thực hành vừa góp bài dự thi.
    Đẹp hay xấu thì mọi người đừng chê nhé.

    Sắp tới sinh nhật Hồ Nhất Thiên, tui cũng des muốn chia sẻ với mọi người.

    Cảm ơn vì anh đã mang đến một Giang Thần quá tuyệt vời cho chúng ta.




    Comments (16)
    Bài viết hay quá
    Chưa xem phim nên ko biết nhưng nhìn sơ qua vote cho bạn này. Có sự đầu tư chăm chút rất kỹ.
    + 05
    Đặc biệt rất thích mấy tấm hình mà bạn des.
    + 05
    bài viết rất hay và ý nghĩa .happy birthday to my Giang Thần .thơm thơm ^^
    Thần Hi là chân ái
    cảm động inggggg
    hay qua đi
    Hay quá mặc dù chả hiểu gì😂😂😂
    Bài viết hay quá =)))) Thanh xuân tôi cũng muốn trở thành một Tiểu Hi tìm được Giang Thần của đời mình ❤️
    Bài viết hay quá
    chúc may mắn nhé !
    Một bài viết đẹp , chúc cậu may mắn =))))))))))))))
    Chúc e sớm tìm được Giang Thần 😘
    Rất ấn tượng với bài này
    + 5
    Ngắn gọn thôi nh nói lên rất nhiều điều. Good
    Chúc giang thần sớm về bẻn b


  • #45 SubTeam

    Mã số: 44

    Người viết: Ngân Lê

    @NGAN-LE96


    Bài dự thi Gửi thời đẹp đẽ đơn thuần + Viết

    Gửi thanh xuân tươi đẹp của chúng ta phần ngoại truyện😊

    Theo như kết thúc của P1 , Tiểu Hy và Giang Thần chính thức về một nhà ...vậy xin phép được viêt phần tiếp theo theo ý của cá nhân tôi...tôi ko gọi là phần 2 chỉ xin gọi là ‘ngoại truyện'..

    Sau bao nhiêu trắc trở thử thách , sau bao nhiêu lần cãi nhau , sau bao nhiêu lần hờn dỗi , và sau cả thời gian 3 năm rời xa nhau , cuối cùng theo đúng sự an bày của định mệnh Giang Thần và Tiểu Hy đã về chung 1 nhà . Nhưng cuộc sông của họ sẽ thật sự hạnh phúc từ đây , sẽ thật sự yên bình....

    Sau khi cầu hôn Tiểu Hy, Giang Thần luôn âm thầm chuẩn bị một kế hoạch lễ cưới thật long trọng cho Tiểu Hy với mong muốn sẽ mang lại bất ngờ cho cô và xem như 1 lời hứa sẽ mang đến cho cô sự hạnh phúc suốt cả cuộc đời. Lần này , anh chuẩn bị theo đúng nghĩa “bí mật” vì anh ko nói với bất kỳ ai về kế hoạch này kể cả Lục Dương, Lâm Tĩnh Hiểu và Ngô Bách Tùng , vì anh lo họ sẽ rò rỉ thông tin với Tiểu Hy. Anh tất bật lên kế hoạch nào là thiết kế trang trí cho bữa tiệc , chọn nơi làm lễ , thiết kế áo cưới ,....anh tự tay mình chuẩn bị tất cả , vì anh muốn cho Tiểu Hy thấy sự chân thành của anh và muốn tạo ra 1 cái gì đó thật riêng biệt chỉ dành cho duy nhất Trần Tiểu Hy. Cũng do vừa phải làm việc ở bệnh viện vừa phải chuẩn bị cho kế hoạch , 1 tháng gần đây anh bắt đầu về nhà rất trễ , có khi về đến nhà thì liền lăn ra ngủ chẳng nói với Tiểu Hy 1 lời nào . Tiểu Hy ngây thơ chỉ nghĩ là anh tăng ca nhiều nên mệt , cô chẳng giận hờn anh mà ngược lại thương anh nhiều hơn. Với lại , cô cũng đang chuẩn bị cho bản soạn thảo dự án truyện mới do lần phát hành truyện trước của cô rất thành công.

    Sáng hôm nay , anh chở cô đi làm , rồi lại vội vã chạy sang chỗ làm nhẫn để đưa mẫu thiết kế anh đã vẽ cho họ để đặt làm nhẫn cưới cho Tiểu Hy. Sau khi đặt cọc xong , anh lại vội vã chạy sang chỗ làm áo cươi để lựa mẫu và đặt trước ,do hai tiệm chỉ cách nhau 1 con phố nên anh quyết định đi bộ. Trên đường đi , do suy nghĩ đến Tiểu Hy sẽ vui thế nào khi thấy mọi thứ anh làm , anh háo hức bước thât nhanh mà chẳng để ý xung quanh , *Rầm* anh đụng trúng 1 cô gái , cô gái ngã xuống đất đồ đạc văng tứ tung , lúc này anh mới trả hồn về đất liền , vội vã nhìn cô gái anh đỡ cô dậy và nhặt lại đồ cho cô :

    - Xin lỗi cô, tại tôi đang suy nghĩ nên vô ý đụng trúng vô , cô có sao ko , tôi đưa cô vài bệnh viện kiểm tra nhé!

    - Tôi không sao đâu..anh ko cần lo như v....– Cô gái phủi phủi chiếc váy dính cát và ngược mặt lên nhìn nói . Và bất chợt....

    -Ơ..là cậu sao Giang Thần , tôi còn tưởng ai cơ đấy – Cô vui vẻ la lên nhu vừa nhận ra người quen .

    Anh nghe thấy cũng nhìn vào cô , anh cũng thấy cô gái này khá quen mặt “ Cho hỏi cô là.???”-anh ngập ngừng hỏi

    - Sao cậu lại ko nhớ tôi chứ , tôi là Khả Tâm đây , học chung khoa y với cậu ở Chiết Giang đấy !

    - Khả Tâm , à nhớ cậu rồi , lâu quá ko gặp , cậu vẫn lanh lợi như vậy .

    Giang Thần nhận ra cô gái ấy , cô là Khả Tâm học chung khoa y ở Chiết Giang với anh , cô cũng chính là hoa khôi khoa y vài năm đó , cô vô cùng lanh lợi , học vô cùng giỏi , và có lẽ cô cũng chính là cô gái duy nhất có thể nói chuyện vời Giang Thần vào thời gian đó , bởi cái tính lanh lợi của cô làm anh nhớ đến Tiểu Hy nên anh mới chịu nói chuyện với cô , nhất là những khi anh và Tiểu Hy giận dỗi ko nói chuyện với nhau thì anh nói chuyện với cô để đỡ nhớ Tiểu Hy . Và hình như đến giờ anh vẫn ko hay biết 1 điều là cô đã đem lòng thích anh ngay từ lần gặp đầu tiên năm đó và đến giờ vẫn vậy , đó cũng chính là lý do vào năm đó có vô số chàng trai thất tình do bị cô từ chối. Sau khi tốt nghiệp cô được mời sang Anh để tu nghiệp , do vậy cô ko được gặp anh cho đến hôm nay . Trong đầu cô bỗng lóe lên ý nghĩ phải chăng là duyên trời đem anh về với cô.

    - Chúng ta đi uống cafe để hàn huyên nhé – cô lên tiếng

    - À..ừm..-anh do dự nhìn vào đồng hồ , 30p nữa mới đến giờ hẹn với tiệm áo nếu chỉ nói vài câu chắc sẽ kịp-được rồi..đến tiệm ở phố bên kia đi!!

    - Được

    Hai người bắt đầu hỏi thăm nha vài câu ,Khả Tâm hỏi:

    - anh đang làm việc ở đâu , đã có bạn gái chưa??-miệng thì hỏi vậy nhưng không hiểu sao dựa trên cơ sở nào mà cô cứ đinh ninh anh sẽ trả lời là chưa, nghĩ đến việc đó là cô lại thấy vui sướng

    - Bạn gái thì không có!!

    Nghe đến đó các suy tưởng của cô như hổ mọc thêm cánh cô bắt đầu mong muốn chuẩn bị 1 kế hoạch để tán đổ anh..trong đầu cô bây giờ toàn cảnh sắc hồng tươi ngọt ngào chỉ anh và cô thật hạnh phúc cho đến khi....

    - Nhưng vợ sắp cưới thì có 1 cô!!

    "Rầm" nghe như tiếng sét đánh ngang tai , thế giới hồng tươi của cô bắt đầu tối sầm lại , bắt đầu kéo mưa giông bão táp , mọi thứ , đổ vỡ, như 1 tòa nhà xây ko kiên cố bị lốc đánh sập , từng mảnh từng mảng đổ sập xuống ko chút gì có thể níu giữ lại. Người cô trong nóng ngoài lạnh , cố kìm cảm xúc gượng cười hỏi lại với mong ươc trong lòng rằng sẽ còn chút gì đó để cô hi vọng, rằng anh chỉ nói đùa thôi:

    - Anh nói thật sao??

    - Thật , tôi đã cầu hôn cô ấy và cô ấy đã đồng ý_- anh vừa trả lời vừa cười với nụ cười hạnh phúc

    Đây là lần đầu tiên cô thấy anh nở nụ cười hạnh phúc khi nói về 1 người con gái , chứng tỏ vị trí của cô gái đó trong anh ko hề đơn giản , cô bắt đầu hỏi sâu hơn về cô gái ấy để xem cô gái ấy tài hoa thế nào mà có thể cưa đổ cục đá lạnh nổi tiếng này..

    Qua lời anh kể , cô bắt đầu nhận ra rằng ,khoảng thời gian đó , lúc anh và cô học chung , cô luôn thấy anh lúc thì ngồi thơ thẩn lúc lại tự cười 1 mình , mọi lúc mọi nơi luôn chăm chăm nhìn điện thoại như đang mong ngóng ai đó sẽ gọi điện hoặc nhắn tin , giờ cô đã hiểu thì ra từ trước thời gian đó anh đã là hoa có chủ , chả trách sao anh luôn thẳng thừng từ chối các cô gái xung quanh anh từ hoa khôi , á khôi cho đến giáo viên thực tập, và cô được biết cô gái mà anh thương đó là TRẦN TIỂU HY.

    30p trôi qua...anh nhìn đồng hồ rồi vội vã từ biệt cô để đến tiệm áo cưới , cô vui vẻ từ giã , đợi bóng anh đi xa và khuất dần qua phố bên kia, cô bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ , cô cố gắng 4 năm nay chỉ mong một ngày gặp lại anh và có thể đứng trước mặt anh nói lời thích anh ,cùng anh trải qua những năm tháng hạnh phúc rồi đám cưới rồi sinh con , bao nhiêu suy tưởng, bao nhiêu mộng ước ,tất cả đều tan biến đều vỡ nát hết, cô ko cam tâm , càng nghĩ cô càng giận, cô biết Tiểu Hy, 1 cô gái bình thường học ko giỏi như cô lại từng thi lại 1 năm , ko xinh đẹp bằng cô-1 hoa khôi nổi tiếng của Chiết Giang, vậy dựa vào cái gì mà có được Giang Thần , lại còn được anh cầu hôn . Nghĩ tới đây , cô bỗng trở nên vô thức trong vài giây , "bốp" tiếng ly vỡ ,cô thức tỉnh , hóa ra trong vài giây vô thức cô vì quá tức giận mà bóp vỡ cái ly. Tay cô chảy máu, nhìn máu chảy ,cô bắt đầu suy nghĩ

    "Trần Tiểu Hy , Giang Thần là của tôi , cô ko đủ tư cách ở canh anh ấy , anh ấy phải là của tôi , cô chờ đấy , chờ xem tôi giành anh ấy về như thế nào"- vừa nghĩ cô vừa đập tay mạnh xuồng bàn khiến nhiều người quay lại nhìn cô..rồi cô bỏ đi

    Về phần Giang Thần, sau khi đặt xong áo cưới cho Tiểu Hy anh quay về bệnh viện làm xong công việc của mình , hôm nay anh muốn về sớm với Tiểu Hy, sau khi đi kiểm tra sơ bộ cho các bệnh nhân anh gọi điện cho Tiểu Hy :

    - Em nghe đây

    - Em đang làm gì

    - Em đang vẽ cho xong bìa truyện mới , chiều về cho anh xem lấy ý kiến nhé

    - Được , vậy anh sẽ lấy thù lao đấy

    - Anh muốn thù lao gì?

    - Chuyện đó..tối sẽ biết-- Giang Thần nói với cái giọng cực kỳ nham hiểm khiến cô Trần nhà ta nổi hết da gà

    - Anh thật là...nham hiểm

    - Quá khen rồi..lát nữa qua đưa em đi ăn nhé

    - Vâng ạ

    Nói xong , đúng lúc anh lại nhận được điện thoại từ chỗ ý tá tiếp tân :

    - Chào bác sĩ Giang , có người muốn nói chuyện điện thoại với anh, anh có muốn nối máy ko ạ!

    - À..được cô nối máy giúp tôi nhé!

    *ting..ting*

    - Chào bác sĩ Giang

    - Cho hỏi ai vậy??

    - Tôi đây , Khả Tâm.

    - À chào cô , tìm tôi có việc gì sao?

    - Ko có gì , chỉ là muốn mời anh ăn cơm vì hôm trước anh mời tôi uống cafe , anh rảnh chứ??

    - À..ừm..xin lỗi có nhé, tôi có hẹn rồi , cô ko cần mời tôi ăn cơm đâu , chầu cafe coi như xin lỗi đã va phải cô, vậy nhé , tạm biệt

    - Ơ..khoan..bác..

    *tút..tút*

    "Hừm..chắc chắn là có hẹn với Tiểu Hy, thật ko chấp nhận được , cô ta chẳng có gì đặc biệt , sao lại có thể sánh bước cùng Giang Thần được chứ , không xứng, người duy nhất xứng , chỉ có thể là mình"- Khả Tâm vừa tức giận suy nghĩ vừa nắm chặt chiếc điện thoại..Thật ko tưởng tượng được , nếu cai điện thoại có sinh mệnh chắc chắn sẽ bị cô ta bóp chết..

    Phần khác..ở nơi khác Tiểu Hy và Giang Thần đang tay trong trong tay hạnh phúc đi dạo sau khi ăn trưa...*reng...reng* điện thoại Tiểu Hy vang lên..nhìn vào màn hình điện thoại Giang Thần tỏ vẻ ko vui , là Ngô Bách Tùng gọi , anh buông tay đi về phía trước như nói với Tiểu Hy rằng "em nghe điện thoại đi anh ko muốn nghe" nhưng thực tâm lại muốn nghe lắm , về Tiểu Hy cô như hiểu ý , lặng lẽ bắt máy cố ý nói to để Giang Thần nghe được :

    - Tớ nghe đây!

    - Lát nữa cậu rảnh ko?

    - Ờ..ừm..tớ cũng khá rảnh

    - Có thể hẹn cậu uống cafe ko..có chút việc muốn nhờ cậu.

    - Tớ..- cô đưa mắt nhìn Giang Thần hỏi nhỏ "cậu ấy có việc nhờ em"

    Giang Thần gật nhẹ tỏ ý cho phép cô đi gặp Ngô Bách Tùng, cô mỉm cười.

    - Được gặp ở đâu?

    - Ok , vậy 30p nữa gặp ở chỗ XX nhé

    Giang Thần đưa Tiểu Hy về chỗ làm , sau khi vừa về tới bệnh viện anh nhận được tin nhắn của Khả Tâm, nội dung tin nhắn đại loại là muốn hẹn anh đi uống cafe và hỏi anh vài vấn đề vì cô muốn xin vào làm ở bệnh viện anh đang làm, do cũng đang rảnh , anh miễn cưỡng nhận lời.

    Đến nơi hẹn , anh thấy cô đang ngồi chờ bên ly Capuchino , anh bước đến kéo ghế ngồi , phục vụ bước đến hỏi anh muốn uống gì . Anh lắc đầu rồi quay qua nói với cô là anh còn việc nên chỉ ngồi khoảng 30p . Nghe vậy Khả Tâm nắm chặt tay tức giận rồi lại nở nụ cười đầy ác ý....

    - Anh có hẹn với Tiểu Hy??

    - Phải..

    - Vậy, liệu rằng anh có thắc mắc hiện giờ Tiểu Hy đang làm gì ,cùng ai ko?

    Nghe đến đây , anh khá giật mình , thắc mắc tại sao cô ta lại hỏi như vậy, rồi chợt nhớ đến việc lúc nãy Tiểu Hy có hẹn với Ngô Bách Tùng, anh cũng khá thấy khó chịu..

    - Tôi biết..cô ấy có nói với tôi..nhưng sao cô lại..

    Khả Tâm ngắt lời:

    - Phải..anh biết cô ấy ở đâu..nhưng đâu chắc rằng cô ấy đang làm gì!

    - Cô nói thế là ý gì?- Giang Thần nhíu mày tỏ vẻ ko vui - chẳng phải cô hẹn tôi ra để hỏi về việc xin vào làm ở bệnh viện sao , sao lại nói đền chuyện này??

    - Hừm..chỉ là tôi muốn giúp anh thôi..nếu có hứng thú thì anh đi theo tôi..tôi sẽ cho anh thấy

    Nghe nói thế , Giang Thần đương nhiên ko muốn đi , nhưng nghe nhắc đến Tiểu Hy anh lại trở nên vô thức mà gật đầu rồi đi theo Khả Tâm như người mất tự chủ...

    Khả Tâm dắt Giang Thần đến 1 công viên ở khá gần chỗ hẹn vừa nãy , anh đi theo cô , rồi anh nhìn thấy , phía xa có 1 chàng trai cùng 1 cô gái đang cười nói , lại gần thì thấy là Tiểu Hy và Ngô Bách Tùng,anh móc điện thoại ra gọi cho Tiểu Hy...*ting..ting*...

    - alo..em nghe đây ạ!

    - Em đang ở đâu đấy ,cuộc hẹn với Ngô Bách Tùng thế nào rồi , anh đến đón em nhé!

    - Ờ..ừm..- Tiểu Hy lặng im 1 lúc - ừm..em có việc phải làm nên ko có gặp Ngô Bách Tùng, anh ko cần rước em đâu , em đi làm vài việc để chuẩn bị cho bộ truyện sắp tới..vậy nhé..bye anh!!

    *tút..tút* cô cúp máy...tim anh nhói lên.."sao thế , sao cô ấy lại nói dối như vậy?" Giang Thần tức giận đến đỏ mặt. Khả Tâm đừng bên cạnh cười thầm với vẻ mặt đầy thỏa mãn . Anh nắm chặt tay tiến lại gần , bất giác anh nhìn thấy Ngô Bách Tùng đem ra 1 bó hoa lớn và 1 chiếc hộp nhỏ quỳ xuống trước mặt Tiểu Hy, anh sững sờ , đứng lặng như 1 tượng đá cách chỗ Tiểu Hy khoảng nửa mét...

    - Em có đồng ý lấy anh ko??- Ngô Bách Tùng đưa hoa và mở chiếc hộp nhỏ ra..bên trong là 1 chiếc nhẫn kim cương khá to

    Giang Thần như chết lặng , anh càng ko ngờ khi thấy Tiểu Hy cười vui vẻ gật đầu nhận lấy hoa và chiếc hộp . Ngay lúc này anh muốn bước ra hét to vào mặt họ rằng anh đã thấy tất cả ,hỏi Tiểu Hy rằng tại sao cô dối anh , tại sao cô lại....

    Nhưng..1 bàn tay kéo anh đi , anh như ko có chút sức lực mà để Khả Tâm kéo đi .

    - Thế nào...tôi nói đúng chứ..anh..

    - Cô im đi , mục đích của cô là gì , sao lại dẫn tôi đến đây và sao cô biết cô ấy ở đây??

    - Anh ko cần quan tâm nhiều như vậy , chỉ cần biết là tôi muốn tốt cho anh giúp anh thôi

    - Tôi muốn đi uống rượu

    - Được , tôi đi với anh..

    Cứ như thế anh đến nới liền gọi ra và uống thật nhanh các ly rượu , hết ly này đến ly kia , cho đến khi anh ko còn nhận thức được gì nữa.

    Đã 10h tối , Tiểu Hy lo lắng khi anh khi chưa về nhà , gọi đến bệnh viện thì họ bảo anh ko đi làm , *ting..tong*...tin nhắn đến từ 1 số điện thoại lạ mà cô chứ thấy bao giờ với nội dung

    " Giang Thần đang ở quán XY , anh ấy đang say , cô đến đón anh ấy đi"

    Tiểu Hy cấp tốc chạy đến , bước xuống xe , cô ngỡ ngàng khi thấy anh đang say và được kè bởi 1 cô gái lạ mặt và...vô cùng xinh đẹp .

    - Anh ấy uống hơi nhiều , tôi lại ko biết nhà , nên mới gọi cô đến đưa anh ấy về , làm phiền cô rồi!!

    - À, ừm..ko sao..cảm ơn cô đã gọi tôi đến..

    "Gì chứ..làm phiền sao , đó vốn là việc của mình ,liên quan gì cô ta mà nói như thế , cứ như là thân thiết với Giang Thần lắm ý" Tiểu Hy bực bội khi nhớ đến lời cô gái nói..

    Thấy xe chở Tiểu Hy và Giang Thần đi khá xa và khuất dần , trên môi Khả Tâm lại bắt đầu nở nụ cười đầy gian tà..

    Sau khi về đến nhà , cô đỡ Giang Thần đến chỗ ghế sofa , vô tình cô nhìn thấy trên cổ áo anh có 1 vết son nhạt , máu ghen lên não , cô la lên :

    - Giang Thần, tại sao cổ áo anh lại có vết son , anh đã làm gì?

    Giang Thần vẫn đang mơ màng do quá say , ko biết Tiểu Hy đang nói gì chỉ ừ ừ cho qua loa. Tiểu Hy quá mức tức giận lại nhớ đến cô gái lúc nãy , cô như phát hỏa , bỏ mặt Giang Thần nằm đó , cô vào phòng đong cửa ko quan tâm đến anh nữa.

    Sáng hôm sau , sau cơn say rượu quá đà , đầu anh đau như búa bổ , lại thấy bản thân đang nằm trên sofa , anh ra sức gọi Tiểu Hy, gọi mãi cô vẫn ko trả lời , anh tìm khắp nhà , có vẻ cô đã ra ngoài từ sớm. Nhớ lại cảnh tượng ngày hôm qua Giang Thần 1 lần nữa tức giận đến mức mấy con "men rượu" trong người cũng sợ mà chạy mất.

    "Ko lẽ cô ấy ra ngoài gặp Ngô Bách Tùng, lại có thể sớm như thế sao"

    Anh lấy điện thoại gọi Tiểu Hy.. *ting..ting..tút* cô ko bắt máy , anh gọi nhiều lần như thế , cô vẫn ko bắt máy , quá sức tức giận, anh thay đồ đến bệnh viện trong tâm trạng uất ức .

    Về phần Tiểu Hy, vì chuyện tối qua mà cô tức đến mức ko ngủ được khóc đến sưng húp cả mắt , cô thơ thẫn bước đi mà ko có đích đến . *ting..tong* tin nhắn đến ,lại là từ số điện thoại ngày hôm qua

    "Cô muốn biết vết son là từ đâu ko và đã xảy ra chuyện gì tối qua, hãy đến phòng trực của Giang Thần "

    Trong lòng Tiểu Hy lúc này ko hề muốn đi nhưng ko hiểu sao đôi chân cô cứ vô thức mà bước đi theo hướng đến bệnh viện.

    Giang Thần lúc này đang bực tức đến mức ko làm được gì chỉ muốn gặp Tiểu Hy và mắnng cô 1 trận. *cốc...cốc* có tiếng gõ cửa, là Khả Tâm, cô bước vào với bộ đồ khá là "mát mẻ" , bước đến chỗ Giang Thần:

    - sao cô tới đây?

    - Anh để quên ví ở quán rượu nên tôi mang đến cho anh

    - À..cám ơn cô , làm phiền rồi

    Giang Thần đứng dậy bước đến lấy điện thoại , Khả Tâm cũng bước lại , khi gần tới chỗ Giang Thần chẳng biết vì cái sức hút nào mà cô ta bỗng nhiên như trượt phải gì đó ngã lao vào Giang Thần, cô ôm chầm lấy anh. *cạch* đúng lúc này , Tiểu Hy bước vào *bốp* cô làm rơi ly cà phê cô mang đến cho anh , cô sững sờ , mắt ửng đỏ, nước mắt giàn giụa nhìn Giang Thần đang ôm cô gái khác , cô ko tin vào mắt mình, cô cũng ko đủ can đảm hỏi anh, cô vội vã quay mặt bỏ đi. Giang Thần như người tỉnh giấc, vội vã nhận thức được Tiểu Hy đau lòng như thế nào , liền muốn chạy theo Tiểu Hy để giải thích , nhưng 1 lần nữa , 1 bàn tay lại kéo anh lại:

    - Anh muốn đuổi theo?? Anh quên hôm qua đã thấy gì sao??

    Nghe đến đây , bỗng dưng đôi chân Giang Thần ko muốn đi nữa , anh chết lặng tại đó , ko suy nghĩ nên làm gì được nữa, cứ như bị Khả Tâm bỏ bùa rồi.

    Tiểu Hy bỏ chạy về phìa công viên, cô gặp Ngô Bách Tùng cũng đang đi dạo gần đó..:

    - Tiểu Hy...ơ cậu sao vậy..sao lại khóc như thế??

    Tiểu Hy ấm ức kể lại toàn bộ cho Ngô Bách Tùng nghe, lúc này cơn thịnh nộ lại dậy sóng trong Ngô Bách Tùng, anh 1 mạch chạy đến chỗ Giang Thần vẫn ko quên dắt theo Tiểu Hy. Quay lại phòng trực , Tiểu Hy do dự ko dám bước vào , cô sợ..sợ sẽ lại thấy điều đau lòng. Ngô Bách Tùng nhẹ nhàng vỗ đầu an ủi Tiểu Hy rằng sẽ ko sao đâu . Đẩy cửa vào , họ thấy Giang Thần đang nằm lim dim còn Khả Tâm thì đang mát-xa đầu cho Giang Thần

    - 2 người đang làm cái quái gì vậy??- Ngô Bách Tùng hét lớn

    - Cần cậu quản sao! - Giang Thần vì thấy Tiểu Hy đi cùng Ngô Bách Tùng mà lòng tức giận nòi ko suy nghĩ

    - Cậu nói cái gì? Có thể nói vậy được sao ?

    - Sao lại ko , vốn dĩ cậu ko quản được - Khả Tâm lên tiếng như miếng xoáy sâu vào Tiểu Hy đang đứng lặng người phía sau

    Tiểu Hy vẫn chẳng nói gì , cô đau đến mức chẳng thể nói thành lời. Ngô Bách Tùng vẫn hét lớn:

    - Cậu ko thấy ai đang đứng đây sao ,? Cậu coi cô ấy là cái gì mà đối xử như vậy?-- vừa nói Ngô Bách Tùng vừa kéo Tiểu Hy lên trước

    Nhìn thấy Tiểu Hy, Giang Thần cũng như nguội lại nhưng lại nhớ đến chuyện cũ anh lại lơ đi:

    - Thì sao ? Chẳng phải có cậu lo rồi sao?

    - Cái gì , tôi sao , cậu nói cái gì đó!

    - Ko phải sao , chẳng phải cũng cầu hôn rồi sao , cũng đồng ý rồi còn gì! Tôi mới là người phải đau lòng mà sao lại có người khóc như thế nhỉ-- Giang Thần tức giận nói

    - Cái gì mà cầu hôn , anh đang nói ai vậy?? - Tiểu Hy lúc này mới lên tiếng

    - Còn ai vào đây là em và cậu ta , anh đã thấy hết rồi , ở công viên, m và cậu ta làm gì tự biết.

    Nghe đến đây, Ngô Bách Tùng như hiểu được gì đó :

    - Ko hề như cậu nghĩ , thật ra...

    Lo sợ Ngô Bách Tùng sẽ nói ra , Khả Tâm nhanh chóng chặn lại :

    - Phải đã làm gì thì phải tự biết khóc lóc gì chứ

    Ngô Bách Tùng hét lớn :

    - cô im cho tôi , cô là ai , biết cái gì mà lên tiếng , nghe cho kỹ đây Giang Thần, ngày hôm qua tất cả những gì cậu thấy chỉ là 1 màn diễn...

    Nghe thất , Giang Thần ngồi dậy nghe tiếp , về Khả Tâm thì lo sợ đến toát mồ hôi , cô lo sợ sẽ mất Giang Thần.. Ngô Bách Tùng tiếp tục:

    - Tất cả là do tôi nhờ Tiểu Hy cùng tôi diễn , tôi muốn tập dợt trước để cầu hôn Tô Mộc

    - Cái gì? Tô Mộc, cậu và cô ấy...- Giang Thần lắp bắp ngở ngàng

    - Phải , tôi và cô ấy quen nhau khá lâu rồi và tôi muốn cầu hôn cô ấy

    Giang Thần nhìn sang Tiểu Hy như muốn hỏi rằng là thật sao , Tiểu Hy hiểu ý :

    - phải là như vậy

    - Vậy sao khi anh gọi am lại nói dối

    - Em nói dối là vì Ngô Bách Tùng muốn giữ bí mật nên đành giấu cả anh

    Giang Thần vẫn bán tín bán nghi , lúc này Tiểu Hy lên tiếng với giọng đầy chua chát9

    - Em ko giống anh , làm chuyện đáng xấu hổ

    - Chuyện xấu hổ??

    - Chuyện lúc nãy anh mau quên vậy sao?

    - Lúc nãy là hiểu lầm , Khả Tâm vô tinh vấp té va vào người anh thôi!

    - Được...vậy còn chuyện anh làm tối qua?

    - Anh làm gì chứ??

    - Còn hỏi, tối qua anh và cô ta làm gì sao cổ ao anh có vết son

    Giang Thần ngây người vì ko biết lúc đó xảy ra việc gì do anh quá say , anh nhìn sang Khả Tâm để tìm câu trả lời..lúc này Khả Tâm cùng đường , chỉ nói là ko biết gì hết. Thấy vậy Ngô Bách Tùng gọi cho quản lý nơi Giang Thần uống rượu cũng là bạn thân của Ngô Bách Tùng và xin đoạn video quay vào tối qua. Video được gửi qua , Ngô Bách Tùng mở lên thì cảnh tượng trước mắt khiến mọi người ngỡ ngàng , là Khả Tâm, là cô nhân lúc Giang Thần say đến bất tỉnh rồi lấy son tha lên môi và hôn lên cổ áo Giang Thần còn cả việc cô lấy điện thoại Giang Thần để lấy số của Tiểu Hy, tất cả đều rõ mồn một. Tiểu Hy nhìn sang Khả Tâm, với ánh mắt căm hờn

    - tại sao cô làm vậy??

    Lúc này biết chẳng thể chối nữa , Khả Tâm lật bài ngửa :

    - Phải , tôi cố tình làm mọi việc đấy , là do cô ép tôi , cô dựa vào cái gì mà có được Giang Thần chứ , cô căn bản ko xứng đáng với anh ấy, tôi đây mới là 1 đôi trời sinh với anh ấy, tôi đã thích anh ấy 4 năm rồi , lúc đi tu nghiệp luôn cố gắng để có thể có thành tích xứng với anh ấy , nhưng thế nào , cô lại giành mất anh ấy của tôi, tôi ko chấp nhận , anh ấy là của tôi.

    Giang Thần như tỉnh táo hẳn , anh nói lớn với Khả Tâm cũng như với tất cả mọi người :

    - Cô phí công rồi, dù cô có làm gì người tôi yêu mãi cũng chỉ có Trần Tiểu Hy.

    Khả Tâm như lãnh trọn ngàn dao xuyên tim , cô khóc nức nở bỏ đi. Ngô Bách Tùng cũng đi , để lại Tiểu Hy và Giang Thần trong phòng.

    - Anh xin lỗi , là anh sai rồi , Tiểu Hy em tha thứ cho anh nhé!

    - Ngốc quá, anh cũng là bị hại mà- Tiểu Hy xoa mặt Giang Thần nói

    - Tiểu Hy anh cho em 1 bất ngờ

    - Gì thế

    - Đi theo anh

    Giang Thần dẫn Tiểu Hy đến 1 tòa nhà khá lớn , anh dắt cô vào , Tiểu Hy ko khỏi xúc động ,trước mắt cô là 1 lễ đường trang trong , còn có 1 bộ sơ-rê rất đẹp để ở trung tâm phòng , quay lại nhìn Giang Thần cô thấy anh quỳ xuống đưa ra chiếc nhẫn mà anh thiết kế riêng cho cô

    - Trần Tiểu Hy, 1 lần nữa , em gả cho anh nhé!

    Tiểu Hy nức nở đồng ý, không khí xung quanh như thuộc về riêng họ , tất cả những việc đã xảy ra xưởng như đều tan biến đều như chưa hề xảy ra.


    ****hết***

    Nick fb: ngân lê (kim.kats.1609)


    Comments (5)
    Tốt đấy..có nội dung hợp lý đấy
    Có đầu tư về nội dung👍
    Tớ thích nội dung này 😍😍
    ❤❤❤hay quá
    Giành giải nhé! ;)
    + 4


  • #46 SubTeam

    Mã số: 45

    Người vẽ: Linh Chi (Chi Matcha)

    @CHI-MATCHA


    Topic: Vẽ Chibi Tiểu Hi & Giang Thần




    Comments (4)
    đẹp quá pn ơi
    Ôi, sao mất link hình ròi này
    Đẹp quá,mk vote bài này <3
    sao đẹp v


  • #47 SubTeam

    Mã số: 46

    Thiết kế

    Người thực hiện: Ngân Tăng

    @NGANN-TANGG



    Comments (3)
    ok đấy!!!!!!
    👍👍👍duoc kam


  • #48 SubTeam

    Mã số: 47

    Người viết: Vũ Vũ Lê

    @VU-VU-LE


    Bài cảm nhận về Vương Đạt Trang


    Phim này coi thực sự rất thoải mái luôn, ai cũng đáng yêu, dàn nhân vật có sức sống nữa. Nhiều bạn thích Tiểu Hy, Giang Thần, Bách Tùng, Lục Dương, Tịnh Hiểu, mình cũng thích họ, nhưng ấn tượng nhất với mình phải kể đến Vương Đạt Trang. Cái cậu chàng ất ơ, ở cái tuổi "ngày hai buổi đến trường", nhưng định hình trong đầu lại là tư tưởng "học không chơi đánh rơi tuổi trẻ". Vương Đạt Trang là kiểu nhân vật dễ bắt gặp ngoài đời nhất, rất gần gũi, thời đi học không nhìn đâu xa chỉ cần đưa mắt liếc hai bên trái phải là nhìn thấy. Hồi đi học, mình không thích kiểu học sinh như Vương Đạt Trang, sau này không còn đi học nữa nhớ lại ngày xưa mới thấy giá trị của mấy "thánh giải trí" này. Tiếc là trong phim Vương Đạt Trang quá phụ, không có nhiều đất diễn, đến khi trưởng thành chẳng biết lưu lạc phương nào. Mình nhớ mãi chi tiết vừa thi xong bước ra khỏi phòng, bạn Vương ất ơ cởi luôn áo đồng phục, cười sung sướng từ nay không cần mặc đồng phục nữa. Cái thời đó, cái con người đó ngông nghênh thiệt! Cảm ơn Vương Đạt Trang :)))


  • #49 SubTeam

    Mã số: 48

    Thiết kế:

    Người thiết kế: Vi Đoàn

    @VI-KA



    Giang Thần: "Cô ấy tốt như thế, không những bao dung sự lạnh lùng, sự kỳ quái, sự khó hoà hợp ở tôi, mà còn có thể thích thú với nó!"

    Một câu nói mà em tâm đắc nhất trong phim! Anh chị xứng đáng soán ngôi cặp đôi đáng yêu nhất của năm với những câu nói "Gây thương nhớ" đấy ạ. Một bộ phim tuyệt vời. Chúc mọi người tham gia minigame may mắn nhé!!!


    Comments (8)
    ❤️mãi mới thấy 😂
    Hehe cảm ơn chị Huyền nhíaaaaaa
    NDLN muôn năm!!!!
    Đẹp quá Vi ơi
    Chaiyoooo
    Mãi mới đc :))
    Triệu like cho chị!!
    Tìm chị mãi hjhj


  • #50 SubTeam

    Mã số: 49

    Tác Giả: Linh Chi (Stella Han)

    @STELLA-HAN



    Theo các bạn, thanh xuân là gì? Chắc hẳn mỗi người sẽ có định nghĩa khác nhau về nó bởi mỗi một người trong số chúng ta đều trải qua những khoảng thời gian thanh xuân tươi đẹp. Mỗi khi nghĩ về nó, ta đều thấy hạnh phúc. Nó cũng chính là khoảng thời gian đẹp nhất của cuộc đời con người nơi mà ta thực hiện ước mơ hoài bão tuổi trẻ của mình một khi đã vụt mất sẽ không thể lấy lại được. Vì vậy,ai ai cũng đều trân trọng, gìn giữ năm tháng này.

    Tiểu Hi - một cô gái theo mình nhận xét là siêu cute,dễ thương,năng động, có niềm đam mê hội họa, đáng khâm phục bởi cô luôn sẵn sàng làm tất cả mọi thứ để theo đuổi Giang Thần suốt thời học trò,không chịu lùi bước dù có những lúc Giang Thần không thèm để tâm đến mình. Nhưng rồi sự nỗ lực ấy cũng đã cảm hóa được Giang Thần . Giang Thần một chàng trai tưởng rằng rất lạnh lùng nhưng bên trong lại vô cùng ấm áp. Anh lại là người luôn lặng lẽ,dõi theo Tiểu Hi lo lắng cho cô,bảo vệ cô,giúp đỡ cô từ việc tìm lại quỹ tiền, đánh bọn xã hội đen bắt nạt cô,sẵn sàng bỏ đi hình tượng một cậu học sinh ngoan ngoãn học giỏi để lén đi vào phòng phát thành an ủi cô :"Đừng Sợ!". Anh cũng là một người có hoài bão lớn,kiên định lựa chọn quyết định của mình. Anh đã từng nói :" Học toán là ước mơ của bố,Thanh Hoa là ước mơ của mẹ.Còn học y là ước mơ của con." cho dù có bị mẹ phản đối, để rồi sau này ta thấy được hình ảnh một vị bác sĩ tài giỏi cứu người.


    Còn Ngô Bách Tùng,một vận động viên vô cùng tài giỏi đã từng bị chấn thương ở vai nhưng đã nỗ lực hết mình trở nên nổi tiếng,cả thời học trò đến khi bơi lội dù biết Tiểu Hi thích Giang Thần nhưng anh vẫn theo đuổi, chăm sóc cho cô, vô cùng lo lắng chạy mua thuốc khi cô nói bị đau bụng.Lâm Tĩnh Hiểu và Lục Dương, một cặp đôi hạnh phúc,ăn ý,cùng nhau thực hiện ước mơ,cùng nhau học cùng một trường đại học,luôn ở bên nhau dù cho Lục Dương đã từng phải trải qua khoảng thời gian cùng với bệnh tim


    Cho dù có gặp phải khó khăn gì năm người bọn họ cũng luôn ở bên nhau,cùng nhau tạo nên một tuổi thanh xuân tươi đẹp,đáng nhớ.


    Comments (2)
    hay wa pan
    fighting!!!


  • #51 SubTeam

    Mã số: 50

    Người viết: DP











    Comments (5)
    em biết bài này của ai rồi nha, viết hay quá chị ơi
    + 2
    e cũng biết nè ;))
    + 5
    Hình như hai đứa em cái gì cũng biết hết nhở.
    ss cũng biết bài này do ai viết rồi :D
    + 5
    SS biết bài này của cô em sống cùng chổ với ss
    + 5



Bài viết 51
Lượt xem 13046