Bài viết 12
Lượt xem 1904


  • Trang
  • 1
  • 2
  • #1


    Sưởi ấm vợ yêu

    Thể loại: Ngôn tình , Sủng

    Tác giả: Trình Tiểu Nhất

    Giới thiệu truyện

    Cô gả cho một tổng giám đốc chính là vì tiền mua sữa cho con trai.

    Kết hôn ba năm, trừ trước mắt trưởng bối trong nhà ra thì bên ngoài họ chính là hai kẻ xa lạ.

    Ông xã trong suy nghĩ của cô chính là mỗi tháng gửi vào thẻ của cô một khoản tiền sinh hoạt. Thế nhưng...

    Khi cô gặp người cười chê lúc mua quần, ông xã lại chính là chỗ dựa của cô, kêu người ta mang hết đồ cho cô thử.

    Đi làm muộn do thang máy trục trặc, ông xã cấp trên chẳng những không tính toán với cô mà còn tăng cho cô 50% lương..
    Cô cảm thấy cuộc hôn nhân như vậy cũng không tệ, anh đột nhiên thay đổi, trở thành cha ruột con trai cô.

    "Ly hôn, lập tức ly hôn!" Cô nắm chặt quả đấm, không thể tiếp nhận sự thật rằng cái đêm năm năm trước đó bị anh mạnh bạo đoạt.


    Đọc truyện full Sưởi ấm vợ yêu


  • #2

    SƯỞI ẤM VỢ YÊU

    Chương 1


    Thành phố D, khách sạn Ức Hào


    "Tiêu Tiêu, con vào phòng 1501 chờ, mẹ có việc gấp phải trở về, yên tâm, lát nữa Hướng Bắc sẽ tới tìm con".

    Ngay cửu thang máy, mẹ cô Cao Trinh Ninh vẻ mặt hiền lành cười nói với cô, nói xong vội vàng rời đi.

    Diệp Tiêu nghe lời gật đầu, thò tay ấn xuống tầng 15.

    Cô khoảng chừng mười bảy mười tám tuổi, ăn mặc đơn giản cùng với áo khoác lông màu trắng, mái tóc đen bóng mềm mại thả sau vai, càng làm nổi bật lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô, ngủ quan xinh đẹp, một đôi mắt trong trẻo sạch sẽ, giống như sương sớm ở bên trong của một đóa hoa bách hợp, tỏa ra hương thơm nhàn nhạt.

    "Đinh" một tiếng, cửa thang máy mở ra, Diệp Tiêu đi tìm số phòng, hành lang đèn lại đột nhiên bị tắt đi, một mảnh đen kịt.

    Là... bị cúp điện sao? Cô trong lòng cảm thấy bất an.

    Một hồi sau đột nhiên phía trước có tiếng bước chân dồn dập, một dây sau cô bị đè ngã xuống đất, bên tai truyền đến giọng nói của một nam nhân xa lạ: "Cho tôi..."

    Cô thấy không rõ tướng mạo của anh ta, liều mạng dãy dụa, nhưng vẫn không chạy khỏi được, nhưng vẫn không thể thoát khỏi, rất nhanh cô bị che miệng lại rồi bị kéo vào một chổ hẻo lánh...

    Theo một hồ cơn đau đớn dữ dội mà truyền tới, Diệp Tiêu thống khổ mang theo giọng nói nghẹn ngào lên tiếng: "Đừng..."

    ********

    Cùng lúc đó, một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, thân hình mập mạp đi tới cầm chiều khóa mở cửa phòng 1501.

    "Tiểu bảo bối, ta đến rồi đây". Hắn vui vẻ mở đèn lên, ai ngờ trong phòng trống rỗng, nào có tiểu mỹ nhân nào?.

    Rời khỏi phòng, ông ta vừa đi vừa hét với người bên kia điện thoại: "Cố Dùng Thành, anh con m* nó đùa giởn với tôi phải không?, nói cho anh biết, hợp đồng đừng hòng tôi ký, Cố gia các người xong đời rồi!".

    "..."

    Vừa lúc cửa thang máy mở ra, một người đàn ông mang bộ đồ màu đen cùng lúc hai người đi ngang qua nhau, trên tay anh ta còn cầm bộ đàm: "Vương tổng, không thấy Hàn Chân đâu rồi... Ngài yên tâm, các anh em đang đi tìm..."

    Năm năm sau, tại phòng thư kí tập đoàn Hàn Nhất.

    "Tiêu Tiêu, đến phòng làm việc của tôi một lát". Bên trong ống nghe, truyền tới một giọng nói lười biếng.

    "Vâng, Hàn Thiếu". Để điện thoại xuống, trên người mặc bộ đồ công sở màu đen, đi dến trước cửa phòng tổng giám đốc, gõ nhẹ ba cái đẩy cửa vào.

    Khi cửa vừa đóng lại, phòng thư kí lập tức tụm năm tụm bảy bắt đầu thảo luận:

    "Như thế nào Hàn thiếu lại tìm cô ta chứ?".

    "Chẳng lẽ Hàn thiếu đổi khẩu vị rồi? Ăn sơn hào hải vị ngàn rồi muốn đổi sang cháo loãng ăn buổi sáng?".

    "..."

    "Khụ khụ khụ". Chu thư kí ho nhẹ, các bà tám lập tức yên lặng rồi ai nấy về chổ của mình.

    Trong phòng tổng giám đốc.

    khí lạnh bao trùm tước bàn làm việc, Diệp Tiêu, hiện tại gọi là Cao Tiêu Tiêu, từ khi bước vào cửa tới giờ cô vẫn yên tĩnh đứng đó.

    10 phút sau, của phòng nghĩ mỡ ra, một thân hình thon dài cao lớn bước ra.

    Anh là Hàn Chân, tổng giám đốc tập đoàn Hàn Nhất, từ khi sinh ra đã ngậm thìa vàng, thượng đế sủng ái, cũng là chồng của cô.

    Hàn Chân trước mắt, rất anh tuấn, cũng rất đẹp mắt.

    Lông mi cụp xuống, đôi mắt đào hoa nhì vào như địa ngục, sống mũi cao thẳng, môi mỏng hấp dẫn, màu da trắng nõn, cả người toát ra vẽ sức quyến rũ vô cùng.

    Dời mắt xuống dưới, anh tùy ý mặc một áo sơ mi màu trắng, nút áo đều không cài!

    Lộ ra lồng ngực rộng lớn cùng với cơ bụng, sáu múi rỏ ràng, nhìn rất rắn chắt, giống như người mẫu nam trên tạp chí.

    Cao Tiêu Tiêu nhúi mày, trực tiếp đi tới đưa tay ra cài cúc áo lại cho anh, sau đó cấm lấy cà-vạt, lưu loát thắt cho anh.

    Tốt rồi! cô phủi tay, đối với tác phẩm của mình rất hài lòng.

    Thân hình cao lớn trước mặt cúi xuống, khuôn mặt Hàn Chân nhúi lại, mở miệng trêu tức nói: "Vợ, em định ghìm chết ông xã sao?".

    Cao Tiêu Tiêu mặt không biểu tình nhìn anh, quay người muốn đi, bị anh kéo trở lại.

    "Tay sao lạnh vậy? Có muốn nghĩ ngơi một chút hay không?". Anh vuốt ve bàn tay nhỏ bé mềm mãi lạnh băng tong tay, nhúi mày nói.

    Cao Tuêu Tiêu có chút nhẫn lại nói: "Hàn thiếu, tôi còn có rất nhiều công việc cần phải làm, nếu không có việc gì tôi đi trước".

    Nói xong cô rút tay quay người rời đi.

    Hàn Chân: "..."


  • #3

    SƯỞI ẤM VỢ YÊU

    Chương 2-1


    30 phút sau, cô làm xong công việc, Cao Tiêu Tiêu dựa ra sau ghế, xoa nắn cái eo đau nhứt của mình, buông lỏng cơ thể một lúc.

    Cùng lúc đó cửa phòng tổng giám đốc mở ra, thân hình cao lớ của Hàn Chân đi ra, đi ngang qua bàn làm việc của cô, nhung đột nhiên lùi bước lại, thấp giọng nói: "Tôi đi tìm bạn uống rượu, tối có thể không trở về ngủ".

    Cao Tiêu Tiêu vẩn không ngẩn đầu lên, qua loa gật đầu, biểu thị đã biết.

    Hàn Chân nhìn cô, đột nhiên tăng âm lượng nói: "Chu thư kí, công việc cũng không còn bận rộn nữa rồi nói với mọi người chiều nay có thề tan làm sớm".

    "...Vâng, cảm ơn tổng giám đốc" Chu thư kí đứng lên, trên mặt biểu lộ có chút ngoài ý muốn cùng vui vẽ.

    Hàn Chân hơi gật đầu, tiểu soái quay người rời đi.

    Đem bản kê khai đưa cho Chu thư kí, không có gì sai sót, cô cầm lên bỏ vào túi prada của Hàn Chân, rồi củng rời khỏi công ty.

    Cô không về thẳng nhà, mà chạy tới trung cư Thúy Uyển, đi lên mở cửa nhà 1501.

    "Mammy" Cao Tiểu Bạch bốn tuổi đang ngồi trên mặt thảm chơi trò chơi, nghe tiếng mở cửa quay đầu lại hô một tiếng.

    "Tiểu Bạch, tối nay mẹ có thể ở lại ngủ cùng con... có vui hay không" Cao Tiêu Tiêu hưng phấn cởi giày cao gót, cũng không kịp đổi dép lê, liền chạy tới ôm tiểu bảo bối vào lòng, sau đó lại hôn lên khuôn mặt trắng nõn vài cái.

    "Ai nha, đừng ôm con". Tiểu Bạch bị cưởng hôn bàn tay nhỏ bé liền rung lên, nhân vật trong trò chơi xém nữa bị đánh bại, nhanh chóng điều chỉnh lại rồi tiếp tục chơi tiếp, bộ dạng đang tập trung tinh thần.

    Cao Tiêu Tiêu bũi môi, cô đành phải buông tay ra ghế bên cạnh ngồi, đáng thương nói: "Tiểu Bạch, mẹ hôm nay không thoải mái nhung vẫn đến cùng con, con sao có thể không để ý tới mẹ chứ, nói, con có phải có bạn giái nhỏ rồi hay không, cho nên không tương mẹ nữa?".

    Cao Tiểu Bạch im lặng một chút, thả trò chơi ra, chạy tới ôm lấy Cao Tiêu Tiêu, biết rõ mẹ giả vờ khóc nhưng vẫn an ủi: "Mammy không khóc, không khóc, Tiểu Bạch yêu nhất là mẹ nha".

    Cao Tiêu Tiêu lập tức chuyển khóc thành cười, vui vẻ ôm lấy Tiểu Bạch xoay mấy vòng, sau đó liền thở không ra hơi, bởi vì... tiểu gia hỏa rất nặng!

    "Tiểu Bạch, hôm nay sao con không đi nhà trẻ?" Cô nhìn đồng hồ mới chỉ hơn ba giờ chiều, không lý nào, lúc này nhà trẻ vẫn chưa tan lớp mà?.

    Tiểu Bạch nhướn mày nhìn về hướng Cao Tiêu Tiêu, bất đắc dĩ nói: "Mammy, hôm nay là thứ sàu nên buổi chiều không có đi học".

    Cao Tiêu Tiêu vổ trán nghĩ thầm, hôm nay là thứ sáu, công việc bề bộn nên cô quên mất thời gian.

    Lại nhìn Tiểu Bạch đối với cô rất im lặng, Cao Tiêu Tiêu cảm thấy trong lòng mình bị đã kích, rõ ràng cô năm nay đã hai mươi hai tuổi rồi, lãi bị con trai bốn tuổi của mình khinh bỉ, quả thực là bị sỉ nhục tôn nghiêm!

    bất quá không sao cả, ai biểu cô sinh đứa con trai thông minh thiên tài như vậy.

    Một tuổi đã biết nói chuyện, hai tuổi thuộc thơ Đường Tống, ba tuổi đói với cái gì là vũ trụ cảm thấy hứng thú, hiện tại bốn tuổi, lại bắt đầu chơi game online, nghiên cứu sản phẩm cải trang 3C.


  • #4

    SƯỞI ẤM VỢ YÊU

    Chương 2-2


    KHuôn mặt nhỏ nhằn trắng mịn, thêm một đôi mắt to tròn, tròng mắt vừa to vừa đen, lông mi dài cong lên, cái mũi nho nhắn cao, miệng nhỏ nhắn khẽ mím lại lộ ra vẻ quật cường cùng với sự trưởng thành sớm.

    Làm sao bây giờ, Tiểu Bạch càng ngày càng đẹp, nhưng cũng rất hiển nhiên, bảo bối IQ cao như vậy cùng với ngoại hình như vậy khẳng định là không phải di truyền từ cô.

    “Mammy?” Tiểu Bạch cầm quả táo tên bàn, vừa gặm vừa hỏi: “Hôm nay baba lại đi công tác nữa sao?“.

    Năm năm trước sau một đêm kia, cô đã ngoài ý muốn mang thai của người đàn ông xa lạ kia.

    Về sau, vì lo lắng bảo bối biết mình không có cha sẽ buồn lòng, nên cô đã lấy ảnh của Hàn Chân nói dó là “baba”, nhưng “baba” bận kiếm tiền nuôi sống gua đình nên không tới giặp bảo bối được.

    Tiểu Bạch không giống như những đứa trẻ khác quấy nháo đòi ba, nhiều lắm cậu nhóc lâu lâu chỉ hỏi tin tức của baba, sau đó gật đầu biểu thị đã biết. Bình tĩnh không giống như những đứa trẻ bốn tuổi khác.

    “A... Baba con hôm nay đi với các chú uống rượu rồi, buổi tối mẹ ngủ cùng con được không?” Cxao Tiêu nữa thật nữa giả nói xong, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của con mình, không nhịn được cắn vài cái lên đó.

    Cao Tiểu Bạch đưa tay lên lau nước miếng dính trên mặ, vẽ mặt ghét bỏ nói: “Mammy, con đã bốn tuổi rồi, mẹ có thẻ hay không cứ cắn con như chó nhỏ vậy“.

    Cao Tiêu cũng thỏa mãn bỏ khuôn mặt nhỏ nhắn kia ra, sau đó cảm thấy thỏa mãn.

    “Tiểu Bạch, buổi tối con muốn ăn gì, mẹb làm cho con ăn nha“. Cao Tiêu TIêu bỏ kính đen xuống, đi vào phòng bếp hỏi.

    Cao Tiểu Bạch nhếch miệng, “Mammy hãy buông tha phòng bếp, buổi tối để cho Tiểu Mao làm thì tốt rồi“.

    Tiểu Mao là nhân viên làm thêm giờ do Cao Tiêu Tiêu thuê, mỗi ngày giữa trưa cùng buổi tối sẽ tới dọn dẹp vệ sinh cùng làm buổi trưa bữa tối, mặc dù cô không thể mỗi ngày ở chỗ này, có cô ấy ở đây chăm sóc cho bảo bối cô cũng yên tâm.

    Cao tiêu tiêu nhíu lông mày, đem dưa trong tay bỏ lại.

    Ủ rũ tựa ở trên ván cửa, xem con trai nhỏ ở đằng kia chơi trò chơi, nhìn xem nhìn xem, đột nhiên lòng bắt đầu mà chua xót..., đáng thương nói một câu, “Tiểu Bạch.”

    Cao Tiểu Bạch “Ân?” một tiếng, vẫn không nhúc nhích đang vẫn chằm chằm vào màng hình trò chơi.

    Đã không có kính đen che lấp, Cao Tiêu Tiêu sở hữu một đôi mắt to nhìn vô tội vừa đáng thương, cô tỉnh lại nói, “Con có cảm thấy... Mammy có phải hay không rất thất bại?“.

    Có người mẹ vô dụng như cô thật sự đáng thương ah, mỗi lần nấu cơm đều đem phòng bếp khiến cho như trải qua thế chiến tựa như.

    Bất đắc dĩ bỏ trò chơi xuống lần nữa, Cao Tiểu Bạch đi đến cửa phòng bếp, cánh tay nhỏ khẽ vẫy, Cao Tiêu Tiêu ngoan ngoãn ngồi chồm hổm xuống, tựa đầu kề sát vào ngực nhỏ của con trai.

    Hai bàn tay nhỏ bé ôm đầu Cao Tiêu Tiêu, lại nhẹ nhàng mà vỗ vỗ, Cao Tiểu Bạch giống như tiểu đại nhân nói lẩm bẩm, “Không thất bại không thất bại, sinh ra con thông minh ưu tú như vậy, bản thân mẹ cũng đã là công đức viên mãn rồi.”

    “...” Cao Tiêu Tiêu ôm sát thân thể mềm mại trước mặt, nội tâm vừa ấm áp vừa muốn khóc.

    Buổi tối, Tiểu Mao động tác lưu loát đã làm xong bốn món ăn cùng một bát canh, ba người đang ngồi ở bên cạnh bàn ăn lúc ăn cơm tối, chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên.

    Cao tiêu tiêu nhìn điện thoại hiện ra hai chữ “Bà bà”, lập tức đứng dậy đi vào phòng ngủ, đóng cửa thật kỹ sau mới nhận nghe điện thoại, “Dạ, mẹ“.

    “Mẹ, ta ăn xong bữa tối rồi, hiện tại đang cùng A Chân nằm trên ghế sa lon xem tivi nha.” Cao Tiêu Tiêu nói dối không cần có bản thảo.


  • #5

    SƯỞI ẤM VỢ YÊU

    Chương 3


    "Đứa nhỏ ngốc, còn lừa ta đây này!" Chung Du Hồng trách móc nặng nề lại đau lòng nói, "Ta buổi chiều dạo phố thấy tên tiểu tử thúi kia rồi, bên người còn đi theo một con hồ ly tinh còn quét thẻ cho nó nữa chứ! Ta thật tức mà xém chút nửa xông lên cho con hồ ly ting đó mấy bạc tai!"

    "... Ách." Cao Tiêu Tiêu thái dương đổ mồ hôi, Chung Du Hồng năm nay đã 55 tuổi, thế nhưng mà tính cách thẳng thắn hay xúc động, có khi còn như tiểu cô nương, thật đúng là lại để cho cô thật lo lắng đấy, "Mẹ, người không có chuyện gì chứ?"

    "Ta có thể có chuyện gì?" Chung Du Hồng thở dài, "Tiêu Tiêu, mấy năm này thật sự là con vất vả rồi, kỳ thật năm đó ông nội cho các con kết hôn, ta cũng là rất lo lắng trong lòng, nghĩ đến con có thế làm cho a Chân dừng cương trước bờ vực, không còn rong chơi nữa, nhưng là đến bây giờ, đã ba năm trôi qua rồi, ta cũng coi như nhìn thấu rồi."

    Cao Tiêu Tiêu nhăn mũi, một tia không ổn ở đáy lòng đột nhiên bay lên, "Mẹ, ý của người là?"

    "Ta nghĩ thông suốt!" Chung Du Hồng vỗ xuống đùi, vô cùng đau đớn nói, "Buổi tối hôm nay, bà nội cùng mẹ sẽ thay con làm chủ, để cho xú tiểu tử lựa chọn, xem là muốn tiếp tục tại bên ngoài ăn chơi đàng điếm, hay là cùng con sống vui vẽ!"

    "... À?" Cao Tiêu Tiêu lập tức ngây dại.

    Là muốn... để cho bọn họ ly hôn sao?

    Không thể! Cao Tiêu Tiêu nội tâm mãnh liệt hô to.

    Nhờ có Hàn Chân ba năm qua mỗi tháng chu cấp cho cô một số tiền sinh hoạt, nên cô mới có thể nuôi Tiểu Bạch, cho Tiểu Bạch học trường tốt nhất.

    Cho nên, kiên quyết không thể ly hôn!

    Chín giờ tối, biệt thự Duệ Viên, đại trạch Hàn gia.

    Cao tiêu tiêu từ xe taxi đi ra.

    Nàng đeo kính đen, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng thuần không cần son phấn, trên người ăn mạc đơn giản áo sơ mi T-shirt cùng quần jean... Một mắt nhìn, không thú vị chút nào, nhưng cũng là các trưởng bối thích nhất con dâu như vậy.

    Đẩy cửa biệt thự ra, "Thiếu phu nhân đã về rồi!" giọng dì Liên lập tức vang vọng toàn bộ biệt thự.

    Ách, Cao Tiêu Tiêu xấu hổ nhìn bà cười cười, cúi đầu đổi giày, Hàn lão phu nhân thanh âm từ trong phòng khách vang ra, "Tiêu nhi tới rồi!"

    "Bà nội." Cao Tiêu Tiêu bước nhanh đi tới, ngồi xuống ghế sa lon cùng lão phu nhân ngọt ngào nói.

    Hàn lão phu nhân tóc đã bạc, nhưng sắc mặt vẫn hồng hào phơi phới, khí chất ưu nhã cao quý, nhìn thấy Cao Tiêu Tiêu không ngừng ngoắc tay, "Mau tới mau tới, lại để cho ta xem thật kỹ cháu dâu bảo bối."

    Để Cao Tiêu Tiêu ngồi bên người, Hàn lão phu nhân nắm nàng bàn tay nhỏ bé của cô, từ đầu đến chân nhìn kỹ cháu dâu đã lâu không gặp, hai mắt cười tủm tỉm, trong miệng càng là không ngừng nói, "Chút nữa ta phải giáo huấn a Chân mới được, làm gì mà giao cho con nhiều công việc như vậy, làm không có thời gian đến thăm ta."

    Cao Tiêu Tiêu trên mặt ngọt ngào mỉm cười, "Bà nội, là con sai! Về sau con nhất định giảm thời giờ làm việc sẽ thường xuyên tới thăm người, không liên quan tới a Chân."

    Xem, chăm chỉ làm việc lại hiểu được thông cảm cho ông xã, Cao Tiêu Tiêu bội phục chính mình.

    Lão thái phu nhân vui mừng cười cười, nghĩ lại nghĩ đến chính sự tối nay, mặt thoáng cái lại trầm xuống, "Tiêu Tiêu, bà nội thật không nỡ, nhưng...Bà nội càng không nỡ để cho con chịu ủy khuất! Du hồng nói đúng, con đáng giá để một nam nhân đến thương con, chỉ trách, a Chân chúng ta không có phúc khí đó."

    "Là ai không có phúc khí à?" Một giọng nam đột nhiên truyền tới.

    Cao tiêu tiêu ánh mắt khẽ động, quay đầu nhìn lại.

    Trước của, nam nhân đang đứng ngược lại với ánh đèn vàng, một thân mặc trên người bộ âu phục màu đen nổi bật lên vẽ bất phàm của anh, anh tuấn khuôn mặt ngũ quan góc cạnh rõ ràng, khóe miệng cười xấu xa, một nam nhân anh tuấn cực phẩm!

    Thoáng nhìn Cao Tiêu Tiêu trong mắt kích động, Hàn Chân trong mắt vui vẻ càng đậm, một bên bước chân dài hướng tới phòng khách bước đi thong thả, một bên chậm rãi cởi ra cà- vạt, môi mỏng hơi câu nói, "Vợ, như thế nào về nhà cũng không gọi ông xã cùng đi?"

    Cao tiêu tiêu bị anh xưng hô mập mờ như vậy làm đỏ mặt, thu hồi ánh mắt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức khôi phục lại bình thường.

    "Xú tiểu tử!" Hàn lão phu nhân đứng dậy, nâng lên cây trượng trực tiếp chỉ hướng anh, "Lại chạy đi chỗ nào lêu lổng rồi! Nói!"

    Hàn Chân duỗi tay nắm chặt cây trượng, "Bà nội, con cả ngày hôm nay đều ở công ty đi làm, không tin người hỏi Tiêu Tiêu."

    Nói xong, hất càm lên hướng Cao Tiêu Tiêu ra hiệu.

    Cao tiêu tiêu nhận được ám hiệu của anh, nhưng mặt như cũ không biểu tình, cuối cùng dứt khoát cúi đầu.

    Hàn Chân, "..."

    Đứa cháu này của bà, lúc nhà trẻ đặc biệt ưa thích bọn con gái, học ở trường đại học còn hơn thế nửa, cách hai ba ngày lại có tin tức để nhà báo đưa tin, mỗi lần đi ra ngoài bên người lại có bạn gái, thay đổi không ngừng.

    Vốn tưởng rằng kết hôn có thể sửa đổi, bà có thể sớm một chút ôm cháu đức tôn, không nghĩ tới ba năm qua, cháu dâu bụng một chút động tĩnh đều không có, cái này lại để cho bà sao có thể không lo!


  • #6

    SƯỞI ẤM VỢ YÊU

    Chương 4


    Hàn Chân chặn lại cây trượng của Hàn lão phu nhân, ngồi xuống ghế salon ôm eo bà, quan sát làn da của lảo phu nhân, trong miệng “chậc chậc” nói: “Bà nội, vài ngày không gặp, làn da của bà mịn màn ra không ít nha, xem ra bộ mỹ phẩm lần trước con đưa cho người dùng rất hiệu quả, nếu không lại mang đến cho người một bộ nữa?“.

    “Thật vậy sao?” Hàn lảo phu nhân nghe xong, khuôn mặt đang căng thẳng trở nên hớn hở lên, đưa tay soa mặt mình tự nói: “Trách không được, gân đây mấy bà bạn ta đều nói khí sắc ta dạo này rất tốt!“.

    “Cái đó rất đúng” Hàn Chân cười nhẹ “Bà nội nhìn người bây giờ rất trẻ, đừng nói là 60 tuổi, nói 40 tuổi cũng có người tin“.

    Hàn lão phu nhân cười không ngậm miệng được, lại vẫn giả bộ không vui trừng mắt liếc cháu trai, “Miệng lưỡi trơn tru...”

    “Mẹ!” Chung Du Hồng nghe không nổi nữa, từ phòng bếp đi tới nói: “Người xem người, mới mấy câu lại bị nó lừa gạt rồi.”

    Hàn lão phu nhân trên mặt nhanh chóng hiện lên tia xấu hổ, bà đẩy tay cháu trai ra, mặt lộ vẻ ghét bỏ nói: “Trời nóng, đừng dựa vào gần ta như vậy.”

    Hàn Chân bị ngã vào ghế sô pha bên kia, anh nhíu mày, duỗi thẳng chân dài, tay đưa vào túi quần lấy ra cái bật lửa cùng bao thuốc lá.

    Chỉ là, còn không đợi anh đem điếu thuốc đốt, Chung Du Hồng đoạt lấy điếu thuốc ném lên trên bàn trà, “Hút cái gì hút! Đã đầy đủ rồi, nên, phải nói vào chính sự rồi!”

    Chung Du Hồng hai tay khoanh lại, tư thế đàm phán, “Hiện tại người trong cuộc đều đã đông đủ, a Chân, trước tiên ta hỏi ý nghĩ của con, việc hôn sự này, đến tột cùng ngươi là ý định tiếp tục nữa không, hay muốn như thế nào?”

    Hàn Chân lười biếng tựa vào ghế sô pha, trong tay không có thuốc, đành phải vuốt vuốt cái bật lửa màu đen, một bộ không đếm xỉa tới giọng điệu nói ra: “Con lúc nào nói qua không rồi hả?”

    Chung Du Hồng ánh mắt nhìn thẳng con của mình, ý đồ theo nét mặt của hắn, động tác nhìn trộm nội tâm của hắn, “Vậy con ở bên ngoài cùng những hồ ly tinh kia kết thúc sao?”

    Hàn Chân quyến rũ ra khóe miệng: “Mẹ, con đã theo như người nói, những người phụ nữ kia chỉ là mang đến xã giao thôi.”

    “Bịa đặt!” Chung Du Hồng khinh thường, “Cả nước người ta vẫn làm ăn đấy thôi, họ cung đi xã giao vậy, vậy sao ta không gặp họ mang theo phụ nữ bên người?“.

    Hàn Chân giải thích: “Mẹ, nếu người không gả cho cha con quá sớm, căn bản là không có cơ hội hiểu rõ đàn ông. Con đã nói với người, đàn ông bây giờ, làm việc phong cách là không giống nhau, có người nghiêm túc đàm phán, có người thì trò chuyện vui vẻ, về phần con, là thuộc về thứ hai!”

    Cao tiêu tiêu: “...”

    “Con ah!” Chung Du Hồng cũng bị đánh bại, đưa tay chỉ vào Hàn Chân, tức giận ngồi ở đó nói không ra lời.

    “Tốt rồi tốt rồi.” Hàn Chân ôm Chung Du Hồng, khóe miệng có chút nhếch lên, “Mẹ, vui vẻ lên chút, không nêm tức giận, dễ dàng có nếp nhăn. Đúng rồi, phòng bếp có gì ăn hay không? con vừa cùng Duật Đình uống rượu xong, hiện tại dạ dày có chút không thoải mái.”

    “Dạ dày lại đau!” Hàn lão thái phu nhân nhíu mày, lập tức nói với Dì Liên, “Dì Liên, tới phòng bếp làm trà giải rượu, làm thêm một chút đồ ăn khua thanh đạm.”

    “Bà nội, vẫn là người thương con nhất.” Hàn Chân đưa tay phải ra ôm bả vai Hàn lão phu nhân.

    Thấy Hàn Chân khong nói gì về vấn đề ly hôn, Cao Tiêu Tiêu thở dài một hơi, không rảnh thưởng thức hình ảnh vui vẻ của ba người trước mặt, lén cầm lấy điện thoại mở lên coi.

    Bây giờ cũng đã hơn chín giờ rồi, không biết Tiểu Bạch có đi ngủ đúng giờ hay không?

    Đột nhiên, Hàn lão phu nhân xoay đầu lại: “Tiêu Tiêu.”


  • #7

    SƯỞI ẤM VỢ YÊU

    Chương 5


    Cao Tiêu Tiêu bỏ diện thoại xuống, mặt cười ngọt ngào nhìn Hàn Lão phu nhân: “Bá nội”

    “Tiêu Tiêu, đã ăn cơm tối rồi sao? Có muốn cùng a Chân ăn thêm một chút diểm tâm khuya không?“. Hàn Lão phu nhân vẽ mặt hiền lành hỏi.

    Cao Tiêu Tiêu vội lắc tay, “Bà nội con không ăn nữa đâu, đã muộn rồi, ăn nữa không hóa được sẽ bị béo lên mất“.

    “Béo cái gì ah thật là.” Hàn lão phu nhân vẻ mặt không đồng ý, đang muốn khuyên vài câu, thì Hàn Chân đang ngồi bên cạnh bà đứng dậy đi sang.

    Anh đứng dậy ngồi vào bên cạnh Cao Tiêu Tiêu, hai bàn tay thon dài hướng tới thắt lưng cô ôm chặt, vừa vặn đem cả người cô ôm chặt trong lòng.

    Bởi vì ngồi quá gần, trên người anh mùi hương nam tính mát lạnh, hòa lẫn với mùi thuốc lá cùng hương vị của rượu xông vào mũi, làm cho Cao Tiêu Tiêu hô hấp không khỏi loạn xạ.

    Một khuôn mặt hoàn mỹ tinh xảo nam tính tiến đến trước mặt của cô, ánh mắt tựa như hoa đào ở hồ sâu phảng phất giống như chứa ẩn tình, nói, “Anh rất ưa thích vợ dáng người như vậy, mặc quần áo trông rất gầy, thoát nhì... Không có chút thịt!”

    Cao Tiêu Tiêu rất nhanh nháy cúi đầu xuống, trên mặt nhìn vẻ bối rối, trái tim lại nhịn không được bang bang nhảy dựng lên.

    “Ha ha ha.” Hàn lão phu nhân ở một bên thoả mãn nở nụ cười, hiển nhiên, Hàn Chân nói lời này lại để cho bà dấy lên hi vọng, “Tốt rồi tốt rồi, a Chân, Tiêu Tiêu, đêm nay hai các con cũng đừng trở về, ở đây ngủ một đêm, ngày mai Hạ Hạ từ Anh trở về, vừa vặn mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm.”

    Cao tiêu tiêu trong lòng lộp bộp một tiếng, Hàn Chân cũng đã một lời đáp ứng xuống, “Vâng.”

    Cảnh ban đêm dần dần khuya.

    Dì Tuệ rất nhanh bưng đồ ăn đi ra, Hàn Chân ở đây bị Hàn lão phu nhân lải nhải nên đi đến nhà ăn.

    Cao Tiêu Tiêu ở trên ghế sa lon có chút đứng ngồi không yên, thân thể không thoải mái, lại có chút lo lắng cho Tiểu Bạch...

    Đúng vào lúc này, người đứng đầu Hàn gia Hàn Chính Minh cả người có chút mùi rượu trở về, Cao Tiêu Tiêu đứng dậy hô, “Cha.”

    Hàn Chính Minh lạnh lùng nhìn cô một cái, xoa xoa cái trán, cau mày đi lên lầu.

    Cao Tiêu Tiêu hơi có vẻ xấu hổ đứng ở đó, Hàn lão phu nhân đã trở về phòng nghỉ ngơi, Chung Du Hồng cũng không ở phòng khách, trong phòng ăn, Hàn Chân thoải mái nhàn nhã uống một ngụm súp, căn bản cũng không có nhìn thấy, ngược lại là Dì Liên sinh lòng không đành lòng qua tới dỗ dành cô nói, “Thiếu phu nhân, tiên sinh uống say chính là như vậy đấy, người đừng để trong lòng.”

    Cao Tiêu Tiêu nhìn bà cười cười, “Không có sao.”

    Hàn Chính Minh gần đây đều không thích cô, ba năm này, nếu như không là vì cô là vợ của Hàn Chân, đoán chừng ông liền nhìn cũng không muốn nhìn cô một cái?

    Trên lầu.

    “Ông xã, anh đã về rồi.” Chung Du Hồng mới từ phòng con trai đi ra, nhìn thấy chồng liền đi tới.

    Hàn Chính Minh cởi âu phục đưa cho bà, “Lén lén lút lút làm gì đó?”

    Chung Du Hồng vừa cười vừa nói, “Đêm nay a Chân cùng Tiêu Tiêu ở lại đây ngủ, cho nên tôi chuẩn bị cho con bé một bộ đồ áo ngủ gợi cảm.”

    Hàn Chính Minh tức giận hừ lạnh một tiếng, “Hình như người ta đâu muốn ở đây, một tuần đều tới không đến một lần! Cái gì "Con cháu đầy đàn"? Tôi xem, thì ra là ba mẹ mê tín, đã tin tưởng lão hòa thượng trong miếu kia nói hươu nói vượn, kết hôn ba năm rồi, không chỉ chưa cho tôi thêm một đứa cháu trai, ngược lại tụi nó đều dọn ra bên ngoài ở...”

    “Ông xã, anh nói nhỏ một chút.”

    Hàn Chính Minh mượn men rượu lại càng nói càng lớn tiếng, “Đây là nhà tôi, tôi dựa làm gì phải nói nhẹ? Muốn tôi nói, lại để cho bọn chúng tranh thủ thời gian di sao...”

    Lời nói còn lại..., bị tiếng đóng cửa chặn lại.

    ...

    Cao Tiêu Tiêu đứng tại cầu thang, bóng dáng đơn bạcđứng ở đó một hồi, sau đó lựa chọn quay người xuống lầu, đem khay đưa về phòng bếp.

    Dì Liên nhìn xem trà giải rượu rõ ràng không động vào, im ắng thở dài.

    Thật không biết tiên sinh nghĩ như thế nào nữa, Thiếu phu nhân một cô gái tốt như vậy, vì cái gì người lại không thích chứ? Không sao có thiếu gia ưa thích...

    Trở lại phòng khách, Cao Tiêu Tiêu lấy điện thoại ra, nhìn Tiểu Bạch trên màn hình.

    Không biết đã qua bao lâu...

    “Tiêu Tiêu.” Giọng nói trầm thấp từ tính đột nhiên tại sau lưng vang lên, cô bị dọa toàn thân run lên, điện thoại tử trên tay rơi xuống đất.

    “...” Hàn Chân bất đắc dĩ nhìn xem cô, khuôn mặt tuấn tú hơi nhíu nói, “Vợ, em thế nào giống gặp quỷ vậy?”

    Thanh âm của anh khủng bố như vậy sao?

    Cao Tiêu Tiêu điện thoại nhặt lên lập tức xem màn hình có bị sao không, mặt không biểu tình đứng dậy, nhìn anh nhạt nhạt hỏi, “Ăn xong chưa?”

    Hàn Chân nhíu mày, đột nhiên sắc mặt có chút khó coi, không nói một lời liền ôm lấy cô, hai con ngươi còn hơi híp lại.


  • #8

    SƯỞI ẤM VỢ YÊU

    Chương 6


    Tuy nhiên Hàn Chân ngày bình thường một bộ không đứng đắn, nhưng mỗi khi hắn bày ra cái này ăn nói có không chút ý tứ, Cao Tiêu Tiêu không phải không thừa nhận, trong đầu vẫn có một ít nhút nhát.

    Cô cúi đầu xuống, nhìn xem mũi chân của mình, trầm mặc không nói.

    Hàn Chân lại đột nhiên “Xùy~~” mà một tiếng lại bật cười, thanh âm cũng khôi phục lúc trước vui vẻ, “Đã ăn xong. Đi thôi, chúng ta trở về phòng.”

    Nói xong, anh cầm chặt lấy bàn tay nhỏ bé Cao Tiêu Tiêu, mang theo cô hướng thang lầu đi đến.

    Cao tiêu tiêu, “...”

    Trở về phòng, anh cầm tay của cô làm cái gì?

    Phòng ngủ Hàn Chân với phòng ngủ của Hàn Chính Minh cùng Chung Du Hồng bên cạnh, mới vừa đi tới lầu hai, Chung Du Hồng bưng một cái cái chén không từ trong phòng đi ra.

    Chứng kiến một đôi đang dắt tay nhau, Chung Du Hồng hai mắt sáng ngời, “Thời gian không còn sớm, a Chân, tranh thủ thời gian mang vợ của con trở về phòng nghỉ ngơi đi.”

    Hàn Chân môi mỏng mỉm cười, “Mẹ, ngươi như thế nào... Cười vui vẻ như vậy?”

    Chung Du Hồng sắc mặt cứng đờ, trừng mắt liếc anh một cái, lại nháy mắt ra hiệu mà với Cao Tiêu Tiêu nói ra, “Tiêu Tiêu, áo ngủ vừa rồi mẹ đã chuẩn bị xong, còn có ngày mai muốn mặc quần áo, đều ở trên giường, con một hồi vào xem, không thích hợp lại nói với ta.”

    “...” Cao Tiêu Tiêu thụ sủng nhược kinh nhìn bà, “Cảm ơn mẹ.”

    “Đứa nhỏ này, như thế nào khách khí như vậy ha ha, sớm chút nghỉ ngơi ah.” Chung Du Hồng nói xong, phát điệu hát dân gian rồi rời đi.

    Hàn Chân nhìn mẹ đi xuống lầu, sau một lúc lâu, hắn cúi đầu nhìn tay hai người, mở miệng trêu tức nói, “Vợ, mẹ đã đi rồi.”

    Cao tiêu tiêu sững sờ nhìn xem anh, không có kịp phản ứng.

    Hàn Chân khóe môi độ cong càng giơ lên, nâng lên chổ tay hai người đang nắm hướng cô ra hiệu.

    Cao Tiêu Tiêu biến sắc, nhanh chóng đem tay rút ra, một câu cũng không nói đẩy cửa phòng ra đi vào.

    Hàn Chân cười cười, cũng đi theo đi vào.

    Gian phòng ngủ này, là phòng ngủ Hàn Chân trước khi kết hôn, phong cách đen xám.

    Ba năm trước đây bọn họ nhận được giấy kết hôn về sau, lấy Hàn Chân “Vợ chồng cần không gian độc lập” vì vậy nhanh chóng chuyển đi ra ngoài.

    Hàn gia cao thấp đều vui vẻ đáp ứng, thực tế lúc ấy Hàn lão gia còn khoẻ mạnh, nghĩ đến có thể nhanh chóng được ôm cháu đức tôn, đáp ứng hết sức sảng khoái, ai ngờ thẳng đến ông mất đi, cũng không thấy được bóng dáng cháu đừc tôn...

    Nghĩ vậy, cao tiêu tiêu trong lòng tựu có cảm giác tội lỗi.

    Bất kể nói thế nào, cô cùng Hàn Chân, chẳng khác gì cùng nau tạo ra cuộc hôn nhân giả, từ ba năm trước đây đến bây giờ, đều lừa gạt trưởng bối Hàn gia.

    Hàn Chân sau khi vào cửa nhìn xem Cao Tiêu Tiêu đang ở đó ngẩn người, “ Em đi tắm trước hay anh tắm trước?”

    Cao Tiêu Tiêu hoàn hồn, “... Ah, anh tắm trước đi, tôi đi trải giường chiếu.”

    Hàn Chân không nói gì thêm, cầm quần đùi tiến vào phòng tắm.

    Cao tiêu tiêu mở ngăn tủ ra, lấy ra cái chăn cùng đệm, tại ghế sô pha bên cạnh động tác lưu loát sửa sang lại.

    Hơn 10" sau, Hàn Chân từ phòng tắm đi ra, dáng người hoàn mỹ ngược lại chỉ mặc vào một chiếc quần đùi, trên tay còn cầm khăn lông khô lau nước trên người, “Vợ, anh tắm xong rồi.”

    Cao Tiêu Tiêu “Ân” một tiếng, đối với mỹ nam đứng trước phòng tắm nhìn như không thấy, cầm lấy áo ngủ hướng phòng tắm đi đến.

    Hàn Chân lau kho tóc, đem khăn mặt quăng đi, đi đến ghế sô pha bên cạnh nằm xuống.

    Vệ trong phòng tắm tựa hồ còn mùi của Hàn Chân, Cao Tiêu Tiêu nhăn cái mũi, cởi quần áo rồi tắm rửa đơn giản.

    Bụng dưới có chút hơi đau, eo cũng đau không, Cao Tiêu Tiêu tắm xong, cầm qua áo ngủ, lại lập tức trợn tròn mắt.

    Bộ đồ ngủ này dĩ nhiên là toàn bộ trong suốt, tuy nhiên kiểu dáng không tính quá bạo lộ, nhưng cứ như vậy mặc vào cũng không tránh khỏi quá khoa trương đi? Nói không chừng người nào đó còn cho là mình muốn quyến rũ anh nữa?

    Nghĩ đến cái nhày mắt vừa rồi của mạ chồng, Cao Tiêu Tiêu vỗ vỗ cái trán, có một chút dở khóc dở cười.

    Không có biện pháp, cô đành phải đem T-shirt áo sơ mi cùng quần jean lại mặc lại trên người, không sao cũng vừa mới thay hồi lúc chiều, cũng không bẩn.

    Đi ra phòng tắm, Cao Tiêu Tiêu nhìn thoáng qua nam nhân trên ghế sa lon tựa hồ ngủ rồi, tắt đèn, nằm lên giường.

    Một đêm bình yên vô sự.

    Sáng ngày thứ hai, Cao Tiêu Tiêu sau khi Hàn Chân rời đi cũng nhanh chóng rời giường.

    Cho dù không biết làm cơm, cũng xuống xem có gì giúp thì giúp.

    Quả nhiên, Chung Du Hồng trong phòng bếp đang thái rửa hành tây vừa nhìn thấy Cao Tiêu Tiêu, con mắt lập tức cười, “Tiêu Tiêu, sớm như vậy đã rời giường rồi..., như thế nào không cùng a Chân ngủ nhiều hội một chút à?”

    Cao Tiêu Tiêu vẻ mặt vui vẻ, “Mẹ, a Chân đi ra ngoài chạy bộ sáng sớm rồi, cho nên con xuống xem có hay không có thể giúp người đấy.”

    Chung Du Hồng cười đem trong hành tây tay bà bỏ xuống, “Được rồi, việc ở phòng bếp giao cho Dì Liên làm, Bà nội các con cũng rời giường rồi, cùng mẹ đi ra ngoài cùng Bà nội trò chuyện.”

    “Dạ.” Cao tiêu tiêu cởi tạp dề, nhu thuận đi theo Chung Du Hồng đi ra phòng bếp.

    “Đúng rồi, như thế nào không có mặc quần áo ta chuẩn bị cho con, không phù hợp sao?” Chung Du Hồng nhịn không được lại hỏi.

    Cao Tiêu Tiêu đã thử cái váy kia, chỉ là không phải phong cách của cô, cảm giác không thích hợp với cô chút nào... Bất quá Chung Du Hồng kiên trì như vậy, cô liền mỉm cười mềm mại đáp, “Vừa rồi con định xuống phụ làm điểm tâm sáng, sợ làm bản nên không có mặc, đợi lát hồi con sẽ lên thay“.

    Chung Du Hồng nhẹ gật đầu, hiển nhiên đối với người con dâu này rất hài lòng.

    Hàn lão phu nhân đang tại trên ghế sa lon cúi đầu nhìn xem cái gì, bà hôm nay mặc bộ đồ màu xanh sẫm, búi tóc cẩn thận tỉ mỉ, nhìn không giống như bà lão đã 80 tuổi.

    Nghe được âm thanh hai người bà quay đầu lại sau, bà buông album ảnh, đối với Cao Tiêu Tiêu ngoắc, “Tiêu Tiêu, mau tới đây.”

    Cao Tiêu Tiêu nắm tay lão phu nhân ngồi xuống, nghe bà nói mang theo tự hào giọng điệu, “Hạ Hạ chúng ta xem như học thành về nước rồi, đúng rồi, con còn chưa thấy qua bạn trai con bé đúng không?”

    Bạn trai? Trong trí nhớ Hàn mẫn Hạ kia xinh đẹp lại kiêu ngạo, lại chịu kết giao bạn trai?

    Cao tiêu tiêu nhìn sang ngón tay Hàn lão phu nhân, một giây sau, dáng tươi cười trên mặt lập tức cứng đờ.

    Trong tấm ảnh, Hàn mẫn Hạ giữ lại đầu tóc quăn màu nâu, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo xinh đẹp, dáng tươi cười càng là vô ưu vô lo.

    Bên cạnh của cô là một nam nhân, khuôn mặt anh tuấn như điêu khắc, con mắt đen kịt, sống mũi cao thẳng, môi mỏng khẽ mím môi, tuổi trẻ lại khí chất trầm ổn... Đây hết thảy, giống như khuôn mặt quen thuộc trong trí nhớ của cô.


  • #9

    SƯỞI ẤM VỢ YÊU

    Chương 7


    Thấy vẻ kinh ngạc của Cao Tiêu Tiêu, Hàn lão phu nhân che miệng cười đắc ý, “Tiêu Tiêu, thế nào, ta nói người cháu rể này cũng không tồi đúng không?”

    Cao tiêu tiêu, “...”

    Chung du hồng ở một bên bất đắc dĩ nói, “Mẹ, người xem người kìa, còn chưa giặp mặt lần nào, không thể nhìn mặt mà đoán người được...”

    “không phải là tới trưa có thể giặp mặt rồi sao? Sao có thể cho là không tốt được, hơn nữa, ta xem ảnh chụp đã cảm thấy tiểu tử này rất tốt, nghe Hạ Hạ nói như mới hai mươi sáu tuổi, nhưng là ngươi nhìn xem khí chất này...” Hàn lão phu nhân càng nói càng vui vẻ, hiển nhiên đối với người cháu rể tương lai này hết sức hài lòng.

    Cao Tiêu Tiêu đột nhiên tim bắt đầu đập nhanh..., có ý tứ gì? Chẳng lẽ buổi trưa hôm nay, anh ấy muốn cùng Hàn mẫn Hạ cùng trở về?...

    “Tiêu Tiêu, Tiêu Tiêu, Tiêu Tiêu...” Chung Du Hồng liên tiếp hô vài tiếng.

    “... Dạ?” Cao Tiêu Tiêu hoàn hồn, hai mắt sững sờ nhìn về phía bà.

    “Đứa nhỏ này, nghĩ cái gì mà nhập thần như vậy?” Chung Du Hồng nhìn cô, trong ánh mắt tràn đầy ranh mãnh, “Yên tâm đi, a Chân trong chốc lát khẳng định sẽ trở lại rồi.”

    Cái này có gì liên quan tới chuyện này chứ? Cao Tiêu Tiêu đầu đầy hắc tuyến, đành phải khóe môi cứng ngắc cười cười.

    Hàn lão phu nhân cũng cười, chỉ thấy Cao Tiêu Tiêu thẹn thùng, thích thú nói ra, “Được rồi được rồi, Du Hồng, con đi xem điểm tâm đã xong chưa.”

    “Dạ” Chung Du Hồng đứng dậy đi ra.

    Hàn lão phu nhân đóng lại quyển album, tay nắm chặt tay Cao Tiêu Tiêu, nhẹ giọng nói, “Tiêu Tiêu, hiện tại cháu gái nhỏ của ta cũng sắp lấy chồng sinh con rồi, con cùng a Chân, định lúc nào cho ta thêm một chắt trai đây?”

    Cao tiêu tiêu trong lòng chấn động, cô không dám nhìn bà nội ánh mắt tràn ngập chờ đợi, yên lặng cúi đầu.

    Hàn lão phu nhân nhìn xem cháu dâu “Cúi đầu thẹn thùng”, ôn hòa nhẹ tay vỗ vỗ tay cô, tiếp tục lời nói thấm thía, “Bà nội biết rõ, tuổi của con còn nhỏ, nhưng là... A Chân năm nay cũng đã 29 tuổi, bố của nó đang định sang năm đem Hàn gia hoàn toàn giao cho nó, cho nên bà nội hi vọng các con có thể cố gắng một chút, tranh thủ sang năm lại để cho a Chân lên làm ba ba, được không?”

    Cao Tiêu Tiêu ngồi ở đàng kia toàn thân cứng ngắc, trong nội tâm cảm thấy thật áp lực cô cơ hồ muốn thở cũng không nổi...

    “Bà nội người chưa ăn sáng sao?” Một giọng nói quen thuộc lại kịp thời giúp cô giải vây, Hàn Chân đứng trước cửa, mang quần đùi thể thao màu xám thêm áo sơ mi T-shirt, ngũ quan tuấn mỹ, thân hình cao ngất, lộ ra bắp chân rắn chắc và thon dài.

    Không phải không thừa nhận, Hàn Chân, mặc cái gì cũng đẹp.

    Hàn lão phu nhân thấy cháu trai trở về, cười tủm tỉm đứng dậy, Cao Tiêu Tiêu đem để tay trên đầu gối, nhẹ nhàng thở ra thật sâu.

    Ăn xong điểm tâm, Cao Tiêu Tiêu thấy mọi người vội vàng chuẩn bị nghênh đón cháu rể vào cửa, rốt cục lấy lý do trở lại phòng ngủ thay quần áo.

    Đóng cửa lại, cô lập tức gọi điện thoại về nhà.

    Bây giờ là 10 giờ sáng rồi, Tiểu Bạch mỗi đêm 9 giờ ngủ, sáng sớm 7 giờ đã rời giường, đồng hồ sinh vật rất chuẩn, cho nên giờ này... có lẽ đã ăn điểm tâm rồi?

    Quả nhiên...

    “Alo.” Điện thoại bắt lên, truyền âm thanh đến lười biếng của tiểu gia hỏa.

    “Tiểu Bạch, là Mammy đây.” Cao Tiêu Tiêu nói xong, trên mặt lộ ra vẻ ôn Nhu.

    “Ah, Mammy sớm.” Tiểu Bạch nói xong, còn ngáp sâu một cái.

    “Tiểu Bạch rất mệt sao? Đêm qua ngươi khi nào ngủ sao?” Cao Tiêu Tiêu nhíu mày, tối hôm qua nàng xem cammera, 10 giờ hơn Tiểu Bạch đã nằm ở trên giường rồi.

    “Đêm qua vì chờ người mà không có ngủ được.” âm thanh tiểu gia hỏa hơi như trẻ đang lên án.

    “Thực xin lỗi Tiểu Bạch, Mammy buổi tối hôm qua... Bận quá, cho nên quên điện thoại cho con.” Cao Tiêu Tiêu đau lòng nói, “Tiểu Bạch, vậy ngươi tranh thủ thời gian lại đi ngủ một lát đi, Mammy buổi chiều trở về cùng con được không?”

    “Uh, con ở nhà chờ mẹ. Còn có... Lần sau không thể như thế này nữa.” Tiểu gia hỏa đã nhận được cam đoan, lập tức khôi phục lại giọng điệu cao lạnh mang theo chút lười biếng.

    Cao Tiêu Tiêu đầu đầy hắc tuyến, “... Tốt, mẹ biết sai rồi.”

    Cúp điện thoại, Cao Tiêu Tiêu nghĩ đến phải mua cho Tiểu Bạch một cái điện thoại di động, nếu không có chuyện gì cần gọi lại bất tiện.

    Bất quá trước mắt chuyện quan trọng nhất, là thay đồ đã, dù sao lát nữa Hàn mẫn Hạ muốn mang bạn trai về nhà.

    Cao Tiêu Tiêu nhìn trong tủ treo quần áo có một bộ lễ phục màu hồng phấn, nhìn vào trong kín thấy có vài phần thanh lịch.

    10 phút sau, Cao Tiêu Tiêu mặc lễ phục chậm rãi xuống lầu.

    Trên ghế sa lon, Hàn Chân cũng không biết lúc nào đổi lại áo sơ mi trắng cùng với quần dài màu đen, giờ phút này chính ưu nhã chân bắt chéo xem ipad.

    Bị Chung Du Hồng đẩy một cái, anh ngẩng đầu nhìn hướng Cao Tiêu Tiêu, một giây sau liền đem ipad để đặt một bên, thon dài hai tay liên tiếp vỗ vài cái, còn khoa trương thổi một tiếng huýt sáo.

    Cao tiêu tiêu, “...”

    Anh về phần biểu diễn như vậy quá không sao?

    Dì Liên vừa vặn bưng trà tới, hai mắt tỏa sáng tán dương nói, “Thiếu phu nhân thật xinh đẹp.”

    Cao tiêu tiêu đã đi xuống, thò tay xao xao mái tóc phía trước, mỉm cười trả lời, “Cảm ơn dì Liên.”

    Hàn lão phu nhân cùng Chung Du Hồng đều cười tủm tỉm xem cô, trên mặt lộ ra vẻ thỏa mãn, ngược lại là Hàn Chân, đột nhiên đứng dậy, ngón trỏ thon dài vuốt càm, chậm rãi hướng cô đã đi tới, “A..., nếu như không đeo mắt kiếng mà nói...”

    Cao tiêu tiêu vội vàng giử gọng kính, vẻ mặt cảnh cáo đối với anh nói ra, “Tôi cận thị cao, không đeo mắt kiếng sẽ không nhìn thấy.”

    Hàn Chân hạ lông mày, phảng phất như không cam lòng, thò tay đem tóc của cô vén ra sau tai.

    Động tác của anh vừa nhanh lại đột nhiên, Cao Tiêu Tiêu chỉ cảm thấy bên tai nóng lên, một cỗ mùi ấm áp nam tính xông vào mũi, mặt của nàng lập tức nóng lên.

    Hàn Chân nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trước mắt, da từ trắng dần dần chóng hơi có chút phấn hồng, thời gian dần qua, lỗ tai cùng cái cổ đều đỏ lên, sợi tóc trơn bóng đấy mềm mại, mang theo một mùi thơm ngát không biết tên, anh thậm chí có một chút không nỡ buông tay...

    Đúng lúc này, âm thanh người hầu tại cửa vào vang lên, “Tiểu thư trở về rồi!”


  • #10

    SƯỞI ẤM VỢ YÊU

    Chương 8


    Toàn thân Cao Tiêu Tiêu lập tức căng thẳng, hai tay không tự giác nhanh siết thành quyền.

    Hàn Chân nhìn Cao Tiêu Tiêu đột nhiên khẩn trương, cười khẽ một tiếng, ngón tay buông mái tóc ra, chuyển thành ôm ở bờ vai của cô.

    Sau đó, anh cúi đầu xuống, môi mỏng ghé vào bên tai của cô, âm thanh vừa trầm thấp lại mềm mại nói, “Vợ chớ khẩn trương, có ông xã ở đây.”

    “...” Cao Tiêu Tiêu bị cử động thân mật anh làm rối loạn trong lòng, lỗ tai và đôi má đều là hô hấp ấm áp của anh, lòng cũng bắt đầu nhảy loạn.

    Được rồi, cô là đang... khẩn trương quá!

    “Bà nội, mẹ! Con đã trở về!” mang theo một làn gió thơm đưa lại, một thân Hàn mẫn Hạ váy liền áo màu vàng nhạt xuất hiện.

    Chỉ là... Cao Tiêu Tiêu nín thở đem ánh mắt lướt qua sau người cô, lén lút nhẹ nhàng thở ra.

    Cùng đi Hàn mẫn Hạ vào, là vẻ mặt yêu thương của Hàn Chính Minh, đi theo đằng sau là mấy người hầu xách hành lý, cũng không có thân hình nam nhân khác.

    Hàn Chân liếc liếc cô, dem cô đang bất đông ôm vào trong lòng.

    Hàn mẫn Hạ rất nhanh phát hiện Hàn Chân cùng Cao Tiêu Tiêu trong phòng khách, nàng cởi giày cao gót, dép lê đều không đổi nhào tới, “Đại ca, chị dâu nhỏ! các ngươi cũng ở nhà nha!”

    Đưa tay ra thân mật ôm lấy Cao Tiêu Tiêu, Hàn mẫn Hạ lệch ra cái đầu, mắt to nhìn từ trên xuống dưới, cuối cùng vểnh lên miệng nói ra, “Chị dâu nhỏ, chị như thế nào cùng hai năm trước không có chênh lệch ah, giống như... Một chút cũng không thay đổi nha?”

    Cao tiêu tiêu mỉm cười ôn nhu nói, “Hạ Hạ, em so hai năm trước hấp dẫn hơn nhiều rồi.”

    Hai năm không gặp, tiểu nha đầu xinh đẹp thanh tú như trước, giờ phút này đã là tiểu nữ nhân uyển chuyển phong tình, hơn nữa thiên kim kiều nữ gia đình lớn, khó trách có thể bắt được của Cố Hướng Bắc.

    Hàn mẫn Hạ bị nói vậy có chút ngượng ngùng, nắm tay Cao Tiêu Tiêu lắc tới lắc lui, thanh âm vừa mềm lại mị, “Chị dâu nhỏ, ngươi lại giễu cợt người ta...”

    “Hạ Hạ.” Hàn lão phu nhân đã cắt đứt lời nói Hàn mẫn Hạ..., “Bạn trai con đâu? Không phải nói hôm nay cùng trở về sao?”

    Hàn mẫn Hạ sững sờ, lập tức buông tay Cao Tiêu Tiêu ra, nói, “Hướng bắc nói trong nhà có việc gấp, cho nên chạy trở về rồi.”

    Hàn lão phu nhân mấy ngày nay cảm súc đang vui, nghe nói như thế lập có chút bất mãn, nhíu mày nói ra, “Vậy ngày hôm qua con cũng không nói một tiếng, thiệt thòi ca ca cùng chị dâu con đều tại chỗ này đợi...”

    Hàn mẫn Hạ mếu miệng, có chút ủy khuất, “Anh ấy vừa xuống máy bay đã đi, con làm sao biết được.”

    “Con nha đầu kia...” Hàn lão phu nhân đập cây gậy xuống mặt đất.

    Chung Du Hồng lập tức ra hiệu với Hàn mẫn Hạ.

    Hàn mẫn Hạ ngầm hiểu đi qua, ôm cánh tay lão phu nhân, âm thanh ngọt làm nũng nói, “Bà nội, đừng nóng giận mà, đợi một lát ta gọi điện thoại cho hướng bắc, khi nào anh ấy rảnh lậy tức tới gặp người được không?”

    Hàn lão phu nhân thấy Hàn mẫn Hạ chân còn chưa mang dép, cũng chẳng quan tâm tức giận, lập tức đau lòng nói, “Mau mang dép vào, đừng để bị lạnh.”

    Chung Du Hồng đi lấy dép lê, Hàn mẫn Hạ thì đem khuôn mặt nhỏ nhắn tựa ở trên vai lão phu nhân, “Bà nội, vẫn là người thương con.”

    ...

    Nhìn trước mắt một nhà mọi người đang vui vẻ, Cao Tiêu Tiêu bộ dáng nhu thuận đứng bên cạnh Hàn Chân, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt, như chuyện của người ta không liên quan đến mình.

    Giọng nam trầm thấp dễ nghe lại đột nhiên vang lên trên đỉnh đầu cô, “Hạ Hạ đã trở về rồi, con cùng Tiêu nhi buổi chiều còn có việc, chúng con phải đi trước rồi.”

    Lời vừa nói ra, ngoại trừ Cao Tiêu Tiêu, mọi người kinh ngạc nhìn về phía Hàn Chân.

    Hàn mẫn Hạ ủy khuất noi, “Ca ca, như thế nào em vừa trở về các người muốn đi nha? Người ta còn muốn cùng chị dâu nhỏ trò chuyện.”

    Hàn Chính Minh càng là tức giận đến không được, “Chuyện gì quan trọng như vậy? Hôm nay là cuối tuần, không thể ở đây một chút sao?!”

    Hàn Chân cười mây trôi nước chảy đấy, “Làm công việc của vợ chồng.”

    Cao tiêu tiêu, “...”

    Mọi người, “...”

    20 phút sau.

    Cao tiêu tiêu ngồi ở trên ghế phụ Bentley, vừa nghĩ tới bộ dáng tươi cười vừa rồi của mọi người, cô trong lòng tự dưng cảm thấy bực bội, nhíu mày nói, “Anh về sau có thể hay không nói khiêm tốn một chút không?”

    Hàn Chân dùng một tay lái xe, cười như không cười nhìn cô một cái, “Tiêu Tiêu, ông xã ra sức vì em diễn xuất như vậy, em vậy mà ghét bỏ anh?”

    Cao tiêu tiêu, “...”

    “Hơn nữa, em dám nói... Vừa rồi em không muốn rời đi?” Hắn lại nói thêm một câu.

    Cao tiêu tiêu khẽ giật mình, lập tức chột dạ quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ.

    Hồi sau, âm thanh Cao Tiêu Tiêu lại lần nữa vang lên, “Phiền toái anh dừng ở cửa hàng phía trước.”

    “Làm cái gì?” Hàn Chân thuận miệng hỏi.

    Cao tiêu tiêu mặt không đổi sắc, “Ah, mùa hè đã tới rồi, muốn đi mua mấy cái váy.”

    “Được” Hàn Chân môi mỏng hơi câu, trực tiếp đem xe lái vào hầm đỗ xe của cửa hàng.

    Dưới hầm đỗ xe.

    Trong mắt Cao Tiêu Tiêu đầy vẻ kinh ngạc, Hàn Chân cũng đi theo xuống xe, áo sơ mi trắng phối hợp quần tây đen đơn giản, lam cho người khác bất giác không thể dời mắt đi được.

    “Mua váy sao? Anh đi cùng em.” giọng diậu giống như ông xã tốt.

    Cao tiêu tiêu, “...”

    Anh hôm nay là không phải uống lộn thuốc? Kết hôn ba năm qua, đây là lần đầu anh chủ động muốn cùng cô đi dạo cửa hàng!

    Nghĩ nghĩ, Cao Tiêu Tiêu cười khách sáo nói, “Không cần, tự em đi là được rồi, Hàn thiếu có chuyện thì đi mau đi.”

    Hàn Chân hai tay bỏ vào túi quần, khuôn mặt tuấn tú đang ấm áp đột nhiên như trở lên một tầng băng, “Hàn thiếu?”

    Cao Tiêu Tiêu mặt cứng đờ, “...”

    Cao Tiêu Tiêu rất không có khí thế nhanh chóng yếu đi xuống dưới, cúi đầu xuống nhỏ giọng nói, “Ách, a Chân...”

    Hàn Chân hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng xoay người, phảng phất mang theo một cỗ khí, chân dài hướng thang máy đi đến.

    Cao tiêu tiêu nhíu cái mũi, giống như cô vợ nhỏ đi theo.

    Cao tiêu tiêu vốn định đi lên lâu 5 mua cho Tiểu Bạch một cái điện thoại rồi trở về nhà, kết quả như vậy, không thể không ngoan ngoãn đi theo Hàn Chân đi lên lâu 10 trang phục của nữ.

    Tại một cửa hàng đồ của nữ cao cấp, điện thoại Hàn Chân vang lên, hắn ra nhìn thoáng qua, không e dè tiếp nghe.

    Cao Tiêu Tiêu nghe anh nói tựa hồ là công việc, cô ở một bên nghe lén cũng không phải vấn đề, nhấc chân vào bên trong nhìn kỹ hẵn nói.

    Ai ngờ...

    “Thử rồi có mua không.” Cô bán hàng mở miệng là một câu như vậy.

    Cô ta lưu ý đến Cao Tiêu Tiêu trên chân chính là một đôi giày da giá bình thường, không có trang điểm, cũng không có làm tạo hình, còn đeo mắt kính to như vậy, giống như người không có tiền.

    Tuy nhiên chiếc váy này giá trị xa xỉ, nhưng là ai biết được, có ai biết dược tự coi mình là đại tiểu thư!

    Cao tiêu tiêu đang vuốt bộ váy liền buông ra, trong lòng buồn đến không chịu được.

    Muốn hay không như vậy “mắt cẩu xem người thấp” à? Tuy nhiên cô hoàn toàn chính xác mua không nổi...

    “Đem lời nói mới rồi lập lại lần nữa.” âm thanh trầm thấp quen thuộc đột nhiên ở sau lưng vang lên.

    Cao Tiêu Tiêu lại càng hoảng sợ, quay đầu lại chứng kiến Hàn Chân chính vẻ mặt hung ác nham hiểm nhìn cô bán hàng kia.

    Anh thân hình cao hơn 1m85, khí thế bức người, lại bày ra cái ánh mắt sắc bén, không có mấy người có thể thừa nhận được.

    Cô bán hàng cũng là có mắt nhìn người, nhìn quần áo Hàn Chân, ăn nói cùng khí thế, biết là chính mình tuyệt đối đắc tội không đụng nổi đại nhân vật, tranh thủ thời gian cúi người xin lỗi, “Thực xin lỗi thực xin lỗi, đều là lỗi của ta, xin tiên sinh tha thứ.”

    Hàn Chân lạnh lùng “Xùy~~” một tiếng, “Xin lỗi cô ấy.”

    Cao tiêu tiêu, “...”


  • #11

    SƯỞI ẤM VỢ YÊU

    Chương 9


    "Tiểu thư, thực xin lỗi, ngài đại nhân đại lượng, tha thứ tôi một lần." Cô bán hàng đành phải lấy khuôn mặt khổ ra, ăn nói khép nép hướng Cao Tiêu Tiêu xin lỗi.


    Cao Tiêu Tiêu túng quẫn không biết làm sao, nhìn mặt nhân viên khác của cửa hàng cũng đều hướng tới cô, đành phải nói, "Không có sao, lần sau đừng như vậy là được rồi."

    "Cảm ơn tiểu thư, ta sẽ nhớ kỹ." Cô bán hàng nói xong, cúi đầu bộ dạng thành khẩn.

    "Đem kiểu mới nhất của cửa hàng các người cho cô ấy thử, số S." Hàn Chân lại mở miệng nói ra.

    Cô bán hàng không dám tin ngẩng đầu, hưng phấn mà thanh âm cất cao, "Vâng, tiên sinh xin chờ một chút."

    Cô ta biết rõ, chính mình hôm nay là gặp gỡ đại gia nhiều tiền rồi! chính mình xin lỗi lại được coi là cái gì đâu?

    Cao Tiêu Tiêu nhịn không được vụng trộm mà dò xét Hàn Chân, thấy anh nói xong cũng không sao biểu lộ đứng ở đàng kia, ngọn đèn nổi bật lên ngũ quan của anh càng thêm thâm thúy, ánh mắt cũng lạnh như băng đấy, đôi môi nhỏ bé còn mân trở thành một đầu thẳng tắp, toàn thân tản mát "Sinh ra chớ gần" tự phụ cùng lãnh cảm.

    Không thể nào, vẫn còn vì cô gọi anh "Hàn thiếu" tức giận? Có phải bởi vì cái khác?

    "Tiểu thư, những điều bộ đều là kiểu mới nhất của mùa hè năm nay ở cửa hàng chúng tôi, xin cô thử một chút a." Cô bán hàng mang theo mấy nhân viên cửa hàng ngay lập tức đem quần áo cầm đi qua, dáng tươi cười chân thành đối với Cao Tiêu Tiêu nói ra.

    Cao tiêu Tiêu lập tức trở về bộ dạng sáng lạn mỉm cười, "Được!"

    Quần áo mắc như vậy, ngu sao mà không thử!

    Huống chi, mượn người khác loại này hãnh diện cảm giác, thật sự rất thoải mái!

    Cao Tiêu Tiêu thân cao 1m65, bởi vì khung xương bé nhỏ hình chữ S, số trang phục giống như vì cô mà làm ra, phụ kiện đính kèm cũng rất phù hợp.

    Hàn Chân cũng rất hài lòng, sắc mặt ác liệt thoáng hòa hoãn, trầm giọng nói ra, "Những cái này... tất cả đều tính vào thẻ này."

    "Vâng!"

    "Đừng!"

    Cô bán hàng cùng Cao Tiêu Tiêu đồng thời nói.

    Cao Tiêu Tiêu xấu hổ lôi kéo cô bán hàng, "Ách, trước... Trước đừng tính tiền."

    Vừa rồi thời điểm cô thử có vụng trộm xem nhãn hiệu, tùy tiện một cái váy đã vài ngàn, cái này vài món cộng lại tối thiểu cũng mấy trăm vạn rồi, cô một trợ lý nho nhỏ, trong nhà còn phải nuôi em bé bốn tuổi, thật là mua không nổi ah!

    "Cái này..." Cô bán hàng nhìn về phía Hàn Chân.

    Hàn Chân con mắt màu đen có chút híp mắt thoáng một phát, còn không đợi hắn mở miệng...

    "Hàn thiếu!" Một giọng nữ mềm mại đáng yêu tận đốt xương từ cửa ra vào truyền đến.

    Cao Tiêu Tiêu huyệt thái dương mạnh mà thình thịch nhảy, âm thanh này... Cố Lệ Thanh?

    "Hàn thiếu, thật là anh nha, tôi còn tưởng rằng tôi nhận lầm người đây này." Cố Lệ Thanh mặc váy màu đỏ bao mông, áo sơmi màu trắng viền ren sâu cổ hình chữ V, làm giữa hai khe núi như ẩn như hiện, một khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo trang nhã, đối với Hàn Chân cười xinh đẹp động lòng người.

    Hàn Chân chớp chớp một bên lông mi, môi mỏng hơi nhấc lên nói, "Cô là?"

    "..." Cố Lệ Thanh hơi lộ ra xấu hổ, trừng mắt nhìn sau vểnh lên môi nói ra, "Hàn thiếu, tôi là tổng thanh tra bộ phận thiết kế Cố Lệ Thanh xí nghiệp Cố gia, anh không nhớ rõ sao? Vừa rồi tôi đã cho anh danh thiếp đấy..."

    Hàn Chân nhíu mày, thái độ y nguyên lạnh nhạt đấy, "Oh."

    Cái này, không chỉ Cố Lệ Thanh trên mặt không chút ánh sáng, Cao Tiêu Tiêu cũng có chút kinh ngạc...bắt đầu.

    Đại danh Hoa Hoa Công Tử Hàn đại thiếu gia vậy. Anh không phải gần đây đối với loại mỹ nữ này ai đến cũng không có cự tuyệt đấy sao? Huống chi vẫn là học thức, gia thế đều max điểm Cố Lệ Thanh, như thế nào hắn hôm nay phản ứng như vậy khác thường?

    Bất quá, Cố Lệ Thanh là người nào. Cô rất nhanh lại vừa cười vừa nói, "Hàn thiếu hôm nay là đến mua quần áo sao? Thật là đúng dịp, tôi cũng ưa thích nhãn hiệu quần áo của cửa hàng này, không biết vị tiểu thư này là..."

    Nói xong, cô ta tựu hướng Hàn Chân cùng Cao Tiêu Tiêu đi tới, vừa đi vừa cố ý đem tóc đẩy về sau vai, trước ngực cái kia nhìn một phát là thấy hết.

    Cao Tiêu Tiêu nghe sau lưng tiếng bước chân càng ngày càng gần, lại không có ý định quay đầu lại, bởi vì... Cô một chút đều không muốn gặp lại Cố Lệ Thanh!

    Hàn Chân cười khẽ một tiếng, đưa tay nắm lấy bả vai Cao Tiêu Tiêu, thanh âm phảng phất giống như tình nhân lẩm bẩm, "Ah, cô ấy là vợ của tôi."

    Lời này vừa nói ra, Cao Tiêu Tiêu cùng Cố Lệ Thanh đều ngây ngẩn cả người, cả buổi đều chưa lấy lại tinh thần.

    Cao Tiêu Tiêu là không nghĩ tới Hàn Chân sẽ trước mặt mọi người mà nói ra như vậy, ngoại trừ người Hàn gia, đoán chừng không có mấy người biết anh đã có vợ.

    Cố Lệ Thanh lập tức kinh ngạc, không đúng, không có nghe nói Hàn thiếu kết hôn ah, chẳng lẽ... Là bạn gái của hắn?

    Cô biết rõ hiện tại rất nhiều nam nhân đều ưa thích xưng bạn gái là "Bà xã", không nghĩ tới Hoa Danh như Hàn thiếu cũng ưa thích chơi như vậy?

    Chỉ là... Trước mắt nữ nhân này như thế nào nhìn quen mắt như vậy?

    Cố Lệ Thanh mắt hí, còn muốn lại cẩn thận xác nhận, Cao Tiêu Tiêu lại cúi đầu.

    Cô nhíu hạ lông mày, lập tức lại giơ lên nụ cười phong tình vạn chủng, vừa vặn nói, "Cái kia đã như vầy, tôi sẽ không quấy rầy hai vị. Hàn thiếu..."

    Cô bao hàm thâm tình nhìn về phía Hàn Chân, ngữ mang hai ý nghĩa nói, "Hi vọng lúc này đây về sau, Hàn thiếu đừng lại quên tôi nha."

    Hàn Chân giống như cười mà không cười nhìn cô ta, "Cố tiểu thư thật biết chê cười."

    "Ha ha, tôi đây sẽ chờ điện thoại Hàn thiếu nha." Cố Lệ Thanh tâm trúng phải ý, "Lấy lui làm tiến" một chiêu này quả nhiên có tác dụng, hừ, tiếp theo nữ nhân đứng bên cạnh Hàn thiếu có lẽ là mình đi à nha.

    Cô đưa bàn tay nhỏ bé nhỏ nhắn mềm mại đối với Hàn Chân quơ quơ, tuy nhiên trong nội tâm không muốn rời đi, nhưng vẫn là thông minh xoay người rời đi.

    Cố Lệ Thanh năm nay đã 27 tuổi, bởi vì bắt bẻ cùng quá mức, đến nay đều không có tìm được ý trung nhân, thẳng đến tại một lần tiệc từ thiện gặp Hàn Chân.

    Anh nổi bật khí chất bất phàm, tự phụ sẳng giọng khí tràng, còn có ánh mắt cười như không cười... Không thể không khắc sâu khắc ở trong đầu của cô.

    Cho nên, thẳng đến vừa rồi ở bên ngoài thấy bóng lưng giống của anh, liền cũng nhịn không được đi vào...

    Trải qua lúc này đây, chính mình mới có thể để lại cho hắn so sánh sâu ấn tượng đi à nha? Cố Lệ Thanh trong lòng cảm thấy vui vẻ, nhịn không được lại quay đầu lại nhìn thoáng qua...

    Một giây sau, nụ cười của cô ta nhưng trong nháy mắt không còn trên mặt.

    Cao Tiêu Tiêu gặp Cố Lệ Thanh không có nhận ra mình, lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra.

    "Những quần áo đều đóng gói tính tiền đi." Hàn Chân tay còn khoác tay trên vai Cao Tiêu Tiêu, trợn mắt há hốc mồm đối với cô bán hàng nói.

    Cao tiêu tiêu khí bắt lấy ống tay áo của anh, bởi vì thân hình cao, không thể không ngẩng lên cổ nhìn anh, giọng điệu kiên quyết nói, "Những...quần áo đều không thích hợp với tôi, tôi không mua!"

    "Tôi cảm thấy rất thích hợp đấy." Hàn Chân nói xong, bỗng nhiên cười đến có chút khó hiểu.

    Cao tiêu tiêu còn muốn nói chuyện, Hàn Chân lại nhanh chóng đưa tay, lập tức liền đem kính đen của cô lấy xuống.

    Cao Tiêu Tiêu nhất thời không có thể kịp phản ứng, không có kính đen che, trên mặt xinh xắn trắng nõn, một đôi mắt to điềm đạm đáng yêu cứ như vậy sững sờ, ngẩn người sững sờ nhìn xem anh, trong đầu một mảnh trống không.

    ------. ------


  • Trang
  • 1
  • 2

Bài viết 12
Lượt xem 1904