Bài viết 87
Lượt xem 35948


  • #82

    Rất nhiều chữ, từ #AriesArsenal:


    "Về đội hình xuất phát, mình không nghĩ đó là một cách tiếp cận sai khi bước vào trận đấu tại Old Trafford. Lựa chọn cách an toàn thay vì mạo hiểm, cụ thể hơn là việc sử dụng Coquelin – Elneny với Ramsey hoạt động tự do không có gì là không hợp lý khi phải làm khách của một đội bóng do Jose Mourinho dẫn dắt. Có thể đội hình xuất phát ấy đã không hoạt động như mong muốn và sau trận đấu bạn nhìn vào đó và nói HLV đã sai lầm, nhưng có bao nhiêu người khi được đặt vào vị trí đó lựa chọn mạo hiểm để chiến thắng thay vì an toàn? Cơ bản đó cũng là cách tiếp cận trận đấu trong nhiều trận đấu lớn ở mùa trước và đội đã thành công, nhìn vào trước trận, đó là một cách tiếp cận hợp lý.


    Tuy vậy, Ramsey, người được kì vọng có một vai trò lớn trong trận này như trong các trận đấu lớn mùa trước lại thất bại trong việc kết nối các tuyến và tạo ra sự đột biến trong phạm vi hẹp. Cách pressing tốt của các cầu thủ Man United khiến Ramsey, người luôn nghĩ mình có 3 chạm để thoát khỏi vòng vây đối phương, có tới 5 lần mất bóng trong trận này, ngay sau anh là Alexis Sánchez (4). Đội chủ nhà đã làm tốt trong việc phong tỏa Ramsey khi anh không đóng góp đường chuyền tạo cơ hội nào, cũng không có cú sút nào trong thời gian trên sân, bị phạm lỗi 4 lần. Ramsey cần phải nhận ra tại Arsenal, dù anh có là con cưng của Wenger thì anh cũng không phải là ngôi sao trung tâm của hàng tiền vệ hay thậm chí là toàn đội như tại Wales.


    Bình thường, vị trí của Ramsey sẽ do Iwobi đảm nhiệm. Như mình nói trước trận, Iwobi có thể là một cá nhân tạo nên sự khác biệt cho Arsenal tại Old Trafford. Có lẽ ngoại trừ Mesut Özil, ở Arsenal không ai có cách nhận bóng, xoay người tạo khoảng trống và đi bóng trong khu vực final third tốt như tài năng người Nigeria. Arsenal đã thiếu điều đó ngày hôm qua, gần như không có sự linh hoạt nào trước vòng cấm United. Alexis lùi sâu để lấy bóng, như mọi khi, nhưng không có ai di chuyển để nhận đường chuyền của anh và Özil cũng có một ngày thi đấu rất mờ nhạt.

    Thiếu vắng Bellerín, Arsenal sử dụng cặp cánh Monreal – Jenkinson với rất ít đóng góp cho hang công. Trong những trận đấu ở mùa giải trước, khi Ramsey được bố trí bên cánh phải và có xu hướng di chuyển vào trong, người đá cùng cánh với anh là Bellerín luôn di chuyển lên cao để tạo một lựa chọn bên cánh cho các cầu thủ ở hàng tiền vệ phân phối bóng. Điều đó không xảy ra ngày hôm qua khi Valencia có một trận đấu quá tốt khiến Monreal không lên bóng được nhiều, còn Jenkinson bên cánh phải không đóng góp gì nhiều cho các đợt tấn công. Jenkinson có một trận đấu ổn về mặt phòng ngự trong khi Monreal gặp nhiều khó khăn.


    Lại nói về Monreal, anh một lần nữa đối mặt với một cầu thủ tốc độ và tiếp tục có trận đấu không tốt. Đã có 10000 người nói về việc anh thiếu sự hỗ trợ từ cầu thủ chạy cánh, những trận đấu trước là Iwobi và trận đấu này là Ramsey, đương nhiên điều đó phải được cân nhắc. Tuy vậy cũng phải nhắc tới việc Monreal thiếu tốc độ và không còn sự ổn định như những mùa giải trước, tình huống bỏ kèm Herrera trong bàn thắng của United là một ví dụ điển hình. Valencia biết Monreal không đọ tốc độ được với anh, Monreal lại có xu hướng thường đứng khá xa người cần kèm nhưng lại thiếu tốc độ để bắt được cầu thủ đó khi anh ta đẩy bóng qua anh trong các trận đấu ở mùa giải năm nay, Barrow là một ví dụ điển hình. Monreal vừa có một màn trình diễn rất chất lượng trước Spurs nhưng trận đấu ngày hôm qua là một màn trình diễn trung bình, anh vẫn là một sự lựa chọn tốt cho Arsenal nhưng cần cải thiện trước khi Gibbs lấy mất chỗ đá chính.

    Một vấn đề nữa với hệ thống của Arsenal là cảm giác mỗi cầu thủ được giao một khu vực của riêng mình và không có sự linh hoạt trong hỗ trợ. Monreal – Iwobi/Ramsey là một ví dụ, khi Ramsey được di chuyển quá rộng ngày hôm qua Monreal chờ người hỗ trợ nhưng không có và nhiều lần rơi vào các tình huống 2 v 1. Một lỗi nữa có thể nói tới là việc Elneny/Walcott không ai chặn đường chạy của Mata trong bàn thắng của United sau khi Monreal mắc lỗi. Đó là khu vực của ai? Elneny, ngay ở thời điểm Monreal ngã xuống và quyết định không theo Herrera, đã chạy về hướng trung tâm nhưng vẫn không kịp ngăn Mata. Walcott đứng cách Mata chỉ ba bước chân khi anh bắt đầu chạy vào vòng cấm nhưng cũng không có hành động gì.


    Ở cánh phải, Walcott, dù đã cải thiện nhiều về mặt tâm lý và nỗ lực thi đấu, vẫn không có được sự tự tin trong những pha đi bóng như Valencia chẳng hạn. Trước những chấn thương liên tục, Walcott cũng chưa thực sự bao giờ là một cầu thủ 1v1 tốt và anh lại càng ngại lao vào những pha đua tốc độ với đối phương sau này. Walcott có cố gắng cũng chỉ là đẩy bóng qua cầu thủ đối phương và sau đó không tranh chấp được, còn với Oxlade-Chamberlain, anh dùng thể hình của mình chèn đối phương trước khi đẩy bóng qua và có lẽ đây là cầu thủ 1v1 tốt nhất của Arsenal hiện tại.


    Khi các phương án tấn công ra sân từ đầu đều thất bại, HLV Wenger đương nhiên có những sự lựa chọn trên băng ghế dự bị: một cầu thủ có khả năng phất bóng dài vượt qua hàng pressing của United, một người có khả năng 1v1 tạo ra những khoảng trống tạt bóng ở cánh và người để nhận những đường chuyền dài/tạt bóng cuối cùng đó. HLV Wenger đã đưa ra quyết định đúng, nhưng khá muộn. Đó luôn là vấn đề của ông trong nhiều năm nay, khi kế hoạch đầu tiên không như mong muốn ông vẫn đặt niềm tin vào nó cho tới 20 phút cuối cùng. Ông đã cải thiện nhiều về mặt chiến thuật trong những năm gần đây, đặc biệt là các trận đấu lớn, nhưng khoản thay đổi linh hoạt thì vẫn không. Liệu đó có phải là một vấn đề với niềm tin quá lớn đặt vào các cầu thủ, một điểm mạnh và đồng thời là điểm yếu cảu HLV người Pháp?


    Cuối cùng, nói về cặp đôi tiền vệ Elneny & Coquelin, như mọi người đều đã nói, thu hồi bóng tốt nhưng không đóng góp được nhiều trong khâu phát động tấn công. Coquelin có tổng cộng 7 pha tắc bóng, 2 pha đánh chặn và 3 pha phá bóng, đóng góp nhiều nhất cho khâu phòng ngự của Arsenal còn Elneny có số đường chuyền nhiều thứ hai đội, tỉ lệ chính xác cao nhất, những con số thường thấy. HLV Wenger chờ đợi vào sự chắc chắn của cặp đôi này và họ đã thể hiện những con số như mong đợi trong khâu phòng ngự, còn khâu tấn công có lẽ được đặt niềm tin nhiều vào Ramsey hơn là Elneny hay Coquelin nhưng như đã nói ở trên, Ramsey đã có một trận đấu tồi.


    Elneny làm tốt trong vai trò thu hồi bóng, di chuyển để nhận bóng từ đồng đội nhưng còn khá cầu toàn trong cách chuyền bóng, đơn giản là không thường có những đường chuyền dài hay chọc khe chẳng hạn. Khả năng của Elneny giúp anh có thể là một cầu thủ kết nối các tuyến chứ không phải cầu thủ sáng tạo, Elneny đóng góp nhiều cho Arsenal trong các tình huống tổ chức tấn công hơn là Coquelin nên phù hợp với những thế trận Arsenal cầm nhiều bóng và có không gian xử lý. Trong những thế trận bị pressing, mình không đổ lỗi hẳn cho Elneny mà thường là cả người đá cặp của anh cũng bị cóng dẫn đến việc Elneny thường xuyên phải lùi về phối hợp với 2 trung vệ trong những tình huống rất nguy hiểm. Nếu hỏi mình Elneny có là một hợp đồng tốt hay không, mình vẫn sẽ nói là có, một squad player chất lượng ở mức giá đó và còn tương lai rất sáng phía trước.


    Nếu bạn chỉ trích Elneny vì anh không có những đường chuyền dài như Xhaka, những pha xử lý kỹ thuật như Cazorla trước kia hay những tình huống chuyền bóng ảo diệu như Özil, mình cho rằng bạn đã đặt kỳ vọng sai vì Elneny không được sử dụng vì mục đích đó. Luôn rất tuyệt cho bất kỳ HLV nào khi có một cầu thủ chuyền bóng và liên tục di chuyển để tạo passing option cho đồng đội, có cảm giác như những người xem ngày nay đánh giá thấp vai trò của những cầu thủ luân chuyển bóng và chỉ quan tâm đến end product với các cầu thủ tấn công hay những tình huống chuồi bóng ngay trước khung thành, những pha cứu thua xuất sắc. Chỉ nói về mặt phòng ngự thôi, khi anh để xảy ra những tình huống khiến phải đưa ra những pha tắc bóng như vậy, những pha cứu thua như vậy, công việc của anh không phải là hoàn hảo nếu không muốn nói là không tốt. Phòng cháy hơn chữa cháy.


    Nhìn chung, một trận đấu chất lượng về mặt chiến thuật nhưng một vài nhân tố trên sân không hoạt động tốt như dự kiến, một điểm tốt tại Old Trafford, chưa bao giờ là một nơi dễ dàng để đến làm khách."

    - - - Chữ ký - - -
    Thế giới này có một kiểu tương ngộ ~ không phải là trên đường ~ mà là ở trong tâm ~ Có một kiểu tình cảm ~ không phải sớm chiều bên nhau ~ mà là làm bạn một cách lặng lẽ...

  • #83

    Lâu rồi mới ghé lại thăm nhà..

    mới đó nhà mới cũng đã được tròn năm...

    Còn những điều trăn trở ...

    Người xưa giờ nơi đâu ...

    - - - Chữ ký - - -
    Thế giới này có một kiểu tương ngộ ~ không phải là trên đường ~ mà là ở trong tâm ~ Có một kiểu tình cảm ~ không phải sớm chiều bên nhau ~ mà là làm bạn một cách lặng lẽ...

  • #84

    Những khúc cua số phận của Poldi

    Nếu lấy World Cup 2006 là cột mốc khởi điểm thì con đường khẳng định đẳng cấp của Schweini thực sự bằng phẳng. Ngược lại, hành trình của Podolski lại ngặt nghèo hơn rất nhiều. Sau khi nhận giải "Cầu thủ trẻ hay nhất World Cup 2006", Podolski cũng chia tay đội bóng quê nhà Cologne để chuyển tới một thách thức khác khắc nghiệt hơn mang tên Bayern Munich. Cũng tại đây, một nơi được đánh giá là "lửa thử vàng, gian nan thử sức", Poldi muốn rằng khi được khoác lên mình chiếc áo của đội bóng giàu truyền thống nhất nước Đức, anh sẽ như con cá lớn đến với đại dương bao la. Chỉ có điều, may mắn không bao giờ song hành cùng anh.

    Poldi dính chấn thương trong phần lớn thời gian của mùa giải đầu tiên khoác áo Bayern, thậm chí còn thời điểm anh bị loại khỏi danh sách đăng kí của "Hùm xám". Đến khi trở lại, cũng là lúc CLB đang sở hữu 2 chân sút rất ấn tượng là Luca Toni và Klose nên Poldi chỉ là sự lựa chọn thứ 3 trên hàng công của Bayern. Không thể tìm kiếm được cơ hội ra sân, để tìm lại mình, Poldi lại ra đi khi anh đồng ý trở lại Cologne. Dù chơi ở một đội bóng có đẳng cấp thấp hơn, nhưng với cái chân trái siêu đẳng của mình, anh vẫn là một sát thủ. Hai mùa bóng liên tiếp anh là chân sút số một của Cologne. Nhưng một mình anh không thể cứu được CLB khỏi xuống hạng và hết mùa giải, dù nặng tình yêu với đội bóng cũ nhưng Poldi biết anh cần phải khẳng định mình ở một sân chơi lớn hơn. Anh chọn Arsenal, đích đến tiếp theo trong sự nghiệp của mình..

    - - - Chữ ký - - -
    Thế giới này có một kiểu tương ngộ ~ không phải là trên đường ~ mà là ở trong tâm ~ Có một kiểu tình cảm ~ không phải sớm chiều bên nhau ~ mà là làm bạn một cách lặng lẽ...

  • #85




    Lucas Podolski đã không có một sự nghiệp trọn vẹn, nhưng rốt cuộc anh vẫn có màn chia tay đội tuyển thật đẹp và trọn vẹn.
    Lukas Podolski: Hơn người ở chỗ sinh hợp thời
    Lucas Podolski thuộc thế hệ khai phá. Anh cùng hai cậu bạn thân Bastian Schweinsteiger và Philipp Lahm đi trọn con đường 10 năm từ vực thẳm tới đỉnh cao của Die Mannschaft. Vực thẳm là EURO 2004. Giải đấu năm đó, ĐT Đức thể hiện hình ảnh của một cỗ xe tăng rệu rã, ù lì và chậm chạp. Đỉnh cao dĩ nhiên là World Cup 2014, khi Đức đăng quang ngay trên đất Brazil.

    Trên con đường ấy, người Đức cũng phải nếm đủ mọi cay đắng bởi những lần về nhì, về ba tại các đấu trường lớn, bị lấn át bởi Tây Ban Nha thế hệ vàng son. Có thời điểm, tưởng chừng Die Mannschaft đang sở hữu một thế hệ thất bại chín nhưng không tới, khiến mọi đối thủ phải kiêng dè song chẳng thể đăng quang. Tất nhiên, điều đó cũng chứng minh sự bền bỉ và gan lì của người Đức.

    Cuộc cách mạng là World Cup 2006, thời điểm HLV Juergen Klinsmann trình làng cỗ xe tăng kiểu mới căng tràn sức sống, mạnh mẽ và cơ động. Tuy chỉ về ba nhưng CĐV Đức đều hài lòng bởi tương lai xán lạn trước mắt. Podolski chính là một trong những hạt nhân của cuộc cách mạng ấy. Anh đóng góp 3 pha lập công và đoạt danh hiệu Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất tại giải đấu được tổ chức trên sân nhà.

    Podolski đã đi trọn con đường cùng ĐT Đức

    Trên sân cỏ, cầu thủ gốc Ba Lan mang tới hình ảnh của một chân sút nhanh nhẹn, linh hoạt mà mỗi khi tung chân y như rằng trái bóng đi theo quỹ đạo kẻ chỉ với vận tốc xé gió. Tất nhiên, báo giới không quên gắn cho Podolski những mỹ từ như “thần đồng” hay “hoàng tử”. Hoàng tử tức sẽ có ngày ngồi lên ngôi vua của giới túc cầu, ít nhất là trên địa hạt nước Đức.

    Tuy nhiên, khác với Lahm và Schweinsteiger, Podolski đã không đáp ứng được kỳ vọng. Tại đội tuyển, chân sút người Ba Lan sớm trở thành kép phụ bởi sự vươn lên mạnh mẽ của Thomas Mueller, Mario Gomez hay sự bền bỉ của Miroslav Klose. Tại CLB, Podolski gây thất vọng ở Bayern Munich rồi lang bạt đi khắp nơi. Nhưng Poldi không lụi tắt, anh lúc tỏ lúc mờ như vệt nắng cuối trời buổi hoàng hôn.

    Thi thoảng, tiền đạo này lại khiến người hâm mộ nhắc nhớ bởi những cú sút căng như búa bổ bằng chân trái. Sáng nay, trong ngày chia tay Die Mannschaft, Podolski lại khiến người hâm mộ phải gọi tên bằng tất cả sự thán phục. Một cú nã đại bác từ cự ly khoảng chừng 30m, bóng găm thẳng vào góc chữ A khiến Joe Hart chỉ biết chôn chân đứng nhìn, đem về bàn thắng duy nhất cho cuộc đại chiến Đức-Anh.

    Từ nay, những người yêu bóng đá Đức sẽ không còn được chứng kiến Poldi tung hành trong màu áo Die Mannschaft. Sẽ chẳng có khoảng trống mênh mông nào đăng sau bước chân giã biệt của Podolski. Nhưng hẳn, trong lòng người hâm mộ thi thoảng lại dềnh lên nỗi tiếc nhớ về một cái tên đã đặt bước chân khai phá cho ĐT Đức hùng mạnh ngày hôm nay, một tài năng mãi không chín.

    - - - Chữ ký - - -
    Thế giới này có một kiểu tương ngộ ~ không phải là trên đường ~ mà là ở trong tâm ~ Có một kiểu tình cảm ~ không phải sớm chiều bên nhau ~ mà là làm bạn một cách lặng lẽ...

  • #86

    Schweinsteiger tri ân Podolski



    Tiền vệ Bastian Schweinsteiger vừa có những lời tri ân dành cho Podolski trên tờ World on Sunday. “Tôi vẫn luôn nhớ khoảnh khắc ở trận đấu tri ân của mình. Đó là khi thấy cậu ngồi ở đó cùng gia đình tôi”, Schweinsteiger viết. “Tình bạn của chúng ta không phải là điều dễ tìm thấy trong cuộc đời này”.

    - - - Chữ ký - - -
    Thế giới này có một kiểu tương ngộ ~ không phải là trên đường ~ mà là ở trong tâm ~ Có một kiểu tình cảm ~ không phải sớm chiều bên nhau ~ mà là làm bạn một cách lặng lẽ...

  • #87

    GÓC NHÌN: Arsenal đã hết mình vì Wenger?


    Arsenal và các cầu thủ đòi hỏi rất nhiều ở Arsene Wenger nhưng liệu đã có ai hết mình vì GS

    Câu chuyện bi hài về 2 chiếc máy bay trên bầu trời sân The Hawthorns cuối tuần qua đã phản ánh thực tại ở Arsenal. Nửa muốn Wenger ra đi, nửa muốn ông ở lại sau hơn 20 năm cống hiến tận tụy cho màu áo Pháo thủ. Ít nhất thì vẫn còn đó những người biết dành sự tôn trọng với vị HLV đã đưa Arsenal trở thành 1 trong những CLB có nền tài chính vững mạnh nhất lục địa già.


    Trận thua West Brom 1-3 vừa qua quả là bi kịch đối với HLV Wenger. Chưa kể tới cuộc chiến trên bầu trời, dưới mặt đất, Giáo sư đã phải nếm trải đủ mọi hương vị cay đắng của nghiệp cầm quân. Những lời chỉ trích, châm biếm, những tấm banner ẩn chứa thông điệp phũ phàng như xoáy sâu vào gương mặt khắc khổ của Wenger. Ông khẳng định chỉ quan tâm tới trận đấu nhưng có vẻ Giáo sư đã nói dối. Mọi chuyện tệ hơn rất nhiều so với sự bình thản mà nhà cầm quân người Pháp cố thể hiện trong mỗi buổi họp báo.


    Bi kịch lớn nhất của Wenger là mọi nỗ lực của ông đang bị CĐV Arsenal phủi bỏ đến vô tình. Nó mang tới một cảm giác rằng sẽ chẳng còn gì lưu luyến giữa 2 phía nếu Pháo thủ không lọt top 4 ở Premier League mùa này.


    Chẳng ai có thể phủ nhận nỗ lực của Wenger. Ông đã cống hiến, tận tụy hy sinh cho Arsenal trong hơn 20 năm qua. Khi Giáo sư thành công, họ tôn ông như vị thánh. Thậm chí, không ít đội bóng lớn đã từng gạ gẫm mời Wenger chỉ vì sự tôn sùng. Giáo sư từ chối vì ông yêu Arsenal và sẵn sàng đánh đổi tất cả để gắn bó với Pháo thủ. Cho đến thời điểm hiện tại, có vẻ như chiến lược gia người Pháp đã đánh đổi gần hết, thậm chí là cả... danh dự.


    CĐV Arsenal và báo giới Anh luôn đặt 1 câu hỏi xuôi rằng Wenger đã làm gì để thay đổi Arsenal. Nhưng không mấy người đặt 1 câu hỏi ngược lại “Arsenal đã làm gì cho Wenger? Arsenal đã hết mình vì Wenger?”

    .

    Còn nhớ, sau khi Arsenal nếm thất bại tủi hổ 2-10 trước Bayern Munich, cựu Pháo thủ Thierry Henry từng nói “Đây đáng ra là thời điểm các cầu thủ phải chiến đấu vì Wenger. Nhưng họ thể hiện tinh thần rất tệ, khác hẳn với thế hệ của chúng tôi ngày trước”. Cựu cầu thủ khác của Arsenal, Giberto Silva cũng đưa ra quan điểm tương tự “Đội hình hiện tại của Arsenal có thể làm tốt hơn thế. Họ nợ Wenger, họ chưa hết mình vì Wenger”.


    Thực tế, ở 2 trận thua Bayern Munich cùng với tỷ số 1-5, người ta đã được chứng kiến một hình ảnh rất tệ của Arsenal về tinh thần. Đó là tập thể dễ buông xuôi trong thế khó khăn, không xứng tầm với cái danh đội bóng lớn. Chẳng cần phải ngược dòng như Barca, Arsenal chỉ cần thể hiện họ có danh dự và dám xả thân vì danh dự thôi, mọi chuyện cũng có thể khác. Hay ít nhất, họ cũng có thể mang tới niềm vui nho nhỏ cho ông thầy đang nếm trải quá nhiều đắng cay bên ngoài đường pitch.


    Hình ảnh tương tự lại tái diễn trên sân The Hawthorns cuối tuần qua. Thua về chuyên môn là một lẽ! Đằng này, Arsenal thua về cả tinh thần mà đây là cái thua đáng lên án nhất. Đỉnh điểm của nó chính là tình huống dẫn tới bàn thua thứ 3 của Arsenal. Ở đó, 9 cầu thủ Arsenal đứng trong vòng cấm chỉ biến đứng nhìn hậu vệ Craig Dawson đánh đầu ghi bàn. Thêm 1 bàn thua cũng là thất bại nhưng khoảng cách của nó lại rất khác biệt mà có lẽ chỉ Wenger mới cảm nhận rõ, đặc biệt sau thất bại thảm họa 2-10 trước Bayern Munich.


    Chứng kiến tình huống này, Thierry Henry lại phải liên hệ lại giai đoạn trước. Anh khẳng định nếu tình huống này xảy ra trước đây, anh và các đồng đội có thể phải lĩnh cú đấm từ thủ thành Jens Lehmann. Không chỉ thiểu lửa, hời hợt trong nhiều tình huống, các cầu thủ Arsenal hiện tại còn thiếu trách nhiệm với chính mình, với đội bóng, với NHM và đặc biệt là với HLV Arsene Wenger.


    Wenger vốn không phải mẫu HLV “máy sấy tóc” như Sir Alex. Ông không mắng mỏ học trò và làm loạn phòng thay đồ như Conte. Đấy là tích cách riêng của Giáo sư, rất mềm mỏng và cam chịu. Bởi vậy, Arsenal đáng ra phải tôn trọng và hy sinh nhiều hơn cho ông thầy khốn khổ của mình.

    Gần như chẳng bao giờ Wenger gặp vấn đề trong quan hệ với các học trò. Đơn giản vì cách cư xử của ông có sự khác biệt phần nhiều so với giới cầm quân nói chung. Ông không chỉ là vị HLV chuyên môn mà còn là 1 nhà quản lý và 1 người cha. Ở trận gặp West Brom vừa qua, Giáo sư yêu cầu Sanchez rời sân trong hiệp 1 vì chấn thương. Ngôi sao người Chile nhất định không tuân thủ yêu cầu. Trời không chịu đất thì đất chịu trời! Wenger cũng đành phủi tay cho qua chuyện. Sự nhẫn nhịn và mức độ chịu đựng của ông không phải ai cũng có.


    Ghế HLV có 3 chân thì các cầu thủ nắm lấy 2 chân. Nếu họ không thể hiện hết mình, thật khó để vị HLV có thể ở lại. Hãy nhìn sự khác biệt của Leicester trước và sau khi sa thải Claudio Ranieri! Ở đây, không thể nói cầu thủ Arsenal “làm phản” Wenger nhưng ít nhất, có thể thấy họ chưa xả thân vì ông thầy của mình, khiến Giáo sư luôn rơi vào trạng thái cô đơn giữa vòng xoáy chỉ trích.


    Tiên trách kỉ, hậu trách nhân! Arsenal thất vọng vì Wenger nhưng liệu họ đã hết mình vì Wenger. Đến như trường hợp của Sanchez và Ozil, họ đã sẵn sàng chi mức lương cao để thuyết phục họ ở lại? Chẳng ai dám chắc. Nói tới 2 trường hợp này để thấy rằng Wenger đã đau khổ ra sao khi trước đó phải chia tay hàng loạt trụ cột như Fabregas, Nasri rồi Van Persie...


    Đập đi thì dễ nhưng xây mới khó! Wenger vẫn chưa thể thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn ở Arsenal. Thật dễ để chỉ trích Giáo sư nhưng đã có ai ở Arsenal hết mình vì ông!?


    Có những thứ mà chỉ khi mất đi, người ta mới cảm thấy hụt hẫng và tiếc nuối...


    Khương Duy

    - - - Chữ ký - - -
    Thế giới này có một kiểu tương ngộ ~ không phải là trên đường ~ mà là ở trong tâm ~ Có một kiểu tình cảm ~ không phải sớm chiều bên nhau ~ mà là làm bạn một cách lặng lẽ...


Bài viết 87
Lượt xem 35948