Bài viết 11
Lượt xem 1548


  • #1

    Tên truyện: Bí mật hôn nhân

    Tác giả: Phi Yên

    Thể loại: Ngôn tình , Sắc , Sủng


    Giới thiệu truyện Bí mật hôn nhân :

    Trong tình yêu luôn trãi qua nhiều giai đoạn khác nhau nhưng cùng đích đến là hôn nhân cũng có thể nói hôn nhân là khi hai linh hồn hòa hợp.

    Tuy nhiên đối với cuộc hôn nhân sắp diễn ra của Sở Dao thì trái tim của cô không cảm nhận được tình yêu của người mình sắp lấy làm chồng..

    Cô cứ ngỡ hôn nhân rồi sẽ vung đắp.

    Nhưng khi cánh cửa phòng đóng lại là bao bí mật được khai phá.

    Người chồng tật nguyền đáng thương mà cô thầm nghĩ, chính là một người đàn ông đáng sợ.

    Chỉ là cô lại không ngừng rung động thì phải làm sao?

    Cùng đoán xem Hôn Nhân Bí mật nhé?

    Đọc truyện full Bí mật hôn nhân


  • #2

    BÍ MẬT HÔN NHÂN

    Chương 1 : Dạ tiệc đêm

    Đầu thu buổi tối trời bắt đầu se lạnh, những cơn gió man mát làm cho khí trời thêm trong lành và yên ả hơn bao giờ hết.

    Cổng kính cao tường, uy nga diễm lệ, đèn khổng minh cỡ đại được văng lối đi vào..

    Hàng cây được vung vén tỉa tót gọn gàng, đã rụng lá chỉ còn trơ cành khẳng khiu..Đèn lung linh văng ngập lối.Hàng cây được bao bọc bởi ánh sáng rực trong vô cùng lãng mạng..

    Bờ hồ rộng lớn, mặt nước yên ả khiến lòng người cũng hưởng lấy sự bình yên..

    Hàng mi dài vừa đen vừa rậm chớp nhẹ trong làn gió.Vóc dáng thanh mảnh diễm lệ trong bộ váy lụa màu hồng xinh đẹp trong màn đêm thoắt hiện..

    Sở Dao kéo lấy tà ào, bước nhẹ xuống bậc thang.

    Làn môi đỏ khẽ thở dài, quay đầu nhìn vào dạ tiệc người với người bên trong sảnh lớn..

    Cô nhẹ lắc đầu một cái, đây vốn là thế giới không thuộc về cô mà.

    Ánh đèn hoa lệ, nhưng nụ cười xã giao đầy thâm sâu nông cạn.

    Sở Dao cô tự nhận mình không có thiên chất cao sang nếu hôm nay không bị ba của cô ép đi dự buổi tiệc này, cô thật cũng chẳng bao giờ biết được thì ra có một thế giới xa hoa như vậy.

    Nơi cô đang đứng là khuôn viên của Tần Gia.Phía bên trong lễ hội linh đình chính là lễ đính hôn của đại thiếu gia Tần Sinh cùng thiên kim tiểu thư của Ngô gia là Ngô Đàm Tuyết..

    Hai người họ đúng là một cặp trời sinh, sánh bước bên nhau khiến ai cũng phải ghen tỵ..

    Nam thì đỉnh đạt tuấn tú, nữ thì xinh đẹp kiều diễm, tuy Ngô Gia so với Tần Gia dù gia thế hay sản nghiệp vẫn yếu thế hơn rất nhiều.Nhưng vẫn xem là môn đăng hộ đối..

    Sở Dao cũng không muốn quản chuyện thiên hạ, cô chỉ phận côi cút chưa bao giờ mộng mị sẽ bay thành phượng hoàng..

    Nếu không vì ước nguyện của mẹ mình trước khi qua đời, cô nghĩ mình bây giờ đã rời khỏi Sở gia sống cuộc sống tiêu diêu tự tại..

    Tuy đạm bạc nhưng hạnh phúc vui vẻ không cần xem sắc mặt người khác để sống.

    Nhìn cánh hoa lan hồ điệp rung rinh trong gió.Sở Dao thả nhẹ bước chân, bàn tay búp măng trắng noãn có chút thô ráp nâng nhẹ cành lan tím, môi đỏ nhếch nhẹ nụ cười ngây thơ, ánh mắt trong veo dưới ánh trăng sáng đẹp hơn bất cứ thứ gì trên đời.Say sưa ngắm nghía vẻ phong tình của cánh lan hồ điệp..

    Chỉ tiếc là giây phút im ắng lại bị phá vỡ nhanh chóng...

    - " Đại Thiếu Gia và Ngô Tiểu Thư thật đẹp đôi nha"

    - " Đẹp đôi gì chứ.Nếu Nhị Thiếu Gia của chúng ta vẫn như ngày xưa.Thì nam chính bây giờ là cậu ấy rồi.."

    - " Này.Cô nói nhỏ thôi muốn bị đuổi việc à..?"

    Tiếng nói qua lại ngày càng rõ ràng, Sơ Dao mở tròn đôi mắt thấy hai dáng người vừa đi đến..

    Giống như sợ người ta biết mình vừa nghe lén, cô che miệng cúi người vòng qua gốc cây cổ thụ ngồi xuống, cả thở cũng chẳng dám..

    Vẫn biết mình là khách đâu làm gì sai chỉ là vô tình nghe thấy, nhưng cô cảm thấy mình vừa nghe chuyện gì đó rất bí mật của Tần Gia thì phải..

    Quả nhiên tiếng hai cô gái đang đi đến vẫn phát ra đều đều không phát hiện ra cuộc nói chuyện của họ có người thứ ba nghe thấy..

    - " Biết rồi..biết rồi.Tôi nói nhỏ là được chứ gì.Nhưng tôi thấy ức cho Cậu Hai lắm.Nếu ba năm trước bi kịch không xảy ra, thì bây giờ Đại Thiếu Gia có được lên mặt như vậy không.

    Còn cả Cô gái Đàm Tuyết kia nữa.Ai đời từng là người yêu của em trai bây giờ lại kết hôn với Anh Trai của người yêu mình.Loại phụ nữ như vậy có tốt đẹp gì chứ.."

    - " Thôi được rồi.Cô bức xúc gì chứ.Số Cậu hai không may mắn thì phải chịu thôi.Ai làm gì nấy biết.Chúng ta chỉ là phận tôi tớ.Đừng để cái miệng hại thân.Đi thôi.."

    Nhìn hai bóng dáng ngày càng khuất xa.Sở Dao chui ra từ gốc cây, vẻ mặt ngây ngốc vẫn còn chưa tỉnh táo.

    Cô mới được nghe chuyện tình tay ba của giới thượng lưu sao.Một Tần Gia uy quyền gia thế, một Tần Thị trên thương trường uy danh lừng lẫy.

    Thế mà nội tình bên trong cũng lắm éo le nhỉ.

    Bỗng nhiên Sở Dao có chút an ủi vì nghe kể qua người đàn ông mà hai cô gái kia gọi là nhị thiếu gia, nghe qua hoàn cảnh còn đáng thương hơn cô nữa là.

    Mà anh ta bị bi kịch gì nhỉ đến mức người yêu bỏ rơi.Từ người yêu mà trở thành Chị Dâu cũng thật chua chát.

    Quyền kinh doanh đều rơi vào tay anh trai mình.

    Nghĩ ra cuộc đời anh ta còn tâm tối hơn cả cô nữa nha.

    Cô chỉ là con gái của vợ lẻ, nên hai mươi mốt năm qua sống dưới ánh mắt không thiện cảm của gia đình vợ lớn của Ba cô.

    Đã là uất ức lắm rồi, nhưng trách gì được vì con gái của vợ lẻ nên cô chỉ biết cam chịu không phải cô không muốn rời đi mà là cô không muốn làm người mẹ quá cố của mình thất vọng.Cả đời bà chịu nhiều tủi nhục chỉ mong được Sở gia cho một danh phận.

    Đến khi bà qua đời ba cô cũng thương xót nghĩ tình vợ chồng bao nhiêu năm đem bà về chôn cất thuộc địa phận dòng họ của Sở gia.Đây là ngọn lửa châm ngòi cho nỗi hận và căm phẫn của mẹ Cả ngày càng lớn hơn..

    Dù sao cô cũng biết ơn ba mình, ông cũng đã an ủi linh hồn tủi hờn của mẹ cô bao nhiêu năm qua.Khi sống không được danh phận đến khi chết mới được rũ lòng thương xót.Nhưng cô biết chắc mẹ cô đã rất vui.

    Vì mồ mã của mẹ ở Sở gia nên cô mới không nỡ rời đi.

    Nỗi thống hận người đã khuất của mẹ cả điều đổ lên đầu của cô mà thỏa giận.

    Tuy cô ở Sở gia nhưng cô không được ở trong nhà chính mà ở căn phòng nhỏ phía sau khuôn viên.

    Nếu chị gái của cô cao sang quyền quý sống trong nhung lụa thì cô ngược lại hoàn toàn.

    Cuộc sống của cô trôi qua những ngày tháng chỉ đi học, trở về nhà ru rú trong căn phòng nhỏ của mình.Thời gian đầu cô hay phụ người làm trong nhà những việc lặt vặt.

    Nhưng sau này ba cô biết không cho cô làm nữa.

    Ông cũng bất đắc dĩ nhìn cô sống căn phòng nhỏ ngoài nhà chính.Nhưng dù sao mẹ cả của cô cũng là người có tiếng nói trong Sở Gia với lại về việc đem di hài của mẹ cô về Sở gia đã chạm đến giới hạn của bà ta.Nên ba của cô cũng không muốn làm lớn chuyện.

    Lại nghĩ cô sống như vậy cũng tốt đỡ phải chạm mặt nhau cho tránh phiền não..

    Qua kì nghỉ hè này cô sẽ nhanh chóng tốt nghiệp đại học, lúc đó cô sẽ suy nghĩ việc dọn ra ngoài ở riêng.

    Sở Dao lững thững suy nghĩ trôi dạt nơi nào, cô cứ thả nhẹ bước chân đi về phía trước cũng chẳng biết mình đi đâu..

    Bất ngờ Sở Dao dừng bước, hàng mi dài chớp chớp ngẩn ngơ ngắm nhìn đến thẩn thờ, quên cả việc di chuyển, thừ người đứng đó..

    Dưới gốc cây cổ thụ treo đầy đen, phản chiếu ánh nước xanh mênh mông của nước trong hồ.

    Phía sau là một căn biệt thự làm bằng gỗ được phủ màu nâu đỏ vừa cổ kính vừa sang trọng , thiết kế vô cùng đẹp mắt.

    Sơ Dao không ngờ trong Tần Gia lại có một ngôi biệt thự nằm riêng biệt như vậy.

    Nhưng điều đáng nói ở đây mà khiến cô ngẩng người là người đàn ông đang ngồi dưới tán cây.

    Một chiếc bàn trắng được trang trí bởi thức ăn và rượu đỏ.

    Anh ta chễm chệ ngồi ở đó, ánh sáng thiên nhiên của ánh trăng hòa vào khung cảnh càng tôn thêm vẻ cao quý của anh ta..

    Sở Dao cắn môi, tay nhỏ kéo lấy tàn cây liễu rũ che nữa khuôn mặt.Cô không nói ngoa nhưng người đàn ông xuất hiện trước mặt cô không thua bất cứ nam chính của bộ phim ngôn tình nào mà cô đã xem qua.

    Gương mặt góc cạnh như điêu khắc, mài rậm hòa vào đôi mắt đen sâu hút mang vẻ ướt át đa tình, sóng mũi cao cùng làn môi mỏng quyến rũ.

    Anh ta có làn da rất đẹp chỉ là sắc mặt anh ta hơi nhợt nhạt không được tốt cho lắm..

    Nhưng mọi thứ thật sự rất đẹp và hài hòa nếu thứ anh ta đang ngồi không phải là một chiếc xe lăn..

    Sở Dao thầm nghĩ chẳng lẽ người đàn ông đẹp mắt trước mặt cô là Nhị thiếu gia của Tần gia.

    Thì ra hai chữ bi kịch mà hai cô gái kia nhắc đến là anh ta bị tật nguyền phải gắn liền với chiếc xe lăn.

    Nhưng nhìn vẻ mặt vô cảm của anh ta mà xem, chẳng ai thấy được sự bi lụy hay cần sự thương cảm của người khác.

    Tuy rằng phải ngồi trên chiếc xe lăn, người yêu của mình đang hạnh phúc bên anh trai của chính mình.Nhưng sao cô không nhìn ra sự đau lòng từ anh ta.

    Nhưng tận sâu trong đáy lòng Sở Dao có sự thương cảm dành cho người đàn ông này.

    Nhìn anh ta tầm khoảng ba mươi, tương lai sáng lạn bao người mơ ước lại bị vụt tắt khi tuổi đời còn quá trẻ không tránh cho người ta thương xót.

    Dưới ánh trăng anh ta nhàn nhã thưởng thức rượu ngon cảnh đẹp giống như dạ tiệc trong kia chẳng một chút liên quan đến mình..

    Phía sau còn có ba người đàn ông mặc vest đen yên lặng bảo vệ cho anh ta.

    Chỉ là ngồi ngắm cảnh đẹp mà cũng cần vệ sĩ bảo vệ chăm sóc đây được xem là thói nhà giàu không nhỉ..?

    Sở Dao chu môi lẫm bẫm chẳng hiểu sao cứ thích nhìn vào khuôn mặt đẹp như yêu nghiệt của người đàn ông này..

    Mà quên luôn rằng dưới chân cô là hàng đá cụi trãi dài, thân người cứ nghiêng về phía trước, gót gìay vướng vào khe đá đến lúc muốn giữ thân người cũng thật khó..

    - " Á.."

    Sở Dao cứ thế vấp lấy ngã nhào xuống đất, tiếng hét của cô làm khoáy động không gian của người đàn ông..

    Sở Dao lấy tay che miệng thì đã muộn, ba người mặt áo vest đưa mắt nhìn nhau.Một người nhanh chóng tiến về hướng Sở Dao.

    Sở Dao hoảng sợ từ dưới đất đứng lên, hơi thở trở nên hỗn loạn..Lén đưa mắt nhìn ra sau người áo đen, quả nhiên người đàn ông ấy cũng đang lạnh nhạt nhìn cô..

    Dù khoảng cách hai người khá xa nhưng cô vẫn nhìn rất rõ từng đường nét trên khuôn mặt anh ta.

    Ánh mắt anh ta rất đẹp, chỉ là nhàn nhạt nhìn cô, anh ta cũng chẳng thể hiện tâm tình không tốt khi bị người khác quấy phá không gian tốt đẹp.

    Cử chỉ giống như không quá quan tâm.

    Nhưng vệ sĩ của anh ta thì khác.Anh ta lạnh giọng..

    - " Tiểu thư.Xin lỗi nơi này không được vào.Phiền cô rời đi..".

    Khuôn mặt Sở Dao có chút gượng gạo, cúi đầu nói lí nhì nhưng ánh mắt vẫn lén nhìn người phía sau..

    - " Xin lỗi..xin lỗi..Tôi đi ngay.Tôi không cố ý quấy rầy các anh đâu.."

    Người vệ sĩ không trả lời đưa tay ra ý tứ rõ ràng muốn cô rời đi..

    Sở Dao có chút xấu hổ bị người ta bắt tại trận nhìn trộm người khác.Cô buồn rầu lui bước chân, miệng vẫn nói..

    - " Xin lỗi, thật xin lỗi.."

    Rồi xoay người nhanh chân chạy trốn..

    Bóng dáng mảnh mai màu hồng rất nhanh biến mất sau khúc cua..

    Thu hồi ánh mắt,nhìn ra mặt hồ xa xăm, làn môi mỏng nhếch nhẹ khó nhìn thấy.


  • #3

    BÍ MẬT HÔN NHÂN

    Chương 2 : Gian tình?


    Sở Dao vốn tự nhận mình rất nhát gan, lá gan của cô vô cùng bé nhỏ.Hôm nay quả là đã vượt khỏi sự can đảm hàng ngày của chính mình..

    Tuy đã cách xa nơi đó một đoạn nhưng hơi thở của Sở Dao vẫn không thể bình ổn lại được..

    Vừa xấu hổ vừa sợ hãi khiến khuôn mặt Sở Dao nhiễm hồng.Đôi mắt to tròn chưa vứt đi sự sợ sệt vừa rồi..

    Từ phía đối diện bất ngờ có người đi tới, Sở Dao chưa kịp nhìn kĩ người kia đã đi phớt qua cô, có vẻ rất vội bước chân rất nhanh.

    Ánh mắt người đó còn nhìn lướt qua cô, mang vẻ bối rối nhưng rồi che giấu rất nhanh..

    " Ngô Đàm Tuyết "

    Tuy nói người kia có vẻ vội vàng đầu hơi cúi cố ý tránh né ánh mắt Sở Dao.Nhưng Sở Dao nhận ra người này.Không ai khác chính là cô dâu trong buổi tiệc hôm nay..

    Sở Dao quay đầu nhìn theo hướng Ngô Đàm Tuyết đang hướng tới..

    Khuôn mặt nhỏ nhắn ngây ngốc nhìn theo.

    Sau đó không biết nghĩ gì, chân mài lại nhíu lại, môi đỏ phụng phịu lẫm bẫm..

    - " Chẳng lẽ...."

    Lời kế tiếp Sở Dao không dám nói ra vì sợ đâu đó có người nghe thấy..Lòng tự hiểu cảm thấy có mùi gian tình đâu đây..

    Ánh mắt to tròn cứ tò mò nhìn theo không dứt..

    - " Sở Dao.Em đứng đi làm gì?"

    Sở Dao như có tật giật mình, vừa quay đầu đã gặp sắc mặt không tốt của chị gái cùng cha khác mẹ của mình là Sở Hân cùng trợ lý của ba cô đang đi đến, rõ ràng là đang tìm cô mà..

    Bao nhiêu năm qua Sở Hân chưa bao giờ cho cô sắc mặt tốt.Bây giờ cũng như thế, Sở Dao cũng đã quen, nhanh chóng lấy lại tinh thần cười nhẹ..

    - " Chị..Em chỉ là hóng gió.."

    Sở Hân có vẻ đẹp khác hẳn Sở Dao.Nếu Sở Dao như trăng sáng mùa thu, thanh tao nhẹ nhàng, vẻ đẹp trong veo càng nhìn càng bị nét đẹp ngọt ngào đấy thu hút.Chỉ là cô vốn không biết giá trị của chính mình mà thôi..

    Còn ở Sở Hân là nét đẹp sắc sảo quyến rũ, đầy kiêu hãnh và tự tin..

    Sở Hân đưa mắt nhìn cô em gái cùng cha khác mẹ của mình, cả chính cô ta cũng nhiều lần chán nản không khỏi thừa nhận đứa em gái mà cô ta không vừa mắt này càng lớn càng xinh đẹp.Sắc vóc như phát sáng lúc nào cũng ngọt ngào, Sở Hân rất ghét nhìn vào nụ cười ngây thơ của Sở Dao và cả đôi mắt biết nói kia.

    Như một tiểu yêu tinh không cần son phấn, vô tư ngây thơ cứ việc đứng đó cũng có thể quyến rũ lũ đàn ông..

    Chẳng hiểu sao nay ba của cô ta là một mực muốn đưa Sở Dao đi theo.Khi phát hiện Sở Dao mất dạng ông liền bảo cô ta đi tìm..

    Sở Hân thu lại tầm mắt, sắc bén liếc xéo Sở Dao, hằn học..

    - " Nơi này có thể để em đi lung tung à.Vào trong đi.Lần sau đến những nơi sang trọng này tốt nhất đừng nên đi.Biết mình không phù hợp thì đừng ép buộc bản thân "

    Nói rồi Sở Hân xoay người quay lưng đi trước cũng không quản Sở Dao có đi theo hay không.

    Sở Dao cúi đầu thở dài, chậm chạp đi theo sau..

    Ý tứ quá rõ ràng cô vốn không thuộc nơi đây.Nhưng cô nào có ép buộc bản thân mà do ba cô đang ép buộc cô đấy chứ.Sở Dao biết tính tình Sở Hân, tuy là không ưa gì cô nhưng từ nhỏ Sở Hân cũng không gây khó dễ gì cho cô nhiều.Tuy ăn nói khó nghe nhưng cũng không đến mức ức hiếp cô đến đường cùng..

    Sở Hân vốn là cô gái phóng khoáng trong tình yêu, cũng rất giỏi việc kinh doanh, nên cô ta có sự kiêu hãnh là đúng.

    Sở Dao đi được mấy bước lại ngoáy đầu lại nhìn về sau, rồi mới chịu đi tiếp..

    __________________________________________

    Ngô Đàm Tuyết dọc theo hàng đá cụi, đi đến nơi hàng liễu đang rũ xanh..

    Nhưng cô ta không đứng yên rình trộm như Sở Dao mà là rất tự nhiên thả nhẹ dáng ngọc tiến bước chân, ánh mắt say mê đắm chìm nhìn người đàn ông cao quý ngồi trước bàn vuông màu trắng..

    Chỉ là còn tầm mười bước chân nữa cô ta đã bị người đàn ông mặc áo vest đen chặn lại..

    - " Ngô Tiểu thư.Cậu Phong đang nghỉ ngơi không muốn bị ai quấy rầy.."

    Ngô Đàm Tuyết như chẳng thèm để ý đến lời nói của anh ta..Khuôn mặt trang điểm tỉ mỉ không giấu nổi tình yêu.Ánh mắt say mê ửng hồng ánh mước nhìn người đàn ông đang thản nhiên uống rượu từ đầu đến cuối chưa hề nhìn lấy cô ta một lần.Ngô Đàm Tuyết có chút ủy khuất nghẹn ngào..

    - " Phong.Em..em chỉ muốn nói với anh vài câu.Anh có thể gặp em được không..?"

    Trả lời cô là lời nói lạnh lùng của người vệ sĩ..

    - " Ngô tiểu thư.Bây giờ cô là vợ chưa cưới của Cậu Sinh.Hành động này của Cô không hay cho lắm.Mời cô đi cho "

    Sự thật luôn là sự thật!

    Nhưng Ngô Đàm Tuyết vẫn không muốn buông tha, sự lạnh nhạt xem cô ta như không khí của Tần Phong làm lòng cô ta thêm lạnh lẽo..

    Cô ta nhẹ giọng nức nở..

    - " Phong.Em biết anh hận em.Em biết em không đáng được anh tha thứ.Nhưng em...em thật sự rất yêu anh.Thời gian bên cạnh anh là thời gian em hạnh phúc nhất.."

    Người vẫn ngồi im từ lúc giờ, lúc này thản nhiên giơ tay ra hiệu..

    Ngô Đàm Tuyết đứng đó thẩn thờ nhìn người vệ sĩ từ phía sau bước đến giúp Tần Phong đẩy chiếc xe lăn..

    Cứ thế anh biến mất dần trươc mắt cô ta..

    - " Phong..Phong.."

    Những người đứng đó cũng theo sau.Chẳng ai đối hoài đến tiếng gọi của Ngô Đàm Tuyết..

    Đây vốn là anh, nếu được anh yêu thương là hạnh phúc nhất thế gian.Nhưng một khi anh đã không quan tâm thì cho dù người khác có chết trước mặt anh, Anh điềm nhiên không thấy..

    Bàn tay nhẹ nhàng lau lấy khóe mắt.Nở nụ cười chua chát.Ánh mắt đông đầy tình cảm nhìn theo cánh cổng đóng chặt phía trước.

    Rồi quay đầu trở lại bộ dáng diễm lệ bước về nơi mà mà chính mình đã lựa chọn..

    Chỉ là mối tình này thật khó để quên đi!


  • #4

    BÍ MẬT HÔN NHÂN

    Chương 3 : Muốn kết hôn


    Buổi tiệc có linh đình long trọng cách mấy rồi cũng tàn.

    Tần Gia huyên náo vừa rồi trở về im ắng, trong căn phòng sách ở lầu hai của sảnh chính lúc này không khí có chút lạ lùng..

    Tần Sinh đứng trước bàn làm việc sắc mặt không được tốt cho lắm.Một lúc lâu mới mở miệng..

    - " Ông.Cháu cứ nghĩ hôm nay sẽ được nhận lời chúc mừng thật sự từ ông.."

    Bàn tay lật sách của Tần Cát ngừng lại, nhướn đôi mài đã lấm tấm điểm trắng nhẹ nhàn nhìn Tần Sinh..

    - " Ý cháu là sao? Cứ nói thẳng không cần vòng vo.."

    Tầng Sinh cúi đầu, sắc mặt không hề che giấu nổi thất vọng.

    - " Được vậy cháu xin nói thẳng.Ông nói nếu trong vòng ba năm Tần Phong không thể hồi phục chức Chủ Tịch sẽ giao lại cho cháu.

    Năm đó Ông còn nói nếu ngày Tần Phong kết hôn cũng là lúc Ông giao mọi quyền hành cho nó.Từ ngày Tần Phong bị tai nạn, tập đoàn là do một tay cháu lo liệu.

    Đã gần ba năm trôi qua nếu Nó hồi phục được thì đã hồi phục, bác sĩ đã nói nó sẽ liệt cả đời.Ông còn mong đợi gì nữa.

    Với lại không phải Cháu sắp kết hôn rồi sao.Những gì ngày xưa Ông đã hứa với Tần Phong không phải bây giờ Ông nên thực hiện với Cháu hay sao.Chẳng lẽ cháu không phải là cháu của Ông.

    Cháu biết trong mắt Ông Cháu vĩnh viễn không qua được Tần Phong.Nhưng mấy năm qua cháu mới là người chèo chống Tần Thị.."

    Sắc mặt đầy minh mẫn của Tần Cát không hề thay đổi khi nghe Tần Sinh mang vẻ u uất..

    Ông nhẹ nhàng gập lại cuốn sách, trầm ổn lên tiếng..

    - " Cháu nói xong chưa?"

    Tần Sinh vẫn còn muốn nói thêm, nỗi giận này anh ta khó mà nuốt trôi.Mấy năm qua đưa lưng ra mà làm lụng vất vả.Chỉ mong lấy được lòng Ông của anh ta.

    Lời hứa đó chẳng ai mà không rõ, nên anh ta luôn chắc nịch trong lòng rằng hôm nay anh ta sẽ được tiếp quản chức vị mà mình mơ ước bao năm qua.

    Dù bản thân Tần Sinh rất rõ về khả năng kinh doanh anh ta không qua được đứa em tật nguyền kia của mình.

    Nhưng về mưu mô và thủ đoạn thì anh ta không thiếu.

    Trước đó mẹ của Tần Sinh cũng giúp anh ta nói đỡ trước mặt Tần Cát..Ông chỉ im lặng làm anh ta mừng thầm.

    Không ngờ tất cả chỉ là anh ta hoang tưởng..

    Trên dưới Tần Gia ai không rõ Tần Phong bây giờ chỉ là một tên tật nguyền cả bản thân mình lo không xong.Thì làm gì có khả năng trở về quản chuyện Tần Thị.

    Thấy Tần Sinh im lặng không nói, Tần Cát mới từ tốn lên tiếng..

    - " Cháu có biết trong kinh doanh phải cần gì không? Đó là một cái đầu lạnh.Phải luôn bình tĩnh trước mọi chuyện "

    Chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở lại khiến sắc mặt Tần Sinh càng khó coi.

    - " Ông.Cháu xin lỗi.Cháu không có ý gì khác.Cháu chỉ là thấy Ông thật sự không tin tưởng cháu.Nên Cháu có chút nóng nảy."

    Tần Cát cười nhạt, hớp một ngụm trà lại thản nhiên gật đầu không phản bác..

    - " Đúng vậy.."

    Tần Sinh không ngờ Tần lão gia thừa nhận không tránh né..

    Lại nghe Ông điềm nhiên nói tiếp..

    - " Mười tám tuổi Tần Phong đã theo Ông học kinh doanh.Còn cháu chỉ mấy năm đổ lại đây.Thẳng thắng mà nói cháu chưa thể nắm bắt hết tất cả như Tần Phong.Cháu nói xem Ông làm sao có thể tự tin giao sản nghiệp của Tần Gia vào tay cháu.Ông không ngại nói cháu biết.Ngồi vào chiếc ghế Chủ Tịch của Tần Gia không phải chỉ cần bỏ sức mà còn phải bỏ tâm vào đó.Với lại Ông không hề thất hứa, chỉ là do cháu quá nóng vội"

    Không phải thời hạn ba năm chưa đến sao?

    Hai tay Tần Sinh nắm chặt lại với nhau, gân xanh nổi cộm lên, nuốt nổi uất ức vào trong lòng.Gượng cười hạ giọng..

    - " Cháu biết Tần Phong là bẩm sinh đã có tài kinh doanh.Cháu từng ngày cũng đang nổ lực.Chỉ mong ông nhìn nhận sự cố gắng của Cháu.Mọi thứ cháu làm điều muốn tốt cho Tần Gia.Cháu sẽ cố gắng hơn nữa để không phụ lòng Ông.."

    Tần Cát làm sao không nhìn ra thái độ nhẫn nhịn của Tần Sinh.Ông xua tay lại bảo..

    - " Thôi được rồi.Cả ngày mệt mỏi cháu về nghỉ ngơi trước đi.Chiếc ghế Chủ tịch cháu muốn ngồi vào cần phải nổ lực nhiều hơn, nhưng chiếc ghế Tổng giám đốc sẽ giao cho cháu "

    Làn môi mỏng của Tần Sinh bây giờ mới nở nụ cười.Bước gần đến sắc mặt liền tươi tỉnh..

    - " Vâng.Cháu cám ơn Ông.."

    Tần Cát chỉ khẽ gật đầu rồi xua tay ý bảo Ông cần nghỉ ngơi..

    Tần Sinh gật đầu nói thêm vài câu quan tâm rồi mới mở cửa ra ngoài..

    - " Sao rồi.Ông con nói sao? "

    Cánh cửa vừa khép, Phụng Loan vỗ lấy vai con trai lo lắng hỏi tới..

    Tần Sinh cười khẽ..

    - " Từ mai mẹ phải gọi con là Tần Tổng rồi "

    Hai mắt Phụng Loan sáng lên lại nghĩ đến chuyện gì kéo tay Tần Sinh..

    - " Vậy chiếc ghế Chủ Tịch thì sao..?"

    Tần Sinh xua tay sắc mặt có chút không tốt..

    - " Tạm thời chưa được.Mà mẹ cứ yên tâm sẽ sớm thôi nó sẽ là của con.."

    Phụng Loan nhìn vẻ mặt đắc ý của con trai, lặng lẽ thở dài nhắc nhở..

    - " Chỉ mong như ý Con.Bây giờ mẹ chỉ mong hai anh em con có thể sống vui khỏe là mẹ an lòng.."

    Nghe nhắc đến Tần phong, Tần Sinh hậm hực..

    - " Đang vui.Mẹ nhắc đến nó làm gì.."

    Phụng Loan nhíu mài muốn nói gì đó bởi vì sự xuất hiện của người đang đi đến nên im bật.Chỉ dùng đôi mắt có chút bất lực nhìn lấy Tần Sinh..

    - " Sinh.Em tìm anh từ lúc giờ.."

    Ngô Đàm Tuyết mỉm cười ngọt ngào bước đến.Tần Sinh cũng không quan tâm mẹ mình bên cạnh, hôn lên má cô ta yêu chìu nói..

    - " Được rồi.Từ tối giờ em chưa ăn gì.Anh đưa em đi ăn.Rồi đưa em về "

    - " Dạ.."

    Ngô Đàm Tuyết cười khẽ quay sang Phụng Loan..

    - " Dì à.Con xin phép ạ.."

    Phụng Loan cười nhẹ nhìn bóng dáng hai người khuất dưới cầu thang lòng rối như tơ..

    - " Bà làm gì thẩn thờ thế hả?"

    Tiếng nói người đàn ông làm cho bà ta giật mình.Vỗ vỗ lấy ngực..

    - " Ông làm gì mà lớn tiếng thế..?"

    - " Tôi hỏi bà làm gì mà thẩn thờ.Đang suy nghĩ cái gì..?"

    Phụng Loan lắc đầu kéo lấy tay chồng..

    - " Em mệt rồi về nghỉ ngơi thôi.."

    Thấy bà không nói Tần Hải cũng không hỏi tới, bị bà kéo về phòng.

    Tần Hải tuy là con trai duy nhất của Tần Cát nhưng Ông không theo kinh doanh.Ông là một giáo sư của một trường đại học.

    Nên cả cơ nghiệp và việc kinh doanh của Tần gia đều do hai con trai của ông đảm nhiệm.Chỉ tiếc rằng ba năm trước đứa con trai thứ hai của Ông không may gặp phải tai nạn.

    Đó là nỗi xót xa mất mát lớn nhất của Ông.

    Cho nên với cuộc hôn nhân của Tần Sinh và Ngô Đàm Tuyết ông không mấy vui vẻ.Chỉ là duyên phận ai người đó hưởng.Ông cũng không biết làm sao.

    Từ ngày bị liệt hai chân, Tần Phong như trở thành một người khác.Luôn im lặng tự xây dựng thế giới riêng của chính mình.Ngoài ba người vệ sĩ thân cận theo Tần Phong từ năm mười tám tuổi đến tận bây giờ.Tần Phong đều không muốn tiếp xúc với ai quá nhiều.

    Cả việc kinh doanh cũng bỏ mặc.

    Dọn ra ở riêng đi đi về về lặng lẽ chẳng màn đến cơ sự.Lúc đầu trên dưới Tần gia đều rất đau lòng.Nhưng giờ cũng đã quen với cách sống của Tần Phong.Mọi người suy nghĩ thoáng hơn chỉ cần giữ được sinh mạng, bây giờ Tần Phong muốn sống như thế nào bọn họ điều chìu theo không một ai có ý kiến.

    Tần Lão gia thì không cần phải nói đến, từ nhỏ Tần Phong là đứa cháu mà Ông nâng niu trong lòng bàn tay.Nếu nói bi kịch của Tần Phong là sự bất hạnh của anh thì nó cũng là nỗi đau không ai thấu của Tần Lão Gia..

    Sau khi Tần Sinh đi rồi, Tần lão gia không trở về phòng nghỉ ngơi mà thong thả bước chân đi về hướng ngôi nhà gỗ màu đỏ nằm ở cánh phải của khuôn viên Tần Gia.

    - " Lão Gia.."

    Hai người vệ sĩ đứng trước của liền cung kính chào hỏi..

    Tần Cát gật đầu quan tâm hỏi..

    - " Thiếu gia ngủ rồi chứ..?"

    - " Vẫn Chưa.Cậu ấy đang ở trong phòng luyện đàn.."

    Tần lão gia gật gật đầu đưa cây gậy cho người vệ sĩ cầm lấy.

    Hướng mắt nhìn cánh cửa phòng thứ ba đang đóng chặt..

    Bàn tay người đàn ông mạnh mẽ, điêu luyện lướt trên phím dương cầm.Âm nhạc lúc trầm lúc bổng thổn thức người nghe..

    Cánh cửa phòng bất ngờ mở ra, Tần Phong vẫn không quan tâm.Cũng chẳng quay đầu nhìn lại, mắt nhắm hờ đánh trọn vẹn bài nhạc..

    Cẩn Trúc vệ sĩ thân cận của Tần Phong vừa định mở miệng chào hỏi đã bị Tần lão gia giờ tay ra hiệu im lặng..

    Ông lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế rất nhẫn nại chờ đợi cháu trai và thưởng thức âm nhạc du dương về đêm...

    Qua một lúc khi bài nhạc kết thúc, Tần Phong đưa tay xoay bánh xe.Cẩn Trúc vừa muốn giúp đỡ, liền bị anh ngăn cảng lại.

    Dù là phải ngồi xe lăn, vẻ mặt vẫn cao quý không nôn nóng cứ nhẹ nhàng thong thả.

    Mọi hành động đẹp mắt này càng làm lòng Tần lão gia đau đớn trăm phần.

    Ông nhiều lần muốn hỏi Ông trời đứa cháu tốt đẹp này của Ông tại sao phải chịu nỗi đau mất mát quá lớn như vậy..

    Tần Phong từ lúc biết được kết quả mình sẽ bị liệt suốt đời.Anh vẫn chưa một lần nháo nhào, chấp nhận sự thật là một sự dũng cảm càng khiến Tần Cát phải khâm phục..

    Nhưng cũng sợ hãi vì sự bình tĩnh quá mức cũa Tần Phong khiến ông lo lắng vì chẳng biết anh đang nghĩ gì..

    - " Ông "

    Nhìn đứa cháu trai đang ngồi trước mặt, tiếng gọi của anh làm Tần Cát lấy lại bình tĩnh..

    - " Cháu đàn ngày càng hay.."

    Tần Phong trong mắt Ông là một thiên tài bẫm sinh, kiến thức vô cùng sâu rộng.Mỗi thứ cháu trai của ông chạm vào điều phải hơn người khác một bậc..

    Tần Phong cười nhạt..

    - " Chỉ là giải khoay.Khuya rồi Ông tìm cháu có chuyện gì sao..?"

    Cầm lấy ly trà Cẩn Trúc vừa rót uống một ngụm nhỏ.Tần Cát thở dài..

    - " Có chuyện gì mới tìm cháu được à.Chỉ là ngủ không được muốn tìm cháu tâm sự.."

    Ông im lặng một chút lại nói..

    - " Ông đã quyết định đưa chiếc ghế Tổng Giám Đốc cho anh cháu.."

    Ánh mắt già nua không ngừng quan sát thần sắc của Tần Phong..

    Tần Phong rất điềm nhiên khi nghe tin này.

    - " Vâng.Anh ấy xứng đáng được vậy.."

    Tần lão gia thở dài trăn trở đôi phần..

    - " Phong.Nếu cháu muốn quay lại Tập Đoàn, Ông..."

    - " Ông.Tạm thời cháu chưa nghỉ đến việc đó.."

    Lời nói của Tần Cát đành cắt lại trong lòng.

    Đây không phải là lần đầu tiên Ông đề nghị chuyện này.Vì Ông không muốn Tần Phong chỉ vì mặc cảm đôi chân mà bỏ hết cả tương lai.

    Nhưng đứa cháu này vẫn chưa vượt qua được cú sốc tinh thần.Ông đành chờ đợi vậy..

    Lúc ông tưởng Tần Phong muốn kết thúc câu chuyện, lại bất ngờ nghe cháu trai của mình nghiêm túc nói..

    - " Thay vì Ông muốn cháu trở lại với công việc.Sau không nghĩ cháu muốn kết hôn.Biết đâu sau đó cháu có lại hứng thú với mọi thứ"

    Đôi mắt đã hằn vết nhăn của Tần Cát trừng lớn cố gắng tiếp thu lời nói của Tần Phong..

    - " Lời cháu nói..nói là thật chứ.."

    Tần Phong cười cười

    - " Thật.Nhưng mà cháu chỉ sợ người ta chê cháu tật nguyền không muốn lấy Cháu mà thôi "

    Một tiếng đập bàn vang lên giọng Tần lão gia đanh lại..

    - " Ai dám không lấy cháu trai ông chứ.Cháu cứ nói đối tượng là ai.Hay để Ông kiếm cho cháu.Nếu bọn họ dám từ chối Ông sẽ cho bọn họ hiểu rõ thế nào là cái tên Tần Cát.."

    Cái này là đang ép uổng con gái nhà người ta đấy à! Ngặt nổi anh lại thích đấy..!

    - " Không cần Ông tìm đâu.Cháu có đối tượng rồi "

    Một lần nữa Tần Cát lại bất ngờ.Dè dặt lên tiếng..

    - " Thật sao.Được rồi cháu nói Ông biết được không?"

    Nụ cười nhạt của Tần Phong làm Ông chờ đợi.Lại nghĩ mối nghiệt duyên không thành kia, nếu nay Tần Phong thật lòng quên đi.Ông thật sự rất vui mừng..

    Vote tích cực vào nha...


  • #5

    BÍ MẬT HÔN NHÂN

    Chương 4 : Tỏ tình


    Nửa tháng sau, là thời gian thoải mái nhất của sở Dao.

    Vừa kết thúc kì thi đầy cam go của năm ba đại học..

    Đạt số điểm như mình kì vọng, Sở Dao vui vẻ nhẹ cả người.Qua kì nghỉ hè cô chỉ còn đúng một năm nửa là kết thúc những ngày tháng Đại Học..

    Nhìn con đường phía trước xe cộ tấp nập, cái nắng mùa hè cũng bắt đầu oi bức..

    Sở Dao nhanh chóng giơ tay xin đường để bắt lấy xe bus về nhà.Tuy cô mang tiếng là con cháu Sở Gia nhưng cô luôn tự túc đi lại.Ai ai nhìn vào đều không nghĩ cô xuất thân là con nhà giàu có.

    - " Tiểu Dao.Lên xe anh đưa em về "

    Chiếc xe hơi màu trắng chạy từ từ phía sau không ngừng bóp kèn ra hiệu.Kèm theo đó là người thanh niên đưa mặt ra cửa sổ, có khuôn mặt khá điển trai và học thức..

    Chiếc xe nhẹ nhàng ngừng lại, Lâm Tuấn nhanh chóng mở cửa xe bước xuống.Sở Dao nở nụ cười xinh đẹp, ngọt ngào..

    - " Lâm Tuấn.Anh chưa về sao?"

    Đây là đàn anh khóa trên của cô, tuy không học cùng khoa nhưng hai người cũng có quan hệ thân thiết.

    Lâm Tuấn vốn là đội trưởng đội bóng rổ.Mà lúc trước Sở Dao từng là thành viên đội cổ vũ.Lúc đó là năm nhất Cô vốn ngây ngô bị bạn học lôi kéo nên mới tham gia.Qua năm hai cô xin rút khỏi nhóm.Tuy vậy vẫn giữ mối quan hệ tốt đẹp với đàn anh này..

    Lâm Tuấn mỉm cười nhìn khuôn mặt Sở Dao ửng hồng vì trời nóng.Có chút sốt ruột kéo lấy tay cô đi lên xe..

    - " Trời nóng lắm anh đưa em về.."

    - " Em.."

    Sở Dao bị anh kéo đi có chút bối rối bị bạn học nhìn thấy cô muốn rút tay về lại bị Lâm Tuấn nắm quá chặt, muốn từ chối lại bị Lâm Tuấn cắt ngang lời muốn nói..

    - " Không được từ chối.Sau này anh em ta khó gặp nhau.Để anh đưa em về.."

    Đúng vậy! Lâm Tuấn học năm cuối rồi, bây giờ đang trong quá trình làm đề án tốt nghiệp..

    Nghỉ vậy Sở Dao nghe lời chui vào xe, Lâm Tuấn mỉm cười hài lòng..

    Chiếc xe yên ả chạy về phía trước bất ngờ tài xế hét lên tai lái chao đảo tấp vào lề..

    - " Đồ khốn có biết chạy không?"

    Lâm Tuấn cùng Sở Dao đưa mắt nhìn nhau..

    Chỉ thấy một chiếc xe sang trọng màu đen với tốc vượt nhanh ép lấy xe của Lâm Tuấn..

    Ngông nghênh rời đi như không có chuyện gì xảy ra...

    ____________________________________

    Trong chiếc xe khác, Tần Phong yên vị ngồi ở ghế sau.Bàn tay lướt trên bàn phím laptop.

    Không gian có chút quái lạ, đến khi Tần Phong gập lại chiếc laptop..

    Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, môi mỏng nhếch nhẹ cất tiếng nói..

    - " Kiên! Lần sau đừng làm trò con nít đó nữa "

    Cánh tay đang điều khiển xe trở nên cứng ngắt.

    A Kiên nhanh chóng gật đầu nhìn vào kính..

    - " Xin lỗi thiếu gia.."

    Cứ tưởng Tần Phong không quan tâm, mắt dán vào máy tính.Ai ngờ không thể qua mắt được...

    Cẩn Trúc đưa mắt nhìn vào kính cười với A Kiên một cái như trêu chọc.Thu lại nụ cười lại nhìn người bên cạnh đang đưa mắt ngắm phố xá..

    - " Thiếu Gia.Hợp đồng lần này có cần thiết dành về không?"

    Ngón tay nhịp nhịp lên thành cửa, sắc mặt vẫn bình thản cười nhẹ..

    - " Thả.."

    Cẩn Trúc liền hiểu ý nhanh chóng gật đầu bấm số gọi đi kết nối với một người nào đó..

    Tần Phong híp mắt nhìn sắc trời, đôi mắt âm lạnh bất thường..

    _________________________________

    Xe ngừng lại trước cổng Sở gia.

    - " Cám ơn Anh nhé.Em vào nhà đây.."

    Sở Dao vừa muốn mở cửa xe đi xuống bàn tay liền bị nắm lại.Cô trố mắt nhìn Lâm Tuấn..

    Lâm Tuấn nhích người gần đến Sở Dao..

    Sở Dao thụt người ra sau, có chút lúng túng không biết làm sao..

    - " Tiểu Dao.Anh gần ra trường rồi cơ hội gặp em sẽ ít đi.Anh muốn nói rõ lòng mình cho em biết.Tiểu Dao! anh thật lòng rất thích em.Em có thể đón nhận anh được không?"

    Vẻ mặt Lâm Tuấn vô cùng chân thành, Sở Dao không ngờ lại được tỏ tình bất ngờ như thế này, cô thật sự không biết phải ửng xử làm sao.

    Dù từ lúc cô vào đại học nhận rất nhiều sự theo đuổi của người khác.Nhưbg cô điều từ chối.Nhưng với Lâm Tuấn thì khác, anh ta là một người nổi tiếng trong trường, sinh viên gương mẫu là mẫu đàn ông hứa hẹn đầy tương lai mà các bạn nữ trong trường theo đuổi..

    Tuy vậy trong mắt Sở Dao, mấy năm qua chỉ xem Lâm Tuấn như một đàn anh đáng tin cậy..Không ngờ anh ta lại đưa cô vô trường hợp khó xử như vậy..

    Sự chần chờ của Sở Dao cũng khiến Lâm Tuấn hiểu đôi phần khi thấy cô muốn nói gì đó.Lâm Tuấn liền dành nói trước..

    - " Tiểu Dao đừng nhanh từ chối anh như vậy.Em hãy về nhà suy nghĩ kĩ.Anh sẽ đợi em.Anh sẽ liên lạc với em sau."

    - " Anh Lâm Tuấn.Em..."

    Sở Dao thật lòng muốn từ chối nhưng ánh mắt chân thành có chút đáng thương của Lâm Tuấn khiến cô đành nuốt lời muốn nói.

    Khẽ gật đầu..

    - " Được.Em vào nhà trước đây.."

    Lần này cô mở cửa xuống xe Lâm Tuấn không ngăn cản cô lại nữa.

    Sở Dao vừa vào đến cổng lớn, đã thấy người giúp việc lấm lét đứng nhìn vào trong, cô thấy làm lạ, vừa đi ngang qua nhà chính.

    Đã nghe tiếng cự cãi của Sở Hân.

    Sở Dao chưa kịp biết chuyện gì đã thấy Sở Hân quay đầu nhìn thấy cô không nói tiếng nói, nện lấy đôi giày cao gót tiến về phía cô, lôi lấy tay Sở Dao vào nhà..

    - " Á.Chị làm gì vậy..?"

    - " Vào đây..Cô vào đây.."

    Khi hai người vào trong Sở Hân buông Sở Dao ra, đứng trước mặt Sở Kính Hùng cùng mẹ của cô ta là Tuyết Cầm chỉ vào người Sở Dao quát lớn..

    - " Đây.Ba! Ba nói đi. Tại sao không phải là nó mà là con.Con không đời nào chấp nhận sống với một tên què đến suốt cuộc đời.."

    Sở Dao đầu óc trở nên mụ mị hết đưa mắt nhìn Sở Hân lại nhíu mài nhìn Ba mình..

    Sắc mặt ba của cô cùng mẹ cả vô cùng khó coi..

    Tuyết Cầm kéo lấy tay Sở Hân cho cô ta bình tĩnh, quay đầu nói với chồng..

    - " Ông nghĩ xem với tính cách Tiểu Hân như vậy, dù ông có ép uổng nó đi nữa.Khi nó về làm dâu của Tần gia.Nó không làm tròn bổn phận có phải lúc đó Ông càng đắc tội với Tần lão gia hay không?"

    Sở Kính Hùng trầm giọng phản bác..

    - " Tôi hỏi bà, bên nhà họ đã đánh tiếng muốn chọn con gái Sở gia làm nhị phu nhân.Bây giờ bà bắt tôi phải làm sao.

    Bà có biết nếu tôi từ chối họ sẽ rút vốn các dự án đang hợp tác .Chúng ta phải mất bao nhiêu là tiền và hợp đồng hay không.Chưa kể đến các hợp đồng đang chuẩn bị kí kết của hai bên "

    Ông lại ngẩng mặt nhìn Sở Dao còn đang ngây ngốc..

    - " Tiểu Dao còn nhỏ.Nó còn đi học làm sao tôi có thể đưa nó qua đó.."

    Tuyết Cầm liếc xéo Sở Dao, nhẫn nhịn lại nói..

    - " Ông lo cho nó vậy Tiểu Hân thì sao.Còn nhỏ gì đã ngoài mười tám.Bao nhiêu năm qua Sở gia đã bỏ bao nhiêu là thứ cho nó.

    Bây giờ đã đến lúc nó phải trả rồi.Hay ông lo con gái út của mình phải cả đời chăm lo cho một tên tật nguyền.Vậy con gái tôi thì sao...?"

    - " Bà nói nhăng nói cuội gì thế...?"

    Ông rối rắm suy nghĩ, cũng không muốn ép buộc bắt cứ đứa con gái nào của mình dù Tần gia danh môn vọng tộc nhưng ai không biết nhị thiếu gia của Tần gia lại là một kẻ tật nguyền.Nói là về làm vợ huống gì làm một người hầu chăm sóc cho cậu ta đến cuối đời..Dĩ nhiên ông biết Sở Hân không thích hợp nhưng Sở Dao lại còn quá non nớt.Ông thật sự không nỡ.Chỉ là Ông không dám từ chối Tần Cát.Chính thân ông ta đã đến Sở Thị mở lời..

    Sở Dao cũng đã hiểu ra câu chuyện, lời nói khó nghe của Tuyết Cầm tuy khiến Sở Dao tổn thương nhưng dù sau cô đã quen rồi..

    Sở Hân quay đầu nói với Sở Dao.

    - " Bao năm qua Cô và mẹ của Cô nợ mẹ con Tôi quá nhiều.Bây giờ cô nên trả lại rồi đấy.Cô cũng hiểu rõ nếu hôn nhân này không có người đáp ứng.Lúc đó hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.Tôi sẽ không bao giờ hi sinh cuộc đời mình để sống với một tên tật nguyền kia.Nhưng cô thì khác, cô nợ Sở gia và cả mẹ con Tôi.Cô biết mình nên làm gì chứ.."

    Tần Gia? Tên tật nguyền?Là người đó sao?

    Trước mắt Sở Dao hiện lên khuôn mặt ai đó..

    Lại bị lời nói không nể nang gì của Sở Hân làm cho tỉnh táo..

    - " Sở Hân.Con nói với em còn gì thế.Con bé thì có tội gì.."

    Sở Kính Hùng đứng dậy quát lấy Sở Hân..

    Sở Hân cũng không sợ, hùng hồn nói lại..

    - " Con nói không sai.Nó và mẹ nó đều nợ gia đình mình.."

    - " Con im đi.."

    Sở Kính Hùng tức giận không thôi..

    Sở Dao hai tay nắm chặt, đúng là như thế cô không có một lời nào để biện minh cho bản thân..Hàng mi dài nhắm chặt rồi lại mở ra..

    - " Ba! con đồng ý.."

    - " Con nói gì..?"

    Tiếng cự cãi im bật ba người đều đồng thời nhìn về hướng Sở Dao..

    Sở Dao lau lấy khéo mắt, nói rõ từng chữ..

    - " Sở Hân nói đúng.Con và mẹ nợ Sở gia.

    Hôm nay con sẽ dùng cuộc đời mình để trả.Xem như con và mẹ không còn nợ ai bất cứ chuyện gì.."

    Sở Hân đưa mắt nhìn mẹ mình lại nhìn Sở Dao..

    Thật sự lòng Sở Kính Hùng không biết phải làm sao.Tuy là được gỡ rối nhưng ông lại không chút vui mừng..

    Ông thở dài bất lực nói..

    - " Tiểu Dao.Là do ba vô dụng.."

    Sở Dao cụp nhẹ hàng mi dài, tâm trạng cô lúc này ra sao cô khó mà diễn tả..Thở dài lại nói..

    - " Con về phòng trước ạ.."

    Cô ôm lấy ba lô quay đầu ra khỏi cửa chính, khuất dần dưới ánh mắt thương cảm của người làm..


  • #6

    BÍ MẬT HÔN NHÂN

    Chương 5 : Ra mắt


    Đứng trong thang máy, hai tay của Sở Dao lạnh ngắt.Cô vô cùng hồi hộp và lo lắng.

    Hôm nay là ngày cô phải ra mắt Tần gia.

    Mọi việc như một giấc mơ vô cùng huyền ảo, cô không biết đâu là thật đâu là mơ.

    Hôm nay cô sẽ gặp lại người đó.

    Hôn nhân này nhân vật nữ chính không phải là cô.Mà là của Sở Hân, khi gặp cô rồi người đó và Tần Gia có hủy hôn hay không?

    Chẳng phải như vậy cô sẽ thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt này sao? Nhưng mà cô lại bối rối thế này..

    Sở Dao buồn rầu cúi đầu nhìn lại chính mình, hôm nay cô mặc chiếc đầm trắng ngắn tay có dáng chữ A.Vừa xinh xắn lại dịu dàng.

    Mái tóc dài thả nhẹ ra sau, nhưng tóc Sở Dao vốn không thẳng mà hơi xoăn nhẹ nhìn cô càng đáng yêu.

    Tuy ăn mặc đơn giản nhưng Sở Dao vốn xinh đẹp, thu hút biết bao là ánh mắt những người có mặt ở nhà Hàng..

    Sở Kính Hùng không biết Sở Dao nghĩ gì.Ông cứ tưởng cô đau khổ vì cuộc hôn nhân ép buộc này có chút đau lòng khẽ nói..

    - " Tiểu Dao.Nếu bây giờ con hối hận.Chúng ta sẽ trở về.Ba sẽ suy nghĩ cách khác.."

    Tuy lời nói là vậy nhưng Sở Dao nhạy cảm thấy được ánh mắt Ông chất chứa sự khổ tâm khó nói nên lời..

    Sở Dao lắc đầu, nhìn cửa thang máy vừa mở, cô kéo lấy tay Ông..

    - " Con không sao.Chúng ta ra thôi.."

    Thấy cô có vẻ đã nhắm mắt quyết định thật sự.Sở Kính Hùng cũng chỉ còn biết ngậm nguội đi theo sau..

    Cánh cửa vừa mở ra, lúc này trong phòng Tần Cát và cả Tần Phong đều có mặt..

    Nhìn khuôn mặt người đàn ông đẹp đẽ như điêu khắc trước mắt, trái tim Sở Dao bất ngờ đập nhanh, lúc này anh cũng nhìn cô, Sở Dao ngại ngùng dời ánh mắt sang nơi khác.

    - " Tần Lão gia! xin lỗi đã để mọi người chờ.."

    Sở Kính Hùng nhanh chân bước đến chào hỏi Tần Cát..

    Tần Cát cười vui vẻ xua tay..

    - " Chúng Tôi cũng mới đến, đều là người một nhà Cậu không cần khách xáo như vậy.."

    - " vâng..vâng.."

    Đối mặt với Tần gia, Sở Kính Hùng luôn phải ở thế thấp hơn một bậc.

    Khi chạm ánh mắt không mặn không nhạt của Tần Phong, thấy anh khẽ gật đầu, xem như chào hỏi.Sở Kính Hùng cũng khẽ gật đầu lại trong lòng có chút kinh hỷ.

    Kính đáo quan sát Tần Phong, Ông đã từng gặp mặt Tần Phong ít vài lần ở mấy năm trước.

    Ba năm về trước trên thương trường Tần Phong tiếng tăm ra như thế nào không ai trong thương giới không biết.Đã vậy Tần lão gia một mực yêu thương đứa cháu trai thiên tài của mình biết mấy..

    Chỉ là khi bi kịch cướp đi đôi chân của Tần Phong.Anh như mất dạng khỏi thế giới.

    Ở các buổi tiệc của Tần Gia cũng hiếm khi thấy mặt Tần Phong.

    Không ngờ bây giờ tương lai lại trở thành con rể của ông.Tần Phong ngày xưa là người trầm ổn khó gần, bây giờ cũng thế.

    Chỉ là không quá mức cao ngạo làm ông cũng được an ủi đôi phần.

    Sở Kính Hùng quay sang kéo tay Sở Dao đang rụt rè đứng phía sau..

    - " Tiểu Dao.Chào Tần lão gia đi.."

    Sở Dao bước lên ngoan ngoãn gật đầu..

    - " Cháu chào Tần lão gia.."

    Tần Cát đưa mắt quan sát Sở Dao, nhìn cô bé xinh đẹp trước mắt, vẻ giản dị đơn thuần khiến ông rất vừa lòng..

    - " Cháu dâu à.Phải gọi là Ông nội.."

    Hai má Sở Dao nóng rần, ngẩng mặt mở tròn đôi mắt to biết nói của mình, vẻ mặt bối rối chẳng biết giấu vào đâu.

    Sự ngô nghê của cô càng khiến Tần lão gia yêu mếm cô cháu dâu này.

    - " Haha..Được rồi.Mời ngồi, mời ngồi.Người nhà hết mà.."

    Tần Cát hôm nay tâm trạng khá vui vẻ..

    Sở Kính Hùng được tôn trọng tâm trạng cũng nhẹ nhàng hơn.Kéo ghế ngồi bên cạnh Tần lão gia.

    Sở Dao vừa định kéo ghế ngồi bên cạnh ba của mình.

    - " Sở tiểu thư.Mời cô!"

    Cơ thể Sở Dao cứng ngắt, nhìn chiếc ghế mà người vệ sĩ của Tần Phong đang mời cô là ngồi cạnh bên anh..

    Khuôn mặt nhỏ nhắn bối rối, lén đưa mắt nhìn Tần Phong.Chỉ thấy anh nho nhã cười nhẹ nhìn cô, trước ánh mắt ngạc quan sát của hai trưởng bối bên nhà.

    Anh hiền lành nói.

    - " Sao vậy.Em không thích ngồi bên cạnh anh sao?"

    Lần đầu tiên cô mới nghe được giọng nói của Anh.Trầm ấm dễ nghe tạo cảm giác dễ chịu cho người bên cạnh..

    Nhưng Sở Dao lại cảm nhận người đàn ông ôn nhu này có điều gì rất bí ẩn.

    Có gì đó không đúng nhưng vì cô chưa tiếp xúc với anh bao giờ khó mà nhìn ra được.

    Thật sự khí thế của anh qua bức người hay vì anh vốn sinh ra và lớn lên ở hào môn.Nên mọi hành động của anh đều toát lên sự vương giả khó cho người khác có thể từ chối hay khước từ..

    Tuy một câu hỏi đơn giản, Sở Dao ngây thơ có thể chưa hiểu ngụ ý của Tần Phong.

    Nhưng Sở Kính Hùng thì khác, tuy Tần Phong bây giờ đã không còn như xưa, nhưng ai đã là người có thâm niên trên thương trường, đều hiểu rõ lời nói của Tần Phong có sức nặng như thế nào với Tần Gia.Đặc biệt là với Tần Lão gia.

    Sản nghiệp Tần Gia cả Tần Thị nhìn sơ qua bây giờ ai cũng nghĩ Tần Sinh sẽ là người thừa kế.Nhưng với những người nhạy bén sẽ hiểu được Tần Lão Gia sẽ không bao giờ để Tần Phong chịu thiệt.Huống hồ Tần Phong bây giờ là bị liệt hai chân, còn đầu óc và sức khỏe thì vô cùng bình thường.

    Ai biết được một ngày đẹp trời nào đó anh sẽ quay lại điều hành Tần thị thì sao..?

    Bởi thế nếu ai bây giờ nóng vội nghĩ Tần Phong là kẻ vô dụng thì đã sai rồi.Cho nên câu hỏi này không phải dành cho Sở Dao mà là đang nhắm mũi dùi về phía Sở Kính Hùng.

    Dĩ nhiên người khôn lanh như Sở Kính Hùng biết mình nên làm gì lúc này..

    Sở Kính Hùng cười nhẹ..

    - " Tiểu Dao.Con ngồi xuống đi.Buổi tiệc cũng nên bắt đầu rồi.."

    Sở Dao cũng hiểu lễ nghi, cắn môi dè dặt ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Tần Phong..

    Không biết tên vệ sĩ là cố ý hay sao mà chiếc ghế hai người họ kéo lại rất sát vào nhau..


  • #7

    BÍ MẬT HÔN NHÂN

    Chương 6 : Tần Phong Ngỏ Lời


    Bàn tay nhỏ đặt trên đùi bấu chặt vào chiếc váy.Chẳng dám nhúc nhích..


    Cô còn cảm nhận hơi thở trầm ổn của anh, bên má Sở Dao nóng hổi chỉ muốn bùng cháy....

    Ánh mắt vô tình nhìn xuống hai chân Tần Phong.Đôi chân dài được bao bọc chiếc quần tây màu tối vô cùng chắc khỏe nhìn vào rất bình thường.Không nghĩ nó không thể hoạt động được nữa.

    Cô thật là không cố ý, thường thì người tàn tật họ rất mặc cảm khi ai săm soi vào khuyết điểm của họ.

    Sở Dao như làm chuyện xấu nhanh chóng đưa mắt nhìn Tần Phong, ánh mắt anh đang cụp xuống chẳng biết anh nghĩ gì.

    Lại thấy anh đưa tay gấp một chút thức ăn bỏ vào chén cô..

    - " Em ăn đi.."

    Làn môi hồng của Sở Dao có chút run rẩy, lấp bấp..

    - " Cám ơn anh.."

    Ngồi gần như thế cô mới thấy rõ nét đẹp trời phú cho anh.Làn da nhẵn nhụi vô cùng.

    Sở Kính Hùng vì hành động quan tâm của Tần phong dành cho con gái mình.Một chút chạnh lòng về đứa con rể này tự nhiên tốt lên mấy phần..

    Tần Cát cười cười gật đầu ánh mắt sắc bén quan sát hai đứa nhỏ..

    Cả buổi ăn Sở Dao chỉ biết cúi đầu, lâu lâu Tần Cát hỏi vài câu Sở Dao sẽ ngoan ngoãn trả lời.

    Tần Phong cũng không nói gì nhiều, anh vẫn tao nhã ngồi đó cũng không ăn quá nhiều.

    Lâu lâu cũng sẽ giúp cô gắp thức ăn.

    Lúc đó Sở Dao ngại ngùng nói cám ơn,không giây phút nào trái tim non nớt của Sở Dao không hồi hộp và căng thẳng.Chỉ có điều dường như Tần lão gia và cả Tần Phong không mấy quan tâm chuyện cô là con riêng hay không phải là Sở Hân thì phải.

    Đến lúc ra về, Tần Phong vẫn duy chuyển bằng xe lăn.Dọc theo nhà hàng có những ánh mắt không khỏi tò mò nhìn anh.

    Dường như Tần Phong không hề quan tâm.

    Sở Kính Hùng khi thấy cảnh này nhìn Sở Dao đi phía bên cạnh mình.Ông có chút đau lòng..

    Nếu Tần Phong vẫn đi đứng bình thường thật là may mắn biết bao.

    Tần Lão gia quét ánh mắt không mấy vừa lòng qua những người đang nhìn cháu trai mình bằng sự thương hại hay kì thị.

    Nhìn xung quanh Tần Cát toàn vệ sĩ mặc áo đen.Dĩ nhiên bọn người đó hiểu được đây là những người xuất thân không hề đơn giản.

    Liền nhanh chóng rút lại ánh mắt tò mò của chính mình..

    Vừa ra khỏi cổng bất ngờ A Kiên ngừng duy chuyển chiếc xe lăn.Cách khoảng ba xe nối đuôi nhau chờ sẵn, tầm năm bước chân..

    Khi Sở Kính Hùng chưa hiểu chuyện gì đã thấy Tần Phong xoay xe qua nhìn ông, lễ phép nói..

    - " Ba.Với tình trạng của con.Hôm nay xem như lễ đính hôn của Con và Dao Dao.Con cũng biết như thế là thiệt thòi cho cô ấy và Sở Gia.Nhưng con hứa sẽ bù đắp cho Dao Dao và Sở Gia.Khi con khỏe mạnh hơn.Con sẽ cho cô ấy một hôn lễ thật sự.."

    Miệng Sở Kính Hùng há hốc, ông thật lòng chỉ nghĩ đây là buổi gặp mặt hai nhà không ngờ đây được xem là buổi đính hôn.Chỉ là đứa con rể này lời nói quá khôn khéo biết lấy khuyết điểm của mình để tiến một bước làm bước đệm khóa chặt người khác..

    Sở Kính Hùng có chút mù mịt, ông rất rõ ràng Tần Phong là người tâm cơ sâu rộng.

    Mỗi việc anh làm dường như có mục đích hẳn hoi, không dư thừa hay phí công..

    Nếu bây giờ Ông từ chối xem như không hiểu chuyện.Nhưng quan trọng ý cậu ta muốn cuối cùng là gì..

    Sở Dao những ngón tay bám víu vào nhau, nhìn Tần Phong không rời mắt..

    Sở Kính Hùng cười khan tỏ ra hiểu chuyện nói..

    - " À.Thật ra bác..À không Ba không câu nệ lễ tiết cho lắm.Quan trọng là con đối xử tốt với Tiểu Dao là được.."

    Người ta cũng đã gọi Ông là Ba rồi đấy.Làm sao ông có thể không thừa nhận cuộc hôn nhân này..

    Làn môi mỏng của Tần Phong nhếch lên thành nụ cười nhạt, gật đầu..

    - " Cám ơn Ba.Vậy Con xin phép ngay bây giờ được đưa Dao Dao về Tần gia có được không?"

    Trái tim Sở Dao lộp bộp một cái, Tần Phong đang nghĩ gì trong đầu.Cô và anh còn chưa kết hôn với nhau nữa mà.

    Sở Kính Hùng cũng quá bất ngờ với ý kiến táo bạo của Tần Phong, không thể không ý kiến..

    - " Phong.Chuyện này chắc là không được.Hai đưa chưa kết hôn.Chỉ sợ người ngoài nói ra nói vào không tốt..."

    Tần Cát từ lúc giờ vẫn im lặng đưa đôi mắt sắc bén quan sát cháu trai mình.

    Lúc này Ông cười thành tiếng bước đến vỗ lấy vai Tần Phong..

    - " Phong.Ông có thể biết lí do không?"

    Tần Phong đưa mắt nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Sở Dao.Thấy cô đang ngây ngốc nhìn mình..Rồi mới hướng đến hai người lớn.Vẫn điềm nhiên như không..

    - " Ông.Cháu đi đứng không tiện sẽ không thể gặp Dao Dao nhiều được.Cháu chỉ muốn cháu và Dao Dao có thời gian bên cạnh nhau.Nên chỉ còn cách đưa cô ấy về Tần Gia trước.Thứ nhất Dao Dao cũng có thể tập làm quen mọi thứ.Thứ hai Dao Dao có thể hiểu được cuộc sống của cháu..."

    Lời nói anh tuy nhẹ nhàng.Nhưng Sở Dao lại bị nó đánh bại, có thể cô ngốc nhưng mỗi lần nghe anh nhắc đến khuyết điểm của mình cô lại thấy xót xa lạ lùng.

    Tuy với con người của Tần Phong đa mưu túc trí nhiều lúc khiến Tần Cát khó nắm bắt được.Mà giọng điệu thiếu tự tin này cũng không phải tính cách Tần Phong.

    Nhưng Tần Cát cũng không muốn nghiên cứu.Chỉ là nếu cháu trai ông đã muốn cô bé kia.Ông sẽ không để cháu trai của Ông thất vọng..

    Ông cười khẽ quay đầu nhìn vẻ mặt bối rối của Sở Kính Hùng..

    - " Sở Tổng.Từ ngày mai cả nước ai mà không biết Tiểu Dao sẽ là vợ chưa cưới của cháu trai Tôi.Ai dám nói ra nói vào Tần Cát Tôi sẽ không để yên.Cậu cũng thấy rồi đấy.Cứ để hai đứa ở gần nhau.Tôi hứa nếu Tiểu Dao mất một cọng tóc nào tôi sẽ chịu tội với cậu.Được không..?"

    Sở Kính Hùng xua tay..

    - " Tần lão gia tôi không phải không có ý không tin tưởng Ông.Chỉ là Tiểu Dao nó hơi nhúc nhát và còn nhỏ dại.Chỉ sợ nó chưa quen được cuộc sống hào môn ở Tần gia.."

    Tần Phong bất ngờ đẩy xe về phía bên cạnh Sở Dao.Nắm lấy tay cô, làm Sở Dao giật nảy người thiếu chút nữa là rút tay ra.Phải kiềm chế run rẩy mới để yên anh nắm..

    Cảm nhận sự run rẩy của cô.Tần Phong dịu dàng hỏi..

    - " Quyết định là ở nơi em.Anh sẽ tôn trọng ý kiến của em.Anh biết với tình trạng của anh bây giờ rất khó cho em.Nếu bây giờ em hối hận anh sẽ không làm khó em.Dù sao ba năm qua anh cũng đã quen chỉ có một mình"

    Lời nói anh khiến trái tim nhỏ bé của Sở Dao không biết vì sao lại đau lòng.Ánh mắt anh khiến cô nhìn thấu có gì đó cô đơn mà anh đang gánh chịu..

    Sở Dao từ nhỏ đã là cô gái yếu lòng, huống hồ với Tần Phong.Sở Dao chưa bao giờ kì thị hay ghét bỏ về khuyết điểm của anh.

    Sở Kính Hùng cũng biết nhị thiếu gia Tần gia chịu yếu thế nói đến như vậy là điều không thể ngờ.Ông bước đến hỏi con gái mình đang thả hồn trôi theo gió..

    - " Tiểu Dao à.Hay là con cứ về Tần gia ở một thời gian.Xem như trước khi cưới hai đứa cũng phải tìm hiểu nhau.Ba tin Tần Lão gia và Tần Phong sẽ không để con thiệt thòi.."

    Từ lòng bàn tay lúc này cảm nhận hơi ấm từ tay của anh.Nhìn sâu vào đôi mắt sâu thẳm như biển hồ mênh mông của anh khiến suy nghĩ của Sở Dao bị mê hoặc..

    Cô khẽ gật đầu với Sở Kính Hùng..

    - " Dạ."

    Sự gật đầu của cô khiến Tần Cát cười vui vẻ

    Vỗ lấy vai Sở Kính Hùng..

    - " Được rồi.Con bé cũng đã đồng ý.Cậu cứ yên tâm.Đừng lo lắng.."

    Bàn tay nhỏ của Sở Dao vẫn bị Tần Phong nắm lấy.Cô phát giác anh nở nụ cười.Nụ cười của anh rất đẹp.

    Sở Dao lên xe cùng Tần Phong.Chiếc xe rất nhanh đã lăn bánh.

    Sở Kính Hùng có chút không đành như rằng Ông vừa bán đi con gái mình thì phải.Suy nghĩ đó khiến ông không khỏi đau lòng..



  • #8

    BÍ MẬT HÔN NHÂN

    Chương 7 : Phân chia phòng


    Ngồi vào trong xe, Sở Dao còn không hiểu nổi mọi chuyện sao lại trở nên như vây.

    Mấy tiếng trước cô còn ở căn phòng nhỏ của Sở Gia.Hồi hộp lo lắng về buổi gặp mặt hôm nay.

    Thế mà ngay lúc này cô lên chiếc xe lạ lẫm này theo người ta về Tần Gia.

    Còn nữa người đàn ông bên cạnh cô, hơn nửa tháng trước cách xa cô vạn dặm thế mà bây giờ lại là thành chồng chưa cưới của Cô.

    Đúng là sự đời khó ngờ, mọi thấy diễn ra quá nhanh.Đến lúc này Sở Dao vẫn còn mụ mị chẳng thể hiểu nổi.

    Từ lúc lên xe Tần Phong dựa thân người vào cửa xe, ánh mắt chăm chú nhìn cô.Tuyệt nhiên không nói một lời, tuy không động tay động chân gì đến Cô.

    Nhưng ánh mắt của anh khiến Sở Dao bị bức thở không nổi.Sở Dao chỉ còn biết cúi đầu, ngoan ngoãn như con thỏ nhỏ.

    Khi cổ cô mỏi nhừ thật sự, lúc này Tần Phong mới chuyển ánh mắt qua chỗ khác.

    Sở Dao không kiềm chế được ngẩng đầu, cánh tay trắng noãn đưa lên xoa xoa lấy sau ót.

    Không biết cô có bị ảo giác hay không lén đưa mắt nhìn Tần Phong.Thấy anh quay mặt ra ngoài cửa sổ, nơi khóe miệng nhếch lên bờ vai còn run nhẹ....

    Cô cảm thấy dường như mình vừa bị anh trêu chọc thì phải.

    Người đàn ông này cũng quá đáng thiệt mà.

    Xe của Tần Phong không vào cửa chính của Tần Gia mà vào một cổng khác đi thẳng vào khuôn viên ngôi biệt thự của anh..

    Lúc thấy hai người vệ sĩ đỡ Tần Phong xuống xe, cô tò mò chăm chú nhìn vào chân anh.Cô cảm giác Tần Phong không giống như bị liệt hoàn toàn.Lúc người tên A Kiên đỡ anh, cơ thể của anh không hề dựa dẫm vào họ toàn bộ.Nếu chân anh bị mất cảm giác có phải hai người vệ sĩ kia sẽ rất vất vả hơn không..

    Hay là do cô quá nhạy cảm tự cho mình là đúng..

    Lúc Sở Dao chấn chỉnh lại tinh thần cũng biết mình nhìn quá chăm chú.

    Ý thức lại thì quá muộn vì Tần Phong lúc này đã ngồi yên vị trên xe lăn còn thoải mái quan sát cô.Rất nhẫn nại chờ đợi cô..

    Hai má Sở Dao đỏ lên lấp bấp..

    - " Xin lỗi..em..em không cố ý.."

    Tần Phong dường như không quan tâm, đưa tay ngoắc ngoắc cô..

    Sở Dao rụt rè bước đên bên cạnh anh.Bàn tay nhỏ bị anh nắm lấy, ngón cái mơn trơn trên làn da non nớt của Sở Dao khẽ nói..

    - " Em lên phòng nghỉ trước.Anh có chút việc sẽ về phòng sau.."

    Dĩ nhiên Sở Dao mừng như được ân xá, mà không nghe hiểu những gì anh vừa nói.Gật đầu như giả tỏi..

    - " Dạ.."

    Tần Phong mỉm cười đưa tay cô lên miệng hôn nhẹ..

    - " Ngoan"

    Trái tim Sở Dao đập rộn ràng, quýnh quáng rút tay về, vừa đi vừa trốn theo sau người giúp việc đang đợi sẵn..

    Tần Phong xoay người nhìn theo bóng dáng của cô.Đôi mắt lạnh nhạt pha lẫn hơi ấm khó thấy..

    _____________________€_____________________

    Sở Dao theo được đưa vào một căn phòng vô cùng sang trọng và rộng lớn..

    - " Sở tiểu thư mời vào "

    - " Vâng.Thím gọi cháu là Tiểu Dao là được rồi ạ"

    Dù ở Sở gia mọi người đều gọi cô bằng tên, bây giờ nghe hai tiếng tiểu thư Sở Dao thật sự không quen.

    Thím Lan chỉ cười cho qua, đây là phu nhân tương lai bà nào dám xưng tên ngang bằng..

    - " Cô vào nghỉ ngơi.Tôi xuống trước.Có cần gì cô cứ gọi.."

    - " Vâng "

    Cánh cửa phòng đóng lại.Sở Dao mới có tâm trí quan sát căn phòng sang trọng có phần nguy nga này.

    Căn phòng tuy nói là phòng ngủ nhưng lại quá lớn.Phân chia thành phòng tiếp khách và cả phòng ngủ riêng biệt.Ở phòng khách thứ gì cũng có, tiện nghi vô cùng..

    Chỉ là có gì đó không đúng lắm, Sở Dao thả nhẹ bước chân vào phòng ngủ..

    Mùi hương nam tính lập tức tràn vào mũi cô, đưa mắt nhìn vào cách trang trí.

    Sở Dao có ngu ngốc cũng biết phòng này đã có người ở.Mà người đó không ai khác chính là Tần Phong..

    Không được..Không được.

    Sao cô và anh lại ở chung phòng.Hai người họ chưa kết hôn mà..

    Hay là Thím Lan hiểu lầm đưa cô vào đây!

    Sở Dao trong lòng có chút bất an, đứng loay hoay trong phòng ngơ ngác suy nghĩ.

    Nhớ lại câu nói của anh lúc vừa rồi.Cô tự lấy tay vỗ lấy đầu mình.

    Sao cô lại ngốc nghếch không hiểu ngụ ý của anh chứ.

    Hay là bây giờ cô đi tìm Tần Phong..Chỉ là anh đang có việc sợ làm ảnh hưởng chuyện của anh.

    Sở Dao ôm lấy túi xách ra khỏi phòng ngủ, ngồi vào chiếc ghế kiểu bằng gỗ rất đẹp, đăm chiêu nhìn vào cánh cửa..

    Sở Dao quyết không ngủ gục, cũng may Tần Phong trở về phòng rất sớm.

    Cánh cửa phòng mở ra, lúc này Tần Phong tự mở cửa và duy chuyển xe lăn.

    Sở Dao nhìn cánh cửa khép lại.Cô nhanh chóng đứng bật dậy, cứ thế ngơ ngác nhìn anh..

    Tần Phong ngừng xe giữa phòng, hai tay đặt trên thành xe, quan sát cô từ trên xuống dưới.Trầm ổn hỏi..

    - " Đợi anh sao?"

    Nhớ đến mục đích của mình.Sở Dao nhanh chóng gật đầu, hai tay bấu lấy nhau..

    - " Em..Em có thể ở phòng khác không?"

    Hỏi rồi lại lo lắng quan sát sắc mặt ôn nhu của Tần Phong..

    Anh không có động thái gì, qua một giây Sở Dao thấy anh giơ tay ra gọi cô..

    - " Qua đây "



  • #9

    BÍ MẬT HÔN NHÂN

    Chương 8 : Ấm ức


    Sở Dao chậm rì rì bước đến cứ tưởng như mấy lần trước anh sẽ nhẹ nhàng nắm tay cô.

    Lần này anh vẫn nắm nhưng không nằm ở đó mà kéo mạnh.Sở Dao hốt hoảng bị anh kéo ngã ngồi trên đùi anh..

    - " A.."

    Cô quẳng bách muốn đứng dậy lại bị vòng tay kiên cố của Tần Phong giam lại.Hai cơ thể kề sát vào nhau..

    Sở Dao chống tay lên ngực anh tìm cách ngồi dậy..

    - " Ngồi im "

    Anh ra lệnh, càng siết chặt vòng tay..

    Anh cúi đầu cô ngẩng mặt, hơi thở hai người như hòa với nhau.

    Sở Dao liếm liếm đôi môi khô khốc..

    - " Anh..Anh để em ngồi dậy được không

    ..Em.."

    - " Em đang nghĩ người như Tôi ôm người phụ nữ của mình vào lòng cũng trở nên khó khăn có phải không?"

    Hai mắt Sở Dao mở lớn trăn trối nhìn anh.Giọng điệu khác xa một Tần Phong lúc tối.

    Ánh mắt anh sắc bén lạnh lùng.

    Đúng rồi! đây mới là người cô đã gặp ở buổi tiệc nửa tháng trước, lạnh nhạt xa cách..

    Sở Dao sợ hãi lắc đầu..

    - " Không..không phải..em không có ý đó.."

    Bất ngờ Tần Phong mỉm cười, bàn tay vuốt lấy khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng của cô ..

    Chỉ là anh ôn nhu mơn trớn tới lui nhỏ giọng..

    - " Dao Dao.Em không được sợ anh.Biết không.Anh sẽ yêu thương em thật tốt.."

    Thái độ anh lên xuống thất thường, Sở Dao ngây thơ bị anh hù dọa đến ngốc..

    Không thấy cô trả lời, Tần Phong vuốt xuống chiếc cổ mảnh khảnh của cô.Anh hôn nhẹ lên cổ cô thì thầm..

    - " Em có nghe anh nói gì không.Hửm..?"

    Như có luồn điện xẹt qua.Sở Dao nước mắt lưng tròng muốn bật dậy lại không thể nhúc nhích..

    Tỉnh táo né tránh đôi môi của anh, gật gật đầu..

    - " Em..em biết...."

    Một tay anh luồn vào mái tóc đen mượt của cô chế trụ ót cô lại không cho cô né tránh..

    Tần Phong híp mắt kề sát vào khuôn mặt xinh đẹp của Sở Dao, hôn lên má phấn của cô.Trầm giọng dụ dỗ..

    - " Vậy em nói xem.Em sẽ không rời khỏi anh.Em nói anh nghe nào Dao Dao.."

    Làn môi hồng nhuận của Sở Dao run rẩy, bị anh mơn trớn tới lui cô quẳng bách chẳng biết làm sao.

    Mỗi lần anh mở miệng là làn môi mỏng như có như không ma sát vào da thịt của cô..

    Bàn tay nhỏ bấu lấy cổ áo anh nghẹn ngào chẳng dám gật đầu cũng không dám lắc đầu..

    Tần Phong híp mắt, ngón tay cái của anh chà nhẹ vào môi của cô..

    Anh trưng ra khuôn mặt đẹp đẽ, cạ mũi vào mũi cô thì thào..

    - " Dao Dao.Em chỉ có thể bên cạnh anh.Nếu không em sẽ là tội đồ của Sở Thị và Sở Gia em biết không?"

    Có ngốc cách mấy Sở Dao cũng hiểu được đây là lời uy hiếp..

    Cô ngã đầu ra sau tránh sự đụng chạm của anh.Nghẹn ngào tố giác..

    - " Anh....không phải anh nói dù em quyết định như thế nào anh cũng không làm khó em sao..?"

    Tần Phong mỉm cười..

    - " Đúng vậy.Nhưng anh không có nói sẽ không làm khó Sở Thị và cả Sở Gia bảo bối à..!"

    Hơi thở Sở Dao nặng trịch, muốn mắng chửi anh là đồ vô liêm sỉ, là kẻ hai mặt.

    Nhưng một chữ cô cũng không dám thoát ra.

    Ấm ức, nước mắt lưng tròng nhìn anh..

    Tần Phong kéo cô lại hai tay ôm lấy mặt Sở Dao giọng điệu dỗ dành..

    - " Ngốc.Khóc gì chứ.Chỉ cần em không rời xa anh.Muốn như thế nào anh cũng sẽ chìu.."

    Nói xong anh không kiên dè mổ nhẹ lên môi cô.Sở Dao hốt hoảng muốn lấy tay che miệng lại.Chỉ là chậm một bước, đôi môi cô đã bị Tần Phong ngậm lấy..

    - " Hức..Ưm..Không.."

    Sở Dao run rẩy quay trái quay phải nhưng không thể nào trốn tránh anh được..

    Cánh tay đưa sang ôm chặt cô vào lòng.Bàn tay còn lại ôm lấy mặt cô, không cho cô nhúc nhích.

    Cứ thế mạnh mẽ xâm chiếm càng sâu, đầu lưỡi anh tìm tòi, nhưng mà cô lại gắt gao cắn chặt răng, không cho anh có cơ hội thâm nhập, Tần Phong trừng phạt bằng cách cắn nhẹ vào môi cô.

    - " Hức.."

    Sở Dao chịu không nổi đau, nức nở há miệng ra, Tần Phong cười khẽ nắm lấy cơ hội thừa dịp cô mở miệng mà vào, anh quấy trong khoang miệng mềm mại ẩm ướt của cô, liền bắt được cái lưỡi thơm tho của cô.Mút vào từng chút một..vì đầu lưỡi Tần Phong xâm nhập, đầu óc Sở Dao đã trở nên trống rỗng.

    Hai tay vùng vẫy dần mất sức buông lỏng đặt bên eo anh..

    Lần đầu tiên biết nụ hôn là gì.Cô không ngờ đầu lưỡi đối phương có thể đưa vào trong miệng của mình, một loại cảm giác không thể nói rõ xen lẫn vào nhau, làm cho hai mắt cô vốn đang mở thật to chậm rãi nhắm lại.Buông xuôi tất cả, hơi thở hỗn loạn ngẩng khuôn mặt như muốn rỉ máu mặc anh ra sức ức hiếp..

    Khi thấy Sở Dao dường như hít thở khó khăn .Anh mới vừa lòng buông môi cô ra, đầu lưỡi thân mật liếm lấy khóe môi ẩm ướt, sưng mọng của cô trêu đùa.

    Nhìn đôi mắt to tròn xinh đẹp phủ đầy sương mù.Anh mỉm cười..

    - " Anh đóng dấu rồi.Em phải an phận biết không..?"

    Sở Dao chớp chớp hàng mi dài rợp như cánh bướm, vùi mặt vào ngực anh thở hổn hển.

    Chẳng còn sức để mà phản bác lại nữa.Cô biết mình cũng không phải là đối thủ của anh.Và tự thôi miên chính mình rằng..

    " Đây là một người đàn ông đáng thương "

    " Đây là một người đàn ông đáng thương "

    " Không phải là một tên ác ma "

    " Không phải là một tên ác ma "

    Lão luyện như ba của cô còn bị Tần Phong dắt mũi nửa là.Bây giờ cảm giác xấu hổ bao trùm, Sở Dao quyết làm con rùa rụt cổ trốn trong ngực anh một chữ cũng không nói..

    Nhớ vote


  • #10

    BÍ MẬT HÔN NHÂN

    Chương 9 : Buổi tối đầu tiên


    Qua một lúc sau, Tần Phong vỗ vỗ lấy đầu cô khẽ nói.

    - " Ăn khuya không anh bảo Thím Lan nấu cho em "

    Buồn phiền ấm ức lại vì câu hỏi quan tâm này mà bay đi nửa phần.Nhưng nỗi sợ hãi vì thái độ bất biến của Tần Phong vẫn còn trong Sở Dao.

    Cô thật không nắm bắt được con người này.

    Cô không biết vì sao mình lại sợ anh như vậy. Có lẽ trong cuộc sống hai mươi mấy năm qua, cô chưa từng gặp qua loại người trong ngoài bất nhất như Tần Phong.

    Hôn nhân này quá nhanh chóng cô còn chưa tiêu hóa nỗi.Rồi trong một đêm buổi gặp mặt trở thành buổi đính hôn.Lại yên vị ngồi ở đây bị anh ức hiếp..

    Chỉ mới có mấy ngày trôi qua mà mọi thứ đều bị đảo lộn lên tất cả.Hỏi sao Sở Dao không chấn động tinh thần cho được.

    Lại tự khinh bỉ bản thân mình quá nhẹ dạ cả tin.Kết cuộc này là do cô tự chọn lấy mà thôi..

    Sở Dao từ trong lòng anh chui ra, nhanh chóng lắc đầu.Lại nghĩ gì đó chân mày nhíu nhíu lại.Ánh mắt rà soát Tần Phong từ trên xuống dưới ngại ngùng hỏi..

    - " Anh tắm rồi à?"

    Tần Phong bây giờ mới phát hiện cô gái này rất hay không chú tâm.Anh cười nhẹ gật đầu..

    - " Ừ."

    Sở Dao cũng không nghiên cứu gì nhiều chỉ thấy anh đúng như mấy nam người mẫu ở trên tivi.Mặc đồ ngủ bình thường cũng rất ra dáng..

    Cô đẩy đẩy ngực anh nhỏ giọng..

    - " Em..em cũng muốn tắm "

    Tần Phong hiểu ý thả lỏng vòng tay, vỗ nhẹ đầu cô cũng không làm khó..

    - " Đi đi.."

    Sở Dao liền thoát khỏi tay anh chạy trố vào phòng tắm..

    Nhìn cánh cửa đóng sầm lại, Tần Phong nở nụ cười quái dị..

    Khi Tần Phong đã yên vị ngồi ở trên giường, thời gian trôi qua nửa tiếng cũng chưa thấy Sở Dao bước ra.

    Tần Phong quay người đặt cuốn tạp trí lên tủ.Lại nhìn xuống chân mình, mày đen nhíu lại..

    Khi ngẩng mặt lên anh cất tiếng gọi vọng vào phòng tắm..

    - " Dao Dao.."

    - (..............)

    - " Sao nào hay em muốn anh vào đó "

    Anh rất nhẫn nại chờ đợi người bên trong..

    Quả nhiên " cạch " cánh cửa mờ ra Sở Dao nửa người bên trong chỉ đưa khuôn mặt nhỏ nhắn bối rối chẳng biết làm sao.

    Nhỏ giọng nhìn Tần Phong..

    - " Em..em không có đồ mặc "

    Tần Phong dù có nghiêm túc đến đâu cũng phải buồn cười.

    Anh hắn giọng hỏi..

    - " Thế em đang mặc cái gì..?"

    Sở Dao cúi đầu nhìn chiếc áo tắm to xụ đang bao bọc cả thể nhỏ nhắn của mình..

    - " Là áo...áo tắm. "

    Trời ơi! Còn gì xấu hổ hơn nữa.Lúc vào trong phòng tắm cô cứ bị chuyện thân mật của Tần phong làm cho ngớ ngẩng..

    Cũng quên đi là phòng tắm nhà ai và chuyện không có quần áo.

    Cứ thế ném chiếc váy lên thành bồn, dĩ nhiên không tránh khỏi bị dính nước.

    Cũng may là bộ đồ lót cô vẫn còn mặc trên người..

    Nếu không giờ này cô thật sự chỉ muốn ngủ trong phòng tắm..

    - " Ra đây.."

    Tần Phong nhịn cười lại tiếp tục gọi cô.Cô nhóc này chẳng những đơn thuần mà cô còn hay thả hồn theo gió bay.Bị người khác lừa đi lúc nào không hay.

    Lúc cô vừa bước vào phòng tắm anh đã biết trước kết quả rồi.Không ngờ kết quả còn thú vị hơn anh tưởng tượng..

    Sở Dao lắc lắc đầu phụng phịu..

    - " Rất..Rất khó coi "

    Làm như không quan tâm cô mặc gì Tần Phong day day trán như rất mệt mỏi cần phải nghỉ ngơi nói..

    - " Cái gì cần che.Em cũng đã che.Khó coi chỗ nào chứ."

    Sở Dao nhìn xuống lại nghĩ anh nói cũng đúng.

    Thấy anh có vẻ mệt mỏi, Sở Dao cắn răng lếch thân mình về phía anh.Đứng cách Tần Phong tầm ba bước chân..

    Tần Phong híp mắt nhìn khuôn mặt xinh đẹp không biết do mới tắm rửa hay vì ngại ngùng mà đỏ bừng.Trên làn da trắng mịn vô cùng sạch sẽ non nớt không chút phấn son càng tôn lên đường nét thanh tú của cô...

    Nhìn xuống vóc dáng mảnh mai được bao bọc bởi áo ngủ của anh.Áo ngủ dài ngang gối, khoe ra đôi chân thon dài trắng noãn nà..

    Nhìn theo ánh mắt của anh, Sở Dao ngại ngùng cụp các ngón chân đáng yêu xuống thảm, hai bàn chân còn không tự nhiên chà sát vào nhau..

    Tần Phong thu lại tầm mắt, vỗ vỗ lấy chỗ bên cạnh..

    - " Ngủ thôi.."

    Ngủ? Ngủ Sao..Ý anh là hai người ngủ chung giường à?

    Sở Dao há hốc miệng muốn từ chối lại nhớ những gì anh cảnh cáo lúc vừa rồi..

    Cô âm thầm nuốt nước bọt muốn cùng anh thương lượng..

    - "À..Em..em có thể ngủ sopha được không..?"

    Thấy Tần phong nhướn mày vẻ không hài lòng.Sở Dao quýnh quáng nói nhanh..

    - " Anh..anh đừng hiểu lầm.Em..em chỉ là cần thời gian thích nghi mà thôi.."

    Anh đưa tay xoa xoa lấy vai mình, vu vơ nói..

    - " Tùy em..."

    Sở Dao thở phào mừng thầm lại nghe anh nói thêm..

    - " Về Sở Gia tìm sopha mà ngủ "

    Đồng nghĩa với việc nếu ở đây không có chuyện ngủ Sopha.

    Người đàn ông quá đáng này..

    Nếu cô dám quay về Sở Gia dĩ nhiên kết quả như thế nào cô cũng có thể hiểu..

    Nói rồi Tần Phong kéo gối nằm xuống, anh nằm nghiêng người, mặt gối lên tay, chừa một khoảng trống bên cạnh..Chăm chú nhìn Sở Dao vẫn đứng như tượng cạnh giường..

    Chỉ sau vài giây đấu tranh dữ dội với bản thân.

    Sở Dao cắn chặt răng bò lên giường, tạo khoảng cách với Tần Phong.Nằm sát mét giường chẳng dám nhúc nhích thân người.

    Chỉ là ai đó không để cô được toại nguyện..

    - " A.."

    Cánh tay chắc khỏe đưa ra ôm lấy eo cô kéo về.Sở Dao hốt hoảng bị anh ôm lấy.Cô đưa lưng về phía anh.Hai tay gắt gao đặt lên tay anh run rẩy..

    Cảm nhận nơi cổ bị làn môi anh hôn lấy.Sở Dao rụt cổ lại..

    - " Đừng..Đừng mà...."

    Sở Dao sợ hãi trở người hai tay ngăn cản chống trước ngực anh..

    Lúc này mái tóc Tần Phong rũ xuống nhìn càng lãng tử đẹp đến mẹ hồn..

    Tần Phong cũng không quản việc Sở Dao sợ đến mặt trắng bệch, trực tiếp kéo cô vào lòng mình, vén tấm chăn mỏng lên làm cho thân thể hai người càng gắt gao dán chặt vào nhau..

    - " Em lải nhải cái gì.Anh có ăn em chưa?"

    Sở Dao mặt từ trắng chuyển sang đỏ, thấy cô im bật Tần Phong nhếch môi cắn nhẹ lên chóp mũi cô, tà tứ lại nói..

    - " Khi nào em thấy anh đi được lúc đó anh sẽ ăn em.Khi đó em lo lắng cũng không quá muộn.Còn bây giờ thì ngủ.."

    Thật ra Sở Dao không quá ngốc chỉ là với một người ý tứ thâm sâu như Tần Phong.

    Sở Dao luôn luôn không thể sánh bằng.

    Như lúc này một câu hai nghĩa của anh, cô lại hiểu rằng và thương cảm Anh đang tự ti với bản thân không trọn vẹn như bao người đàn ông khác..

    Có phải sự phản kháng quá mức của cô làm Tần Phong tổn thương hay không..

    Sở Dao bị anh ôm vào lòng, chỉ còn một khuôn mặt nhỏ nhắn miễn cưỡng lộ ra bên ngoài. Rúc vào trong lồng ngực rộng lớn của ai kia. Nghe tiếng tim anh đập mạnh mẽ, tựa như bị cuốn hút, trong nháy mắt tim cô cũng đập nhanh không kém, có chút hoảng sợ lại có chút loạn nhịp.Tần Phong cúi đầu nhìn người trong lòng đã chịu yên ổn, đem khuôn mặt tuấn tú vùi vào gáy cô, chiếm hữu mà ôm cô. Một tay để sau gáy cho cô gối đầu lên, tay kia để ở bên hông cô. Ngoại trừ như vậy, không còn động tác nào khác.

    Không biết có phải vì hôm nay bị hoảng sợ quá nhiều, lại nằm trong lồng ngực xa lạ mơ mơ màng màng mà ngủ.Sở Dao nhỏ nhắn an phận, nhu thuận ngủ ở trong lòng người đàn ông, rất phù hợp, tựa như trước đây mất đi một hình ghép, rốt cục tìm được rồi ghép lại vào vị trí vốn có của nó..

    Ánh trăng khuya dần vị mây đen che phủ.

    Tần Phong cúi đầu hôn lên má phấn non nớt, qua chóp mũi tiếp đến đôi môi ửng hồng đang hé mở..Đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm qua rồi mút lấy đôi môi non mềm đến thỏa thích..

    Gương mặt người đàn ông luôn bình tĩnh như nước, ba năm qua thói quen mang lớp mặt nạ ngụy trang trước mặt mọi người nay đã tháo xuống. Anh nhẹ nhàng hôn lên trán của Sở Dao.Thì thào..

    - " Ngốc "


  • #11

    BÍ MẬT HÔN NHÂN

    Chương 10 : Nụ hôn tức giận


    Lúc Sở Dao tỉnh dậy đã không còn thấy Tần Phong ở bên cạnh.Cái cảm giác mơ mơ màng cứ nghĩ là còn ở Sở Gia.Đến khi cô mở mắt tỉnh cả ngủ khi thấy không gian hoàn toàn lạ lẫm..

    Sở Dao giật mình ngồi bật dậy nhìn dáo dác cả căn phòng.

    Đúng là không phải phòng của cô.

    Phòng của cô đâu to mà đẹp như thế này..

    Lại quan sát khắp phòng, thắc mắc Tần Phong rời giường từ lúc nào.

    Sao anh không gọi cô dậy để giúp anh rời giường.Sở Dao phát hiện tuy Tần Phong thâm sâu khó lường, nhưng vốn rất cao ngạo, lòng tự tôn lại rất cao.Bề ngoài anh có vẻ dường như không quan tâm đến đôi chân của mình.Nhưng thật ra cô thấy được anh luôn trốn tránh không cho cô thấy được sự bất lực của anh..

    Giống như ngày hôm qua anh ở một phòng khác tắm rửa sạch sẽ rồi mới trở về.

    Sáng hôm nay anh rời đi mà không cần sự giúp đỡ của cô.

    Ngoài phải ngồi bắt buột ngồi xe lăn trước mặt mọi người.Tần Phong không bao giờ cho ai thấy mặt yếu đuối ở Anh..

    Bất giác Sở Dao có chút buồn bực, cô vốn không ngại vất vả mà.Cô cũng không chê anh phiền phức vậy thì anh còn ngại gì chứ..

    Mới sáng do suy nghĩ của mình khiến Sở Dao có chút phiền lòng..

    " Cốc..Cốc..."

    Nghe tiếng gõ cửa Sở Dao chưa hiểu chuyện gì đã thấy Thím Lan mở cửa đi vào cùng hai cô gái váy áo chỉnh tề hình như là nhân viên của cửa hàng nào đấy..

    Trên tay cả ba người vô số là túi giấy lớn nhỏ..

    - " Sở tiểu thư đây là quần áo và đồ dùng của Cô.Thiếu gia nói cô dùng tạm trước.À.Thiếu gia đang đợi cô ở bờ hồ"

    Miệng Sở Dao há hốc, dùng tạm mà nhiều thế này à..

    Cô ngây ngốc gật gật đầu nhìn bọn họ đi rồi, đi đến cầm các túi lên xem, nào là quần áo, còn có cả đồ lót và mĩ phẩm.

    Rất nhiều nha..Sở Dao bị những món đồ xa xỉ đẹp đẽ này làm cho choáng váng.Nhất là nhìn các tem còn giá trên đó..

    Thật là cô chưa bao giờ nghĩ có ngày mình sẽ khoác lên người những món hàng đắc đỏ thế này.

    Lựa qua chọn lại, qua một lúc Sở Dao mới chọn cho mình chiếc váy màu hồng nhẹ nhàng đơn giản nhất để mặc...Nghĩ đến bờ hồ buổi tối đêm hôm ấy cô còn phải rình rập để ngắm anh từ xa..

    Chỉ một chút nữa cô lại đường đường chính chính xuất hiện ở nơi đó..

    Thật là sự đời khó đóan mà.

    Tần Phong thong thả ngồi trong khu vườn rợp cây xanh.Không khí trong lành, ánh mặt trời đan qua kẽ lá tạo cảm giác ấm áp như có vầng sáng bao phủ lấy lưng anh..

    Sở Dao chớp chớp mắt nhìn đến ngẩng ngơ, hít thở sâu thả nhẹ bước chân trên cỏ..

    Dù rất nhỏ nhưng Tần Phong vẫn phát hiện, nhẹ nhàng quay đầu lại..

    Vừa nhìn thấy cô anh liền nở nụ cười ấm áp.Sở Dao tự nói với lòng không được bị anh mê hoặc..

    Phía sau nụ cười đẹp đẽ ấy là cả một bụng dạ xấu xa.Cô đã được giáo huấn rồi nên phải khắc cốt ghi tâm..

    - " Lại đây "

    Tần Phong mở miệng gọi cô.

    A Kiên kéo ghế mời Sở Dao, dĩ nhiên anh ta đúng là một vệ sĩ biết làm vui lòng cậu chủ mình.

    Chiếc ghế của cô và vị trí ngồi của Tần Phong sát kề bên nhau..

    Sở Dao cũng không mặc cả làm gì, ngoan ngoãn ngồi cạnh anh.

    Tần Phong tay lướt bàn phím laptop, ngừng lại quay mặt tự nhiên hỏi cô..

    - " Em thích mẫu nào?"

    Lúc này Sở Dao mới ý thức được anh đang xem cái gì.Cô nhìn vào màn hình máy tính thấy anh đang lướt xem các kiểu quần áo nữ..

    Sở Dao lắc đầu thành thật nói..

    - " Anh mua cho em nhiều rồi.Với lại ở nhà em còn rất nhiều đồ.Đem đến mặc là được.."

    Tần Phong nhíu mày, không đối hoài đến cô nữa, xoay laptop đưa cho người vệ sĩ đứng bên cạnh..

    - " Bảo họ mẫu mới về đều đưa đến, tất cả các màu.Size S.Còn những thứ khác Tôi sẽ đặt sau..."

    - " Vâng.Thiếu gia "

    A Kiên nhanh chóng ôm lấy chiếc máy tính rời đi..

    Sở Dao nghẹn họng, mím môi nhìn anh..

    Tần Phong chẳng thèm quan tâm đến sắc mặt không tốt của cô, nhàn nhạt nói..

    - " Từ bây giờ bên cạnh anh.Những gì đã cũ em nên ném đi..."

    Một ý hai nghĩa nhưng Sở Dao làm sao hiểu nổi ý anh.

    Sở Dao chỉ vì câu nói của anh có chút tổn thương..

    Cô nghĩ anh biết cô là con riêng, những thứ cô sử dụng luôn cũ kĩ và không đắc tiền nếu đem về đây sẽ làm xấu đi vẻ sang trọng của nơi đây..

    Sở Dao nghĩ cũng lạ ở Sở Gia bao nhiêu năm bị mẹ cả và Sở Hân thường xuyên nặng lời nhiều lần thành thói quen đến mức cô không quan tâm.

    Nhưng bây giờ cô lại rất quan tâm lời nói của Tần Phong đối với cô.

    Thấy cô gái bên cạnh im lặng cúi đầu.Tần Phong nâng cằm cô lên..

    - " Thế nào.Không muốn "

    Quá khứ của cô anh vô cùng quan tâm.Vì quan tâm mới trở nên phiền lòng mà bắt ép cô.

    Nhưng não của cô gái này không biết suy nghĩ được những gì anh nói hay không.

    Tần Phong buồn bực ôm mặt cô lại gần cắn nhẹ lên môi Sở Dao..

    - " Ui..đau.."

    Sở Dao ủy khuất che môi nhìn anh..

    Tần Phong kề môi cạ vào tay cô, đôi mắt sâu thẳm híp lại đầy nguy hiểm và quyến rũ.Ma mị cảnh cáo..

    - " Dao Dao.Quá khứ em ra sao.Anh sẽ bỏ qua.Nhưng hiện tại và tương lai em phải biết em là người phụ nữ của Anh.Cái gì lưu luyến trong não em.Em nên tẩy xóa từ ngay bây giờ.Hiểu không..?"

    Lưu cái gì? Xóa cái gì?

    Sở Dao căng thẳng cố gắng tiếp thu lời anh.Nhưng dù cố vận động tất cả các dây thần kinh đến mức nào.Cô vẫn không hiểu nỗi Tần Phong nói gì và tức giận vì cái gì..

    Sở Dao kéo lấy tay anh sợ hãi lí rí trong miệng..

    - " Được..được..Em sẽ bỏ hết không lấy thứ gì cả..Nhưng em..em muốn lấy hình của mẹ em.."

    Một chút khó chịu vì nghĩ đến quá khứ của cô trong anh dường như tắt ngụm..

    Ánh mắt sợ hãi lẫn lời nói đáng thương của cô làm Tần Phong cảm thấy bất lực còn có không đành lòng.Tần Phong kéo cô vào lòng anh đặt khuôn mặt tuấn tú lên vai cô buồn cười xoa đầu cô thở dài..

    - " Đồ ngốc.Ảnh của mẹ anh sẽ cho người đến lấy..."

    Được rồi, cô gái ngốc này không phải bọn người tâm cơ ngoài kia.Anh không cần làm cô sợ hãi quá mức..

    Cứ từng chút mà bắt cô làm tù binh của mình là được..

    Sở Dao ngẩng mặt thở phào.Cũng may ảnh của mẹ cô đem về đây không bị anh cấm cản.

    Sở Dao nhíu nhíu mài kéo tay anh, nhẹ giọng thương lượng..

    - " Sách vở tuy đã cũ nhưng em còn phải ôn thi...ừm.."

    Lời kế tiếp bị Tần Phong nuốt vào miệng..

    Anh chỉ sợ cô nói tiếp anh sẽ bóp chết đồ ngốc này thôi..

    Trong mắt cô anh là loại người gì thế này.

    Chẳng lẽ anh lại đi ganh tỵ với người đã khuất còn có những thứ vô tri vô giác kia..

    Sở Dao lúc đầu còn cố đẩy anh ra vì đây là sân vườn có người ra vào.Nhưng làm cách nào cũng không thoát ra được.Còn bị anh vừa hôn vừa cắn đến thở không ra hơi..

    Sở Dao thật lòng vừa ấm ức vừa xấu hổ.Đến tận cùng vẫn không biết mình sai chỗ nào..

    Có đều hôm nay trời rất đẹp.Ánh nắng cũng ấm áp và vàng rực hơn ngày thường..



Bài viết 11
Lượt xem 1548