Bài viết 5
Lượt xem 1303


  • #1


    Truyện: Cuồng huyết thiên ma

    Thể loại: Tiên hiệp , Sắc , Dị giới


    Giới thiệu truyện

    Hắn là một sát thủ nổi tiếng ở thể kỷ 21 nhưng lại bất ngờ tử vong không nghĩ linh hồn sẽ xuyên việt tới dị giới Đáng mừng thay, sau khi xuyên việt, hắn sở hữu một hệ thống tu luyện tối cường, đáng buồn thay,cơ thể mà hắn xuyên vào ấn định hắn là phế nhân.Với khả năng của một sát thủ, hệ thống tu luyện nghịch thiên cùng với tri thức của.........200 bộ tiểu thuyết xuyên việt mà hắn đã từng đọc, hắn sẽ xoay sở ra sao ở một thế giới cường giả vi tôn đầy xa lạ này.....


  • #2

    CUỒNG HUYẾT THIÊN MA

    Chương 1 : Dị năng giả xuyên việt



    Huyền Linh đại lục, Càn Nguyên đế quốc, phụ cận đế đô, Diệp phủ, trong một căn phòng nhỏ ở khu chỗ ở cho người hầu, Tử Phong ngồi ở trên giường, đưa mắt nhìn khung cảnh lạ lẫm xung quanh, chịu đựng cơn đau như búa bổ ở đầu, hắn cười khổ

    “Thế quái nào ta lại xuyên việt giống như nhân vật chính của mấy bộ tiểu thuyết mì ăn liền trên mạng vậy.”

    Đầu vẫn đau trong khi từng mảnh trí nhớ hiện lên trong óc hắn, cơ thể mà hắn đang chiếm hữu vốn là con trai của Diệp gia gia chủ Diệp Bắc Phàm, nhưng mẫu thân của hắn vốn chỉ là một thị nữ trong phủ, dưới một lần say rượu của Diệp Bắc Phàm mà sinh ra hắn.

    Mẫu thân hắn là thị nữ, cộng với việc hắn sinh ra có cơ thể yếu nhược, không tồn tại linh căn, đồng nghĩa với việc không thể tu luyện, tồn tại như hắn ở trong Diệp gia - một trong tứ đại gia tộc của Càn Nguyên đế quốc là một sự hổ thẹn, nên thân phận của hắn bị che dấu, chỉ một số ít người biết, hai mẹ con hắn bị đuổi ra khỏi nội phủ, buộc phải sống ở khu nhà cho người hầu này.

    Vuốt vuốt trán, Tử Phong cười khổ:

    “Cái thân xác này cũng có tên trùng với ta, Cục Quản lý xuyên việt thời không cũng khéo chọn thật.”

    Cảm thấy cơn đau đầu đã dần dịu bớt, Tử Phong đứng dậy bắt đầu quan sát xung quanh, đây là một căn phòng nhỏ đơn sơ với một chiếc giường gỗ ọp ẹp và một vài đồ dùng đơn giản khác.

    Mẫu thân hắn đã đổ bệnh mất vài năm trước, còn chủ nhân của cái thân thể này vào ngày trước đó vì lỡ miệng nói vài câu, bị tứ thiếu gia Diệp Phương, theo bối phận thì hắn phải gọi là biểu ca, đá cho một cước vào ngực.

    Bản thân Diệp Phương là một tên công tử bột ăn chơi trác táng, nhưng tốt xấu gì cũng có tu vi Linh cảnh cửu bộ, đừng nói Tử Phong là một người có cơ thể yếu ớt, chỉ sợ một người khỏe mạnh bình thường mà không tu luyện ăn một cước đó cũng dở sống dở chết. Chính vì vậy mà sau khi trở về phòng, nội thương tái phát mà vong mạng, và thân xác được Tử Phong xuyên việt nhập vào.

    Lại nói về xuyên việt giả tên Tử Phong, kiếp trước hắn vốn sống tại Đia cầu, bản thân là một trong những sát thủ hạng nhất của thế giới ngầm, mang trong mình hai chủng loại dị năng khủng bố, trong một lần làm nhiệm vụ, hắn bị gài bẫy và mất mạng, sau đó vô cùng tiện nghi mà xuyên việt tới đây.

    Ngay khi Tử Phong định kiểm tra một chút cái cơ thể này, một cơn đau khủng khiếp truyền đến não bộ hắn, khiến một người có thần kinh cứng cỏi như hắn cũng phải ôm đầu mà rên lên một cách thống khổ.

    Cơn đau đầu kéo dài hơn mười phút, ngay khi nó kết thúc, hắn mở mắt ra và nhận ra mình đang ở một nơi kì lạ, xung quanh hắn là một khoảng không gian trống rỗng. Tử Phong đánh giá xung quanh, không nhịn được mà suýt nữa tưởng rằng mình lại xuyên đi đâu nữa, một giọng nói cứng nhắc vang lên:

    “Xin cho biết tên gọi của ngài?”

    Hắn vừa nghĩ thầm trong đầu tên của mình, đã thấy trước mắt hiện lên một đám lớn chữ viết phiêu phù trên không trung

    “Chào mừng tới Hệ thống tiến hóa!!!”

    Tử Phong cấp độ 0, chủng tộc: con người (chưa tiến hóa)

    Nhanh nhẹn: 50

    Thể lực: 30

    Lực lượng: 30

    Tinh thần: 20

    Linh lực: 0

    Ngay khi Tử Phong còn đang không hiểu gì, cái thanh âm cứng nhắc như robot kia lại vang lên

    “Hệ thống không đủ năng lượng để mở ra toàn bộ công năng, xác nhận mở ra công năng thôn phệ năng lượng?”

    Nếu lúc này Tử Phong còn chưa nhận ra cái này là gì, thì chính hắn cũng phải tự nghi ngờ trí thông minh của mình, đây chẳng phải là một cái hệ thống tu luyện làm ít hưởng nhiều mà hắn hay đọc được trong những bộ tiểu thuyết hạng hai trên mạng hay sao.

    Không cần đắn đo, chỉ có thể mở ra toàn bộ công năng của hệ thống thì mới có thể sống tốt với cái cơ thể phế vật này được, nghĩ thông suốt, Tử Phong ngay lập tức chọn ngay xác nhận.

    “Xác nhận mở ra công năng thôn phệ năng lượng, hệ thống sẽ thu thập đủ năng lượng để có thể khởi động, xin vui lòng chờ......”

    Diệp gia ngày hôm nay xảy ra một hiện tượng quái lạ, không chỉ Diệp gia, trong bán kính trăm dặm xung quang Diệp gia, toàn bộ linh khí thiên địa biến mất hoàn toàn, rất nhiều vũ giả đang đắm chìm trong tu luyện cũng giật mình tỉnh lại mà không biết chuyện gì đang xảy ra. Còn về Tử Phong, hắn lúc này đang nằm im như chết ở trên giường, tâm thần của hắn thì vẫn đang ở trong cái không gian của Hệ thống tiến hóa

    “Quá trình thôn phệ năng lượng: 44%..........58%..........76%.........100%”

    “Hoàn tất.”

    “Hệ thống cần 1 canh giờ để khởi động hoàn toàn, xin vui lòng chờ.”

    Trên giường, Tử Phong mở mắt ra, nhận ra mình đang ở trong căn phòng cũ kĩ, hắn không khỏi nghĩ chẳng lẽ mình vừa mới mơ? Hệ thống nói rằng nó sẽ khởi động sau 1 canh giờ, nóng vội cũng không làm được gì, tốt nhất là tiếp tục đợi. Một canh giờ rất nhanh trôi qua, ngay lúc Tử Phong cảm thấy sốt ruột thì một tiếng “Đinh” vang lên trong đầu hắn, đồng thời cùng với âm thanh cứng ngắc quen thuộc kia

    “Hệ thống khởi động hoàn tất, xác nhận mở ra quá trình tiến hóa cho người dùng?”

    Tử Phong nghe không hiểu gì cả, nhưng nó có vẻ như là thứ tốt, nói đùa sao, bất kì thứ gì cũng là tốt đối với cái thân thể phế vật này, hắn không hề do dự xác nhận. Lần này hệ thống không mất bao nhiêu thời gian để đưa ra một kết luận khiến hắn thiếu chút nữa thổ huyết

    “Chủng tộc quá yếu để có thể sử dụng hệ thống, tiến hành tự động biến đổi chủng tộc ngẫu nhiên......”

    Cái quái gì đây, chủng tộc quá yếu là sao, không phải trong mấy bộ tiểu thuyết, con người luôn là cái gì vạn vật chi linh à, đúng thật là lừa đảo! Tử Phong còn chưa kịp nghĩ thêm gì nữa thì đã lại cảm nhận thêm một nỗi đau đớn không biết là lần thứ bao nhiêu kể từ lúc tỉnh lại. Lần này cơn đau trải rộng khắp toàn bộ cơ thể Tử Phong, hắn có thể thề rằng đây là cảm giác đau đớn kinh khủng nhất mà hắn từng thấy, giống như từng thớ cơ trên cơ thể hắn bị xé rách, sau đó được chắp vá lại, rồi lại bị xé rách......cứ như vậy không biết bao nhiêu lần cho đến khi trí óc hắn trở nên mơ hồ và lâm vào trong hôn mê.

    Lúc hắn tỉnh dậy thì trời đã tối, điều đầu tiên hắn cảm nhận được là cơ thể mình có cảm giác dính dính nhớp nháp, đưa mắt quan sát thì thấy toàn bộ cơ thể hắn bị bao phủ bởi một lớp chất lỏng màu đỏ tươi, tỏa ra mùi tanh như là máu. Không chịu nổi, hắn buộc phải lao ra khỏi phòng, chui ngay vào phòng vệ sinh lấy nước tẩy rửa cơ thể. Trở lại căn phòng sau khi đã tẩy rửa sạch sẽ cơ thể, hắn lúc này mới có thời gian để ý đến cơ thể mình. Chẳng biết từ lúc nào cơ thể yếu ớt của hắn đã phát sinh biến hóa không thể tưởng tượng được, thân hình cao tới hơn 1 mét 8, vóc người không quá to nhưng vô cùng rắn chắc, từng thớ cơ cứng rắn tràn ngập tính bạo tạc, nhìn thế nào cũng khó có thể liên hệ cơ thể hoàn mĩ này với cái thân hình gầy nhom nhỏ bé trước kia được. Chỉ có duy nhất một điều khác thường, đó là mắt trái của hắn, toàn bộ con mắt biến thành màu đen, không có con ngươi, trông vô cùng quỷ dị, tuy nhiên hắn vẫn có thể nhìn bình thường. Cái kết quả này cũng chỉ quy công lao về Vô hạn tiến hóa hệ thống mà thôi, bản thân Tử Phong hắn không bao giờ để ý tới vẻ ngoài, hiển nhiên không có gì phàn nàn.

    Ngay khi hắn động ý niệm, một lượng lớn thông tin tràn vào đầu hắn

    -Tên: Tử Phong

    Chủng tộc: Bán Thiên Ma (chưa thức tỉnh)

    Level: 0

    Nhanh nhẹn: 1350

    Thể lực: 900

    Lực lượng: 1400

    Tinh thần: 400

    Linh lực: 0

    Mặc kệ cái chủng tộc Thiên Ma này là gì, ít nhất nó cũng nhìn giống con người, hơn nữa chỉ số cơ bản của chủng tộc này cao dến dọa người, tất cả đều hơn hắn trước kia đến mấy chục lần. Ngoài chỉ số cơ bản, hắn còn nhận được một số thông tin khác nữa:

    -Kĩ năng hệ thống

    Phân tích nhãn (bị động): cho phép người dùng có được thông tin về sự vật, độ chi tiết tăng cao theo cấp bậc người dùng.

    -Kĩ năng chủng tộc

    Siêu hồi phục (bị động): tăng mạnh khả năng hồi phục thể lực, linh lực và khả năng chữa trị vết thương.

    Thị huyết (bị động): Tăng cường chỉ số cơ bản khi bị thương, chỉ số cộng thêm tăng tỉ lệ thuận với thương tổn.

    -Kĩ năng ngoài hệ thống

    Dị năng:

    (1)Siêu hồi phục (bị động): (không thể sử dụng vì đang có trạng thái mạnh hơn chiếm chủ đạo)

    (2)Đột phá cực hạn (chủ động): Đột phá cực hạn cơ thể, gia tăng mạnh các chỉ số trong 5 phút, tuy nhiên sẽ gây tổn thương cho cơ thể khi sử dụng, có thể dùng 2 lần một ngày, đặt lại vào giây đầu tiên của ngày mới.

    Dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần rằng cái hệ thống này sẽ vô cùng nghịch thiên, thế nhưng nhìn vào đống kĩ năng kia, Tử Phong không khỏi líu lưỡi, level 0 đấy nhé, thử tưởng tượng lúc hắn đạt tới level cao hơn xem, chậc chậc, không biết đến lúc đó bản thân sẽ ra sao nữa.

    “Hệ thống phát hiện hai kĩ năng trùng lặp, có tiến hành dung hợp không?”

    Trùng lặp? Là hai cái kĩ năng siêu hồi phục kia ư? Không cần biết, hệ thống sẽ không làm điều gì có hại với mình. Tử Phong không hề do dự chọn ngay xác nhận, điều khiển hệ thống chỉ cần ý niệm mà thôi.

    "Dung hợp thành công, đạt được kĩ năng mới"

    Tái sinh siêu tốc (bị động): Tăng tốc độ hồi phục thể lực, linh lực. Có thể tái sinh mọi loại vết thương, chủ thể không thể tử vong trừ khi cạn kiệt sinh mệnh lực, linh lực, hoặc đầu và trái tim đồng thời bị phá hủy.

    Nhìn vào kĩ năng mới, Tử Phong chặc lưỡi, thế này cũng quá trâu bò đi, thế này thì có khác bất tử là mấy đâu, chẳng lẽ là bug game à, nếu bản thân mình ở trong một bộ tiểu thuyết xuyên việt nào đó thì chắc chắn tên tác giả tăng sức mạnh cho mình hơi quá tay rồi. Đang lúc cao hứng vì bản thân cuối cùng cũng có tiền vốn để tồn tại, Tử Phong chợt sực nhớ ra một thứ, nhìn vào con số 0 tròn trĩnh ở dòng linh lực, hắn không khỏi cười khổ: “Ta.......chưa có công pháp để tu luyện.........”


  • #3

    CUỒNG HUYẾT THIÊN MA

    Chương 2 : Huyền Linh đại lục


    Huyền linh đại lục là một đại lục cực lớn, thậm chí theo những gì Tử Phong biết thì nó còn rộng lớn hơn Địa cầu kiếp trước đến cả trăm lần, toàn bộ đại lục có tổng cộng 4 đế quốc, lần lượt là Thiên Hành đế quốc, Xuất Vân đế quốc, Cuồng Long đế quốc và cuối cùng là Càn Nguyên đế quốc, nơi mà Diệp gia hắn đang tồn tại.


    Đây là thế giới lấy cường giả vi tôn, luật pháp đế quốc cũng chỉ dùng để áp chế kẻ yếu, trong mắt cường giả thì không đáng một xu. Võ giả tu luyện từ nhập môn Linh cảnh Cửu bộ, rồi đến Sĩ cấp, Sư cấp, Tướng cấp, Vương cấp, Tôn cấp, Thánh cấp., mỗi một cảnh giới chia làm cửu phẩm, càng lên cao tu luyện càng khó.

    Tướng cấp có thể coi là cường giả, Vương cấp lại mạnh mẽ hơn Tướng cấp đến hàng chục lần, coi như cường giả nhất nhì một phương, Tôn cấp như thần nhân, mạnh mẽ vô cùng, còn Thánh cấp, thì như thần long thấy đầu không thấy đuôi, ít bao giờ hiện thân, tương truyền hoàng thất của mỗi đế quốc đều có lão tổ Thánh cấp tọa trấn.

    Diệp gia là một trong tam đại gia tộc tại đế đô của Càn Nguyên đế quốc, quyền hành ngập trời, cùng với hoàng thất Lâm gia tạo nên tứ đại gia tộc kiểm soát toàn bộ đế quốc. Tất cả những điều này đều là những thông tin Tử Phong có được từ trí nhớ trước kia và tìm hiểu từ những hạ nhân khác. Những thông tin này vô cùng quan trọng đối với hắn, còn về Diệp gia, hắn không quan tâm, đối với hắn thì Diệp gia như thế nào cũng không hề liên quan tới hắn, đây chỉ là nơi trú ngụ tạm thời mà thôi.

    Một tháng trôi qua nhanh chóng, mọi sự vẫn diễn ra như bình thường, chỉ có điều Tử Phong vẫn đang kẹt ở cấp độ 0, chưa tìm ra được cách để lên cấp, mặc dù hắn cực kì muốn nhìn xem khả năng của cái hệ thống tiến hóa này khi hắn lên cấp sẽ ra sao. Thực ra sử dụng hệ thống rất dễ dàng, mọi thứ chỉ cần một ý niệm là được.

    Với kĩ năng Phân tích nhãn, Tử Phong đã có được cái nhìn sơ bộ về thực lực võ giả ở đây, người bình thường các chỉ số đều rất thấp, chỉ vỏn vẹn có 4-50 với mỗi chỉ số, trong khi võ giả có một sự khác biệt rõ rệt, chẳng hạn như Diệp Phương, người đã từng dùng một cước giết chết “Tử Phong” trước kia.

    -Tên: Diệp Phương

    Chủng tộc: con người (đã tiến hóa)

    Cảnh giới: Linh cảnh cửu bộ

    Nhanh nhẹn: 460

    Thể lực: 330

    Lực lượng: 420

    Tinh thần: 120

    Linh lực: 90

    Tất cả chỉ số của hắn đều hơn người bình thường đến 7-8 lần, chẳng trách hắn có thể một cước đạp chết “Tử Phong” trước kia. Đây mới chỉ là linh cảnh, có thể coi là nhập môn tu luyện, một thủ vệ Sĩ cấp trong nội phủ mà Tử Phong nhìn thấy có chỉ số gấp đôi Diệp Phương, đó mới chỉ là Sĩ cấp nhất phẩm mà thôi.

    Theo như tính toán của Tử Phong, thể lực và tinh thần của hắn tương đương sĩ cấp nhị phẩm, nhưng lực lượng và tốc độ lại vượt trội hơn hẳn, tương đương sĩ cấp ngũ phẩm, thêm một lần nữa khiến hắn câm nín trước độ trâu bò của cái chủng tộc Thiên ma này. Thử nghĩ mà xem, hắn chỉ là một bán Thiên ma, thậm chí theo như hệ thống thì hắn còn chưa hoàn thành tiến hóa, dưới trạng thái không có chút tu vi gì mà đã mạnh ngang ngửa với sĩ cấp nhân loại, đó là biến thái cỡ nào a.......

    Lại một ngày nữa trôi qua, hôm nay Tử Phong phải dậy sớm hơn bình thường, vội vàng đi ra cửa sau của ngoại viện Diệp phủ, ở đấy cũng có hơn hai mươi người hầu khác đang khuân vác những túi hàng hóa chất vào kho, phía ngoài là một lượng lớn những túi hàng xếp chồng lên nhau, thoạt nhìn mỗi túi đều nặng đến 6-70 cân.

    Đối với người thường thì đây là công việc cực nhọc, nhưng đối với Tử Phong hiện tại thì chẳng đáng là bao, mấy người hầu khác chỉ là người thường còn làm được, bản thân hắn mạnh gấp mấy chục lần người thường mà không làm được nữa thì thà hắn tự sát luôn đi cho xong.

    Ngay khi công việc đang dở dang, hắn bỗng nghe thấy một tiếng nói thanh thúy dễ nghe cất lên:

    “Triệu quản sự chọn cho ta vài người khỏe mạnh a, ta có việc cần dùng.”

    Đưa mắt nhìn lại, đó là một tiểu cô nương mặc một bộ đồ màu hồng chừng mười tuổi, dáng người nhỏ nhắn đáng yêu, khuôn mặt ngây thơ tinh nghịch nhưng cũng không kém phần xinh đẹp, trông vô cùng khả ái.

    Tử Phong nhận ra cô nhóc này, thậm chí cô ta còn có một hồi ức nhỏ với hắn nữa, đúng hơn là với tên “Tử Phong” đã chết đi kia.

    Cô bé tên Diệp Thủy Lan, là con gái của Diệp Cuồng, đại ca của Diệp gia gia chủ Diệp Bắc Phàm. Theo lí mà nói thì Tử Phong hắn phải gọi Diệp Thủy Lan là biểu tỷ, nhưng vì tồn tại như hắn bị hắt hủi khỏi Diệp gia, nên bây giờ quan hệ giữa hai người là quan hệ chủ tớ.

    Còn cái hồi ức kia, Tử Phong biết rất rõ, và thực ra nó cũng chẳng có gì, chỉ là cô gái nhỏ này đã từng bảo vệ hắn lúc hắn còn nhỏ khỏi bị trừng phạt vì đã trộm thức ăn từ trong nhà bếp mà thôi. Với một người có tâm trí thành thục như Tử Phong hắn, thì mấy cái này chỉ là tính tình thiện lương của một cô nhóc mà thôi, không có gì đáng kể lắm.

    “Ấy vậy mà hắn vẫn nhớ mãi không quên,cũng đã 4 năm trôi qua rồi ấy chứ, đúng là kì lạ.”

    Tử Phong không khỏi liên tưởng đến một tia quyến luyến trong tâm thần của mình, hẳn là do mình đã dung hợp với linh hồn của “Tử Phong” trước kia.

    Nghe thấy Diệp Thủy Lan ra lệnh, trung niên nhân bên cạnh mới vâng dạ một hồi rồi mới đưa mắt nhìn về phía đám người hầu lúc này đã dừng lại việc khuân vác, hắn là Triệu quản sự, một trong những quản sự của ngoại viện Diệp gia, tu vi linh cảnh thất bộ, nhưng hiển nhiên là đã kẹt ở cảnh giới này rất lâu rồi, bằng không hắn cũng chẳng ở lại ngoại viện làm gì.

    “Ngươi, ngươi, ngươi,.....và ngươi, đi theo tiểu thư, tiểu thư ra lệnh gì thì làm theo, đã rõ chưa.”

    Tên quản sự giơ tay chỉ vào mấy người to con cường tráng nhất trong đám người hầu, Tử Phong không được chọn, và hắn cũng chẳng cảm thấy có vấn đề gì cả, vẫn cứ dành thời gian nghiên cứu về cái hệ thống tiến hóa này đã, còn hơn đi theo Diệp Thủy Lan chạy lung tung.

    Diệp Thủy Lan hoàn toàn không quan tâm đến việc Triệu quản sự chọn ai, ánh mắt tò mò nhìn qua tất cả mọi người, và rồi ánh mắt của Diệp Thủy Lan dừng lại tại một người, trong lòng dấy lên cảm giác quen quen. Diệp Thủy Lan liền giơ tay lên chỉ ngay vào người đó

    -“Ta muốn hắn đi cùng với ta nữa.”......

    Tuy rằng Huyền Linh đại lục có 3 đế quốc, nhưng diện tích 3 đế quốc đó chỉ chiếm một phần ba diện tích của cả đại lục, cả 3 nước đều nằm tập trung ở phía đông và phía bắc đại lục, trong khi khu vực trung tâm cùng phía nam là một cánh rừng lớn tới khủng bố, là nhà của muôn loài yêu thú, tên thông tục là Yêu Thú sâm lâm, còn phía tây đại lục, nghe nói là vùng đất cấm kị, về cái này thì Tử Phong hắn cũng chỉ nghe nói mà thôi, còn về vì sao lại cấm kị, cấm cái gì, đó không phải là việc của hắn.

    Tương truyền Yêu thú sâm lâm là nơi yêu thú có ở khắp nơi, từ dã thú bình thường, cho đến những yêu thú có thực lực khủng bố có thể sánh ngang với Tôn cấp, thậm chí cường giả Thánh cấp của nhân loại, có thể nói đây là vùng đất không chào đón con người nhất. Diệp gia cai quản nhiều thành trì trải khắp đế quốc, và ngay gần Diệp phủ là Tử Tinh thành, cũng thuộc quản hạt của Diệp gia, tiếp giáp với Tử Tinh thành, chính là Ngọa Long sơn mạch, vượt qua Ngọa Long sơn mạch dài mấy ngàn dặm, chính là Yêu thú sâm lâm.

    Và lúc này, Tử Phong đang ở trong Ngọa Long sơn mạch, cùng với hắn là 5 hạ nhân khác, một đoàn hơn 20 thủ vệ, mỗi người cũng có thực lực thấp nhất là Sĩ cấp, cầm đầu là một trong những đội trưởng của 18 đội thủ vệ nội phủ, người này họ Trương, tuy không phải là người Diệp gia nhưng cũng có thể được coi là trung thành tận tâm, nếu không thì đã không thể trở thành đội trưởng, một phần cũng bởi vì tu vi Sư cấp ngũ phẩm vô cùng mạnh mẽ của hắn nữa.

    Đương nhiên, người mà bọn họ bảo vệ không phải là đám người Tử Phong, mà là tiểu công chúa Diệp gia Diệp Thủy Lan kia. Gọi là tiểu công chúa, vì Diệp Thủy Lan vừa là cháu gái trực hệ của gia chủ, vừa sở hữu thiên phú cực cao, năm 6 tuổi đã thành công hấp thu nguyên khí thiên địa để chuyển hóa thành linh lực, năm 8 tuổi đột phá Linh cảnh, trở thành Sĩ cấp trẻ tuổi nhất Diệp gia trong vòng mấy trăm năm nay.

    Lẽ dĩ nhiên, thiên tài như vậy, gia tộc bình thường sẽ bảo hộ vô cùng chu toàn, không bao giờ để lâm vào tình cảnh nguy hiểm, ấy vậy mà lúc này Diệp Thủy Lan lại đang dạo chơi ở trong Ngọa Long sơn mạch, tuy nói ở đây không thể nguy hiểm bằng với Yêu thú sâm lâm, nhưng số lượng yêu thú cũng nhiều đến kinh khủng, cũng không thiếu cao giai yêu thú. Thực tế mà nói, nếu chỉ quanh quẩn ở rìa ngoài của Ngọa Long sơn mạch, độ nguy hiểm rất thấp, yêu thú xuất hiện nhiều, nhưng chỉ toàn yêu thú từ nhất giai đến tam giai, tức tương đương với Linh cảnh đến Sư cấp nhân loại, yêu thú tứ giai trở lên vô cùng hiếm khi rời khỏi khu vực phía sâu trong rừng.

    Lại nói đến lí do mà đám người Tử Phong lại lang thang ở đây, không lí do gì khác bởi cái bản tính ham chơi của Diệp Thủy Lan, tóm lại mục tiêu của chuyến đi ngày hôm nay đó là săn một ít dã thú, đồng thời tìm cho Diệp Thủy Lan một con sủng vật, còn sủng vật loại gì, có trời mới biết được tiểu tổ tông Diệp Thủy Lan thích thứ gì. Dọc đường đi, Diệp Thủy Lan giống như một con chim nhỏ tò mò, không ngừng quấy nhiễu tất cả mọi người, hỏi đông hỏi tây liên tục, đến mức Trương đội trưởng phải lựa chọn trở nên câm nín để không phải trả lời Diệp Thủy Lan nữa.

    “Nè nè, sao người lại phải bịt một bên mắt lại vậy, nhìn bằng một mắt có khó chịu không?”

    Lúc này, Diệp Thủy Lan đang tò mò nhìn vào Tử Phong, đúng hơn là nhìn vào cái băng vải mà hắn dùng để che đi con mắt trái có phần…..không giống con người của mình. Đối với trí tò mò của tiểu nha đầu này, Tử Phong chỉ trả lời một cách hời hợt: “Mắt trái của ta bị mù”. Diệp Thủy Lan có vẻ vẫn chưa thỏa mãn với câu trả lời đó, tiếp tục hỏi han hắn, Tử Phong chỉ đơn giản giả điếc giống như tất cả mọi người. Cũng may tính tình của Diệp Thủy Lan vô cùng tốt, sau vài lần hỏi không được, liền bỏ cuộc, chuyển lực chú ý tới cảnh sắc xung quanh.

    Trời rất nhanh đã tối, mọi người dừng lại để cắm trại ngủ qua đêm. Trong lúc Tử Phong đang bận rộn chất củi lên để đốt, thì Diệp Thủy Lan vẫy nhẹ bàn tay, một chiếc lều xuất hiện từ trong hư không ngay cạnh đó. Nhìn vào bàn tay của Diệp Thủy Lan, Tử Phong rất nhanh thấy được một chiếc nhẫn đen đủi, không có chút gì bắt mắt, Phân tích nhãnngay lập tức tự khởi động

    “Không gian giới chỉ (Hoàng giai hạ phẩm Huyền khí): dùng để chứa đựng đồ vật, không gian bên trong rộng khoảng 5 lập phương.”

    Đã từng tìm hiểu rất nhiều thông tin về đại lục, Tử Phong biết rằng không gian giới chỉ vô cùng quý, một chiếc có chất lượng thấp kém nhất cũng có giá bán đến mười vạn kim tệ, vô cùng đắt đỏ. Một kim tệ đổi lấy một trăm ngân tệ, một ngân tệ đổi mười đồng tệ, mà 3 kim tệ đã đủ cho một gia đình mua đồ ăn trong suốt một tháng, chiếc nhẫn của Diệp Thủy Lan thừa sức nuôi một gia đình bình dân mấy trăm năm. Đúng là tiểu công chúa của Diệp gia, đến cả không gian giới chỉ cũng có, tuy chỉ là Hoàng giai hạ phẩm cũng cũng trân quý vô cùng, Tử Phong không khỏi cảm thán độ giàu có của Diệp gia.

    Huyền Linh đại lục ưa chuộng tu võ, mà đã tu võ thì không thể thiếu được công pháp, vũ kĩ cùng binh khí. Công pháp và vũ kĩ đều chia từ cao xuống thấp Thiên Địa Huyền Hoàng, mỗi giai đều chia làm hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm.

    Công pháp và vũ kĩ Hoàng giai đều vô cùng phổ biến, nhất là hạ phẩm và trung phẩm, bỏ ra vài ba trăm kim tệ là có thể mua được từ bất kì phòng đấu giá hay cửa tiệm nào, đến Hoàng giai thượng phẩm công pháp thì quý giá hơn một chút, nhưng cũng chỉ cần có tiền là mua được.

    Công pháp vũ kĩ Huyền giai hầu hết đều rất khó có thể mua được, vì hầu hết đều thuộc sở hữu của những đại gia tộc lớn, chuyên dùng để bồi dưỡng đệ tử hạch tâm. Còn Địa giai thì chỉ những siêu cấp gia tộc, hay là hoàng thất của các đế quốc mới có thể sở hữu.

    Bản thân Diệp gia cũng sở hữu một bản Địa giai công pháp và một bản Địa giai vũ kĩ, nhưng chỉ có gia chủ và một số ít người mới được phép tu luyện. Thiên giai công pháp thì chưa ai nhìn thấy suốt vài ngàn năm rồi, lâu dần mọi người đều coi nó là truyền thuyết.

    Vũ khí cũng vô cùng đa dạng, chia làm hai loại, Huyền khí cùng Bảo khí, trong hai loại cũng chia ra làm Thiên Địa Huyền Hoàng, hạ trung thượng phẩm.

    Huyền khí cao giai vô cùng trân quý, nhưng không thể sánh bằng Bảo khí, một thanh kiếm hạ phẩm hoàng giai Bảo khí có thể dễ dàng chém đứt mấy chục thanh kiếm thượng phẩm thiên giai Huyền khí, chênh lệch một trời một vực.

    Tương truyền phía trên Bảo khí còn có tồn tại Thánh khí, thậm chí Thần khí, nhưng cũng chỉ là tương truyền, còn thật sự có tồn tại hay không thì không ai biết.


  • #4

    CUỒNG HUYẾT THIÊN MA

    Chương 3 : Tập kích


    Mặc dù hâm mộ Diệp Thủy Lan có được không gian giới chỉ vô cùng tiện lợi, Tử Phong cũng chỉ liếc qua rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt, cảm giác của võ giả vô cùng linh mẫn, lấy tu vi Sĩ cấp nhị phẩm của Diệp Thủy Lan thì chỉ cần hơi chú ý sẽ cảm thấy ánh mắt của hắn, đến lúc đó cũng không biết sẽ xảy ra cái gì không, dù sao không gian giới chỉ cũng là vật vô cùng trân quý.

    Mục tiêu của Tử Phong hắn hiện tại chỉ là tìm cách tìm hiểu về cái Hệ thống tiến hóa này, chỉ có hiểu rõ nó thì hắn mới có thể tăng thêm thực lực, mấy thứ khác tốt nhất là không nên dính líu. Bữa tối diễn ra nhanh chóng, rồi sau đó hầu hết mọi người đều tìm chỗ nghỉ ngơi hoặc tu luyện, riêng Diệp Thủy Lan thì đã có lều riêng, còn đám hạ nhân không có gì làm liền ngồi tán gẫu. Tử Phong vốn không muốn thân cận với ai, lấy cớ mỏi mệt rồi trực tiếp tìm 1 gốc cây khuất tầm mắt nằm xuống.

    Ánh trăng len qua những kẽ lá chiếu xuống gương mặt Tử Phong, hơi thở dài, hắn có cảm giác trong lòng buồn man mác nhớ về kiếp trước. Kiếp trước hắn cũng chẳng sung sướng gì, bản thân là cô nhi, về sau thì bị một tổ chức buôn người bắt, rồi trở thành thí nghiệm phẩm cho một tổ chức sát thủ. Suốt 4 năm liền, hắn chịu đựng những cơn đau hành hạ cả tâm thần lẫn thể xác từ những hóa chất cùng dược vật, cuối cùng trở thành dị năng giả nhân tạo đầu tiên được tạo ra bởi khoa học. Sau đó thì hắn được đào tạo trở thành sát thủ, và rồi sau cái nhiệm vụ định mệnh đó, hắn xuyên tới thế giới này.

    Tử Phong không lưu luyến kiếp trước, chỉ là cảm thấy hơi trống rỗng, giống như thế giới này không thuộc về hắn. Hơi ngẩng đầu nhìn ngó xung quanh, Tử Phong thấy mọi người đều đã nghỉ ngơi hết, chỉ có 3 thủ vệ vẫn đang làm nhiệm vụ canh gác, đề phòng yêu thú tập kích là vẫn còn tỉnh táo. Nhất thời mọi thứ trở nên vô cùng yên tĩnh.

    Trăng trên trời bị một đám mây che khuất, ánh trăng biến mất khiến khu rừng trở nên tăm tối hơn, Tử Phong bỗng nhiên mở to mắt nhìn xung quanh, hắn cảm nhận thấy sát khí. Kiếp trước làm sát thủ khiến hắn vô cùng nhạy cảm với sát khí. Với chỉ số tinh thần cao đến tận 400 điểm, không hề thua kém Sĩ cấp nhị phẩm, độ nhạy bén của hắn đối với sát khí càng cao hơn.

    Ngay khi hắn đề cao cảnh giác tới cực điểm, bỗng nghe 1 tiếng hự nho nhỏ, nhìn sang thì thấy một bóng đen vô thanh vô tức cứa đứt cổ một thủ vệ đang canh gác, một bóng đen khác túm lấy cổ một thủ vệ rồi vặn nhẹ, thủ vệ còn lại còn chưa kịp phản ứng đã bị 1 kiếm bay đầu.

    Hắn chưa kịp lên tiếng cảnh báo Trương đội trưởng thì đã thấy một hắc y nhân khác lao tới đám thủ vệ còn đang nghỉ ngơi, người khác tiến tới đám hạ nhân bọn hắn, từng đường kiếm quang lóe lên, cắt đứt yết hầu của từng người.

    Đến lúc này thì đám thủ vệ cũng đã nhận ra có biến, một người hô lên:

    “Địch tập kích!! Địch nhân tập kích!!!”

    Rồi sau đó bị 1 kiếm chém đầu.

    Tiếng báo động của hắn cũng khiến cho tất cả tỉnh lại, nhất thời cục diện trở nên vô cùng hỗn loạn. Tử Phong để ý thấy tổng cộng có 13 hắc y nhân, tu vi mỗi người hầu hết đều là Sĩ cấp, thậm chí còn có hai Sư cấp tứ phẩm đang đừng ngoài không động thủ, đoán chừng là chỉ huy.

    Ngay lúc hắn còn đang quan sát, một hắc y nhân sau khi nhanh gọn cắt đứt yết hầu của 4 hạ nhân khác, tiến tới vung kiếm về phía hắn. Tử Phong hơi nhíu mày, cảm giác mũi kiếm trước mắt rất chậm chạp, có thể dễ dàng né tránh, nhưng hắn không hề né tránh, để một kiếm kia vô cùng thuận lời cứa qua cổ hắn, rồi sau đó thuận thế đổ người xuống.

    Trước kia để thử nghiệm năng lực Tái sinh siêu tốc hắn đã từng lấy dao chém một vết thương sâu chừng mấy tấc lên tay, và sau đó trợn mắt há mồm nhìn miệng vết thương dùng tốc độ có thể nhìn thấy được bằng mắt thường khôi phục lại như cũ, dù không có khoa trương như Wolverine trong phim mà kiếp trước hắn đã xem, nhưng cũng chỉ mất chưa đến hai phút để hắn hoàn toàn khôi phục, vô cùng thần kì. Kiếp trước một trong hai dị năng của hắn là Siêu hồi phục cũng có khả năng tương tự, nhưng yếu hơn rất nhiều, một vết thương như vậy cũng phải mất gần cả ngày mới có thể khôi phục. Tuy vậy so sánh với người bình thường cũng đã vô cùng kinh thế hãi tục. Trên thực tế nếu so sánh với kĩ năng Tái sinh siêu tốc của hắn bây giờ thì cách biệt một trời một vực.

    Tin tưởng những gì hệ thống cho biết về kĩ năng Tái sinh siêu tốc hắn không hề tránh né mà nhận một kiếm kia. Hắn thừa biết dù có phản kháng cũng không có kết quả tốt, hai Sư cấp của đối phương cũng không phải để chơi, nên hắn mạo hiểm đánh cuộc, và hắn đã thành công. Ngay khi hắn vừa ngã xuống cũng có thể cảm nhận cổ mình đã ngưng xuất huyết, bắt đầu khôi phục, nhưng hắn không hề làm ra động tác gì khác, chỉ giả vờ hơi giãy dụa giống như sắp chết rồi nằm im, kìm chế hơi thở của mình đến mức tối đa theo dõi dị biến.

    Cũng may hắc y nhân sau khi xử lí hắn liền không quan tâm nhiều nữa mà quay trở lại gia nhập vòng chiến. Lúc này hai Sư cấp tứ phẩm cũng đã ra tay, lấy hai đánh một mà cuốn lấy Trương đội trưởng, đám hắc y nhân còn lại tuy cảnh giới không chênh lệch nhiều với thủ vệ lắm, nhưng kinh nghiệm chiến đấu hơn hẳn một cấp bậc, dùng thế ít người ép đánh đám thủ vệ đến không thể thở được.

    Diệp Thủy Lan tuy có tu vi Sĩ cấp nhị phẩm nhưng chỉ là một tiểu cô nương không hề có kinh nghiệm thực chiến, mắt thấy chiến đấu nổ ra, máu tươi văng tung tóe liền run lẩy bẩy, đến cầm kiếm cũng không vững, chỉ dựa vào đám thủ vệ liều chết bảo vệ.

    Trương đội trưởng mắt thấy tình thế không ổn, ánh mắt căm thù nhìn vào hai Sư cấp trước mặt:

    “Bọn mi biết chúng ta là ai không, bọn ta là người Diệp gia, dù bọn ngươi có thế nào cũng không thể chống lại được thực lực của Diệp gia, biết điều thì mau chóng lui đi, đừng để cá chết lưới rách.”

    Hai hắc y nhân cũng chỉ hơi ngưng lại đôi chút, rồi lại tiếp tục công kích điên cuồng, một tên mở miệng cười hắc hắc:

    “Chúng ta không chỉ biết ngươi là người Diệp gia, thậm chí bọn ta còn biết kia là tiểu công chúa Diệp gia, Diệp Thủy Lan, nhưng Diệp gia thì thế nào, hôm nay bọn mi vẫn phải chết không nghi ngờ!!”

    Hắc y nhân vừa dứt lời liền tiếp tục liên thủ với người còn lại, công kích Trương đội trưởng không ngừng. Trương đội trưởng sử dụng một thanh đại đao, hiển nhiên không phải Linh khí mà chỉ là vũ khí bình thường mà thôi, tuy nhiên cũng vô cùng sắc bén, thuộc hàng thượng phẩm trong binh khí.

    Lúc này hắn đang vô cùng chật vật dưới thế công của hai hắc y nhân, tuy hắn có tu vi Sư cấp ngũ phẩm, hơn hai người kia một phẩm giai, nhưng hai hắc y nhân phối hợp với nhau vô cùng chặt chẽ, phảng phất như tâm ý tương thông, hai thanh kiếm thay phiên nhau giáp công khiến Trương đội trưởng không có một kẽ hở nào để thoát thân.

    Phía bên kia chiến cục đã gần kết thúc, mặc dù hơn về số lượng nhưng những thủ vệ Diệp gia cũng không thể chống đỡ lâu vì thiếu kinh nghiệm tác chiến lẫn phối hợp, từng người từng người một ngã xuống, dần dà chỉ còn lại 7 thủ vệ co cụm lại bao quanh bảo vệ Diệp Thủy Lan, dưới thế công của đám hắc y nhân, đoán chừng chẳng mấy chốc sẽ tan rã. Nhìn đám thủ vệ Diệp gia mà Tử Phong không khỏi ngán ngẩm, đám thủ vệ này ngày thường nhờ thân phận người của Diệp phủ mà vô cùng hách dịch, tu vi cao nhưng so sánh với những hắc y nhân trước mặt thì giống như rác rưởi, một thân vũ kĩ trang bị cũng trở nên vô dụng.

    Mắt thấy tình thế không ổn, Trương đội trưởng dứt khoát chém ra một đao, tạm thời bức lui hai hắc y nhân, linh lực quanh người chấn động mãnh liệt, không khí xung quanh bỗng trở nên nóng rực. Hai hắc y nhân lui về sau, nhìn thấy cảnh này liền bật thốt:

    “Ly hỏa đao quyết – Huyền cấp hạ phẩm vũ kĩ!!”

    Chỉ thấy trong nháy mắt, linh lực xung quanh Trương đội trưởng dường như sôi trào, hắn mở miệng gầm lớn:

    “Ly hỏa đao quyết, trảm cho ta!!!”

    Một tia đao mang đỏ thẫm mang theo khí tức nóng bỏng lấy tốc độ cực nhanh lao tới hai hắc y nhân, khiến hai người nhất thời không kịp tránh né, chỉ có thể ngạnh kháng

    “Đừng tưởng chỉ mình ngươi có vũ kĩ cao giai, tới, Hoàng giai thượng phẩm Thổ hoàng linh giáp!”

    Hai hắc y nhân nhanh chóng hội tụ linh lực toàn thân, trên cơ thể bỗng chốc phủ lên một lớp quang mang màu nâu, bao phủ toàn bộ cơ thể họ. Trong nháy mắt khi hào quang màu nâu thành hình liền va chạm với đao mang.

    "Ầm!!". Một tiếng nổ lớn vang lên, đất đá xung quanh hai người bị chấn vỡ, khói bụi bay mù mịt.

    Bụi đất tản đi, lộ ra hai hắc y nhân vẫn nguyên vẹn, chỉ có y phục rách nát thảm hại, trên người cũng chỉ có mấy vết cháy nám nho nhỏ, đang hơi cúi người thở hồng hộc. Trương đội trưởng lúc này cũng không khá hơn, dù không bị thương thế nhưng linh lực toàn thân gần như khô kiệt, vũ kĩ cao giai tuy mạnh nhưng tiêu hao cũng kinh người, chỉ một chiêu đã khiến hắn tiêu hao đến 8 thành linh lực, giờ còn sót lại cũng chưa đến 2 thành.

    Đúng lúc này tai hắn nghe thấy từng tiếng kêu thảm, đưa mắt nhìn sang thì thấy thế phòng thủ của đám thủ vệ Diệp gia đã tan vỡ, từng người một lần lượt bị lấy mạng. Diệp Thủy Lan lúc này cũng đã lấy hết dũng khí đánh trả, nhưng hiển nhiên là tâm thần vẫn hoảng hốt, một thân lực lượng sử dụng chưa tới ba phần, đừng nói là hắc y nhân đang giao thủ với nàng có tu vi Sĩ cấp, chỉ bằng một linh cảnh thất bộ cũng có thể hạ nàng trong chốc lát.

    Hít một hơi sâu, Trương đội trưởng lao tới phía Diệp Thủy Lan hòng cứu viện, bỗng nhiên một bóng đen hiện ra trước mắt, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai đâm ra một kiếm. Trương đội trưởng lúc này sức cùng lực kiệt, hắc y nhân trước mặt lại ra tay quá nhanh, kiếm thế không chút trở ngại xuyên qua ngực Trương đội trưởng.

    Cúi đầu nhìn vào thanh kiếm đang cắm ở ngực mình, Trương đội trưởng dường như không thể tin vào mắt mình nhìn hắc y nhân trước mặt

    “Sư…..Sư cấp cửu phẩm…ngươi……….”

    Chưa dứt lời liền ngã xuống tuyệt khí bỏ mình. Hắc y nhân chỉ nhìn thoáng qua, đưa tay bỏ khăn che mặt, lộ ra gương mặt của một trung niên nhân tầm 40 tuổi, hướng về hai hắc y nhân vừa mới chống đỡ một đao kia hừ lạnh một tiếng:

    “Có một Sư cấp ngũ phẩm cũng không xử lí được, nuôi bọn mi đúng là tốn cơm tốn gạo.”

    Hai hắc y nhân kia đi tới, lột bỏ khăn che mặt, khom người hành lễ:

    “Thủ lĩnh, là bọn ta vô năng, không thể chém giết hắn.”

    Tên thủ lĩnh cũng không hề dài dòng, chỉ phất tay ra hiệu miễn lễ, thân hình chớp động, trong nháy mắt giải quyết hết 5 thủ vệ còn lại đang khổ sở chống đỡ, không hề tốn sức một chút nào, tựa hồ như giết gà vậy.

    Nở nụ cười, hắn hướng về phía Diệp Thủy Lan lúc này đang run rẩy tựa vào một gốc cây, sắc mặt tái mét mà hành lễ:

    “Tại hạ Nhạc Vũ, thủ lĩnh của Thanh xà dong binh đoàn, xin ra mắt Diệp tiểu thư.”

    Diệp Thủy Lan tựa như một con thỏ nhỏ, vô cùng sợ hãi lắp bắp nói:

    “Ngươi…ngươi muốn gì, nếu là tiền thì cha ta có rất nhiều tiền, chỉ cần ngươi không hại ta thì ta có thể……bảo cha ta đưa cho ngươi 5 vạn kim tệ.”

    Nhac Vũ nghe xong thì lắc đầu, nở một nụ cười thân thiện mà trong mắt Diệp Thủy Lan không khác gì ác ma nhe răng là bao:

    -“Năm vạn lượng là một món tài sản khổng lồ, nhưng chỉ cần ta lấy được không gian giới chỉ của tiểu thư thì cũng bán được mười vạn lượng, Nhạc Vũ này tuy không phải thương nhân nhưng cũng không làm ăn lỗ vốn đâu. Yên tâm, ta cũng chỉ muốn tiểu thư đi một chuyến cùng bọn ta mà thôi.”

    -

    Nói đoạn hất cằm ra lệnh cho hai hắc y nhân tới trói Diệp Thủy Lan lại, rồi quay sang nói với một tên dong binh khác:

    “Đỗ Duy ngươi ở lại đây dọn dẹp, tốt nhất là dọn sạch sẽ không để lại dấu vết.”

    Tên này vâng dạ một hồi, Nhạc Vũ cũng không ra lệnh gì thêm, chỉ dùng một tay nhấc lên Diệp Thủy Lan lúc này đã bị trói cứng lại, phi thân vào trong rừng, theo sau là 12 tên thủ hạ, nhất thời mọi thứ lại trở nên yên tĩnh.


  • #5

    CUỒNG HUYẾT THIÊN MA

    Chương 4 : Lựa chọn chức nghiệp



    Lúc này Đỗ Duy ở lại mới bắt đầu đưa mắt nhìn lại bãi chiến trường ngổn ngang binh khí gãy cùng xác chết, máu tươi vương vãi khắp nơi mà thở dài ngao ngán:

    “Thủ lĩnh việc gì phải cẩn thận thế, chỉ cần xóa sạch dấu vết chiến đấu rồi vứt đó là được, đến ngày mai là đám xác chết này hết thảy đều sẽ chui vào bụng dã thú thôi mà.”

    Lắc lắc cái đầu, hắn bắt đầu thu thập hiện trường. Hắn không hề biết rằng, ngay sau lưng hắn vẫn còn một người còn sống, và đang yên lặng quan sát hắn.

    -Tên: Đỗ Duy

    Sĩ cấp nhất phẩm

    Nhanh nhẹn: 700

    Thể lực: 640

    Lực lượng: 800

    Tinh thần: 225

    Linh lực: 180

    Tất cả chỉ số của Đỗ Duy hiện lên rõ mồn một trong ý thức của Tử Phong nhờ kĩ năng Phân tích nhãn của hắn, ánh mắt hắn khẽ lóe ra một tia sát ý. Chỉ số của hắn phải nói là vượt trội hơn hẳn so với Đỗ Duy, chỉ có điều là hắn không có chút linh lực nào mà thôi, nhưng linh lực hầu hết sử dụng để gia trì tăng cường các tố chất của cơ thể hoặc là sử dụng vũ kĩ, tên này hẳn không sở hữu vũ kĩ gì quá mức lợi hại.

    Tử Phong căn bản không hề chần chờ, với tốc độ của đám hắc y nhân và tên thủ lĩnh Nhạc Vũ, hẳn là đã đi xa khỏi nơi này, hắn có thể ra tay mà không hề sợ bị phát hiện. Hắn nhổm người dậy, lao như tên bắn về phía Đỗ Duy lúc này đang thu dọn chiến trường.

    Tên kia đang vác một cái xác trên vai, bỗng nhiên nghe thấy tiếng động đằng sau lưng, bản năng cảm thấy nguy hiểm liền nhanh tay thả rơi cái xác rồi quay người lại. Tất cả những gì hắn kịp nhìn thấy đó là một tàn ảnh đang lao về phía mình, đồng thời trên ngực có cảm giác chấn động như bị một tảng đá mấy trăm cân đập mạnh vào. Hắn phun ra một ngụm máu, cả thân hình bay ra đằng sau đập lưng vào một thân cây, có thể nghe được tiếng xương cốt kêu lên răng rắc, Đỗ Duy rơi xuống đất thì cả người mềm nhũn, bị cự lực chấn gãy xương sống, chết ngay lập tức.

    Lắc lắc cổ tay, Tử Phong không hề ngạc nhiên nhìn xác chết của Đỗ Duy. Vào kiếp trước của hắn, sát thủ ưa chuộng vũ khí tầm xa như là súng ngắm các loại, hiệu quả và an toàn cho bản thân, Tử Phong cũng không phải ngoại lệ, thế nhưng sở hữu dị năng Siêu hồi phục và Đột phá cực hạn, chỉ có ngu xuẩn mới không học cách cận chiến. Và lẽ dĩ nhiên Tử Phong cũng có luyện tập cận chiến, thậm chí nếu so sánh với giết người bằng vũ khí nóng, hắn ưa thích sử dụng vũ khí lạnh như là đao kiếm hơn, lúc đó hắn mới có thể phát huy năng lực của mình tới mức mạnh nhất.

    Lấy khả năng cận chiến cùng khả năng ám sát của hắn, đồng thời năng lực của hắn còn mạnh hơn Đỗ Duy, nếu không thể nhất kích tất sát thì Tử Phong hắn tốt nhất là đâm đầu vào gốc cây chết quách đi cho xong.

    Ngay lúc sinh cơ của Đỗ Duy đoạn tuyệt hoàn toàn, trong đầu Tử Phong bỗng vang lên âm thanh:

    “Vượt cấp hạ gục Sĩ cấp nhất phẩm, chúc mừng chủ nhân đạt được thành tựu “First blood”. Thưởng 1000 điểm tích lũy. Mở ra hệ thống chức nghiệp!”

    Tử Phong hơi nhíu mày, liền thấy một danh sách dài dằng dặc hiện ra trong đầu mình, nào là Kiếm sĩ, Pháp sư, Đạo tặc..v…v không khác gì với mấy trò chơi nhập vai trên mạng mà hắn chơi kiếp trước. Hắn cũng lười nhìn cái danh sách, trực tiếp lựa chọn chức nghiệp là Sát thủ, đây cũng là chức nghiệp mà hắn ưa thích nhất mỗi khi chơi game, âm thanh kia lại một lần nữa vang lên:

    “Chúc mừng chủ nhân đạt được chức nghiệp chính là Sát thủ, kĩ năng chức nghiệp đã được thêm vào!”

    Tử Phong liền kiểm tra thông tin của bản thân

    -Tên: Tử Phong

    Sát thủ level 0

    Nhanh nhẹn: 1350

    Thể lực: 900

    Lực lượng: 1400

    Tinh thần: 400

    Linh lực: 0

    -Kĩ năng chức nghiệp

    Liễm tức (chủ động): Thu liễm khí tức khiến ngoại nhân không thể phát hiện ra tu vi cùng cảm nhận được khí tức, không hạn chế số lần cũng như thời gian sử dụng

    Ngụy trang (chủ động): Hòa lẫn vào môi trường xung quanh, khiến bản thân trở nên vô hình dưới mắt thường, không hạn chế số lần cũng như thời gian sử dụng, không thể sử dụng khi chiến đấu.

    Tử Phong bỗng cảm thấy hô hấp mình trầm trọng hơn khi nhìn thấy hai kĩ năng này. Sát thủ là gì, là giết người trong vô hình, không ai phát hiện ra hành tung, chết lúc nào cũng không biết, hai kĩ năng này quá mức kinh khủng, một võ sĩ bình thường sở hữu hai kĩ năng này cũng sẽ trở thành sát thủ thượng thừa, đừng nói là một sát thủ chuyên nghiệp như hắn. Với hai kĩ năng này, ám sát sẽ dễ như trở bàn tay, trừ khi thực lực hai bên quá cách biệt, mà nếu thực lực cách biệt, lấy bản tính của Tử Phong căn bản sẽ không bao giờ mạo hiểm.

    “Hệ thống đề nghị lựa chọn chức nghiệp phụ là Thợ săn, chủ nhân có muốn thay đổi?!”

    Tử Phong liếc mắt nhìn vào cái chức nghiệp Thợ săn, chỉ thấy một dòng mô tả duy nhất: “Đánh cắp vĩnh viễn một phần chỉ số của nạn nhân sau khi bị hạ gục”

    Hít một ngụm khí lạnh, Tử Phong bỗng cảm thấy trước mắt mình mở ra một con đường rộng thênh thang để trở thành cường giả, một còn đường chỉ giành cho mình hắn bước đi, đầy những máu tanh và giết chóc. Bản thân là một sát thủ, quan niệm thiện ác trong lòng của hắn không tồn tại, trong mắt hắn chỉ tồn tại hai loại người, kẻ thù và không phải kẻ thù, nếu hắn đi giết người để đánh cắp chỉ số nhằm trở nên mạnh hơn, so ra cũng không khác gì so với tu luyện ma công đi hút tinh khí của người khác cả, cơ mà đối với hắn thì không phải vấn đề to tát, ma công thì ma công, tà đạo thì tà đạo, ta chỉ làm những gì ta muốn, mặc xác thế nhân nghĩ ta ra sao! Không hề do dự, hắn chọn xác nhận ngay lập tức. Nghĩ tới bộ dáng của Diệp Thủy Lan lúc bị bắt đi, khóe miệng hắn bỗng nở một nụ cười, nếu đám sát thủ trong tổ chức của hắn kiếp trước mà nhìn thấy nụ cười này chắc chắn sẽ sợ đến vỡ mật, vì nụ cười này biểu thị cho ai đó sắp xuống địa ngục đi dạo.

    Tử Phong đưa tay lên tháo xuống miếng băng vải che đi con mắt trái của hắn, để lộ ra một con mắt đen kịt không có con ngươi vô cùng quỷ dị.

    Đưa mắt nhìn về phía đám người Thanh xà dong binh đoàn rời đi, lúc này con mắt màu đen của hắn bỗng hiện lên vô số tơ nhện, giống như mạch máu giăng chằng chịt khắp mắt hắn, lóe lên hào quang màu đỏ như máu.

    -Kĩ năng chủng tộc

    Thiên ma nhãn (chủ động): Có thể trực tiếp nhìn thấy linh khí/linh lực.

    Linh khí không thể nhìn thấy bằng mắt thường, chỉ có thể dùng thần thức để cảm nhận. Lúc này thông qua con mắt trái của mình, thế giới xung quanh Tử Phong trở nên vô cùng khác biệt so với lúc bình thường, linh khí màu xám tro di chuyển trong không khí giống như những dòng nước, phía đám người Thanh xà dong binh đoàn vừa rời khỏi, linh khí màu xám bị trộn lẫn với một vài luồng khí có màu khác nhau, đỏ có, vàng có, lam có…..

    Tử Phong biết được, đó chính là linh lực thoát ra ngoài từ trên cơ thể đám người Thanh xà dong binh đoàn khi rời khỏi đây, và hiển nhiên chúng đã sử dụng linh lực phụ thân để tăng thêm tốc độ, nếu không những luồng khí này đã không có màu đậm như vậy.

    Linh khí vốn có màu xám, võ giả hấp thu linh khí, dùng công pháp tinh lọc linh khí, chuyển hóa thành linh lực bản thân, lúc này linh khí trải qua công pháp chắt lọc và biến thành linh lực thì sẽ sở hữu các màu sắc khác nhau, biểu thị bởi linh căn của võ giả đó.

    Võ giả sở dĩ có thể tu luyện, trở nên vượt trội hơn so với người thường là vì sở hữu linh căn, có thể hấp thu linh khí để tu luyện, có tổng cộng 9 loại linh căn khác nhau, ngũ hành kim-mộc-thủy-hỏa-thổ cùng 4 loại dị linh căn là lôi-phong-ám-quang. Ngũ hành linh căn là phổ biến nhất, trong khi dị linh căn thì hiếm như lông phượng sừng lân, nhưng bàn về uy lực cũng như diệu dụng thì ngũ hành linh căn có phần hơi kém hơn so với dị linh căn. Công pháp cũng có 9 loại, tương đương với 9 loại linh căn, võ giả muốn tu luyện phải có công pháp thích hợp với linh căn của mình, tu luyện bừa bãi nhẹ thì nội thương, nặng thì tàn phế thậm chí mất mạng. Chẳng hạn cho một võ giả có hỏa linh căn tu luyện công pháp thủy thuộc tính hoặc ám thuộc tính, khẳng định không chết cũng mất đến nửa cái mạng.

    Đương nhiên, vì linh lực cùng linh khí không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nên cũng không có ai biết được chúng có màu sắc, ngoại trừ Tử Phong hắn. Tuy vậy, hắn cũng chỉ có thể nhận ra màu sắc của ngũ hành linh căn kim-mộc-thủy-hỏa-thổ ứng với vàng-lục-lam-đỏ-nâu sau khi đã bỏ thời gian quan sát đến muốn rớt cả tròng mắt tất cả võ giả trong Diệp phủ, còn về bốn loại dị linh căn còn lại, hắn chịu thua. Theo lí mà nói thì ám linh căn sẽ có linh lực màu đen hoặc xám, quang linh căn màu trắng, lôi linh căn màu tím, và phong linh căn thì.........hắn cũng chịu, đấy là lí thuyết, chứ có trời mới biết bốn loại dị linh căn đó có linh lực trông ra sao, dù sao Tử Phong hắn cũng chưa từng thấy.

    Xác định phương hướng của đám người Thanh xà dong binh đoàn, Tử Phong ngay lập tức kích hoạt kĩ năng Ngụy trang, cảm giác lành lạnh chạy dọc cơ thể khiến hắn rùng mình một cái. Tử Phong nhìn nhìn thì thấy cơ thể mình cũng chẳng có gì thay đổi gì cả, đúng lúc này hắn để ý dưới chân của mình, không hề nhìn thấy bóng của hắn dưới ánh trăng.

    Nghi hoặc một lúc, Tử Phong liền nhận ra hắn đã trở nên vô hình, đương nhiên sẽ không có bóng.

    “Nếu đến cả quần áo cũng có thể trở nên vô hình, vậy chắc hẳn vũ khi cũng sẽ như vậy?”

    Nói là làm, Tử Phong nhặt lấy một thanh đoản kiếm, trong nháy mắt, bóng của thanh kiếm dưới ánh trăng dần biến mất, ngay khi hắn thả tay ra liện xuất hiện trở lại. Nở nụ cười thỏa mãn, Tử Phong tung người lao vào trong rừng, dùng Thiên ma nhãn dò xét linh lực còn sót lại trong không khí, men theo hướng đi của đám người Thanh xà dong binh đoàn mà đuổi theo.

    Kĩ năng Ngụy trang cũng không phải là hoàn mỹ như hắn nghĩ, di chuyển vẫn có thể gây ra tiếng động, cũng may một thân bản lĩnh kiếp trước của hắn vẫn tồn tại, chỉ cần giảm tốc độ xuống thì mọi thứ đều ổn.

    Áng chừng nửa canh giờ lần mò trong rừng, hắn tới trước một hang động khá lớn, dấu vết linh lực đã dẫn hắn tới đây. Lúc này trước cửa hang, có hai người đang đứng ở đó làm nhiệm vụ canh gác, khăn che mặt không thấy đấu, nhưng nhìn vào trang phục dạ hành màu đen thì có thể khẳng định đó chính là người của Thanh xà dong binh đoàn.

    Tử Phong di chuyển vô cùng nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động tiếp cận hang đá, trong bụng thấp thỏm cầu mong kĩ năng Liễm tức của mình có thể khiến hai tên dong binh đứng gác kia không cảm nhận thấy hắn.

    Chỉ cần bị lộ, Tử Phong hắn sẽ ngay lập tức từ bỏ ý đồ cứu trợ Diệp Thủy Lan mà bỏ chạy. Nói đùa sao, chỉ số của hắn có thể đánh ngang với Sĩ cấp ngũ phẩm, hắn tự tin với khả năng chiến đấu của mình cũng có thể liều mạng với Sĩ cấp cửu phẩm, dưới điều kiện không thi triển vũ kĩ, thế nhưng đối phương đến cả Sư cấp cũng sở hữu ba người, trong đó còn có một Sư cấp cửu phẩm, người ta chỉ cần tát một cái cũng đủ để hắn có một suất du ngoạn Địa phủ miễn phí, Tử Phong hắn có uống nhầm thuốc cũng không làm chuyện ngu ngốc đến thế.

    Vô cùng chậm rãi tiến tới hang đá, kĩ năng có được từ hệ thống đúng thật là chưa từng khiến hắn thất vọng, chỉ thấy hai tên dong binh vẫn đang to nhỏ trò chuyện với nhau, không hề nhận ra Tử Phong đang đừng ngay trước mặt mình, chỉ cách có hơn nửa mét.

    Thầm thở phảo nhẹ nhõm, Tử Phong liền lẻn vào trong hang, bên trong cũng không sâu lắm, khoảng gần 50 mét chiều sâu, vào đến trong cùng thì hắn đã nhìn thấy Diệp Thủy Lan bị trói lại giống như chiếc bánh chưng, miệng bị bịt kín, đang ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn đám dong binh xung quanh.

    Trong hang không hề có đồ đạc, chứng tỏ đây không phải đại bản doanh của Thanh xà dong binh đoàn, điều này cũng dễ hiểu, chẳng có dong binh đoàn nào lại rảnh rỗi đến mức chui vào rừng rậm đặt đại bản doanh ở trong đó cả, một con yêu thú cấp 5 tương đương Vương cấp võ giả phát rồ chạy ra ngoài là đủ nghiền nát bất kì dong binh đoàn nho nhỏ nào, những dong binh đoàn lớn thì lại không thiếu tiền bạc để có thể tự dựng đại bản doanh trong các thành trấn, không cần thiết phải chui vào nơi khi ho cò gáy như thế này.



Bài viết 5
Lượt xem 1303