Bài viết 8
Lượt xem 1102


  • #1

    Độc thê của hoạn quan có thai

    Thể loại: Ngôn tình , Sắc , Xuyên không

    Giới thiệu truyện

    Người xưa có câu thê tử là người sát cánh bên mình không bao giờ rời xa, theo ông bà ta nói là vậy thế nhưng liệu sẽ có nam nhân nào sau khi có quyền lực cùng tài lực thì vẫn một mực bảo vệ cho người bên gối sớm tối đây?

    Đường Tứ Tứ gả cho hoàng tử thất sủng, cùng hắn vào sinh ra tử, cho đến khi hắn đăng cơ ngai vị, lại xem nàng thành một quân cờ.

    Vào một ngày mưa to, nhi tử bị hạ độc chết, mà tên nam nhân kia lại cùng nữ nhân mây mưa lăn lộn.

    Trọng sinh sống lại, chỉ một mục đích duy nhất là báo thù, nàng chấp nhận gả cho nam nhân tuyệt mỹ lại có quyền khuynh thiên hạ, gả cho một tổng quản thái giám.

    Hai vợ chồng cấu kết với nhau làm việc xấu, chà đạp tra nam, đánh bại thứ tỷ, làm ngôi vị hoàng đế đổi chủ, làm cho bách quan run rẩy, tội ác thành núi.

    Tưởng như lúc cuộc sống vợ chồng hài hòa... Thì nửa năm sau, trong kinh thành có tin đồn, thê tử của thái giám Cửu Thiên Tuế tội ác chồng chất kia thế nhưng lại có thai!

    Nhất thời người người xôn xao tìm xem cha đứa nhỏ là ai, có người đoán là Thái tử điện hạ nho nhã ôn nhuận, có người đoán là Tam hoàng tử lạnh lùng như băng sơn, có người đoán là Ngũ hoàng tử cơ trí mưu mô,...

    Mà ngay lúc này phụ thân chân chính của đứa nhỏ thì mị nhãn như tơ, phong tình vạn chủng bổ nhào vào thê tử đang mang thai của mình.


    Đọc truyện Đôc thê của hoạn quan có thai


  • #2

    ĐỘC THÊ CỦA HOẠN QUAN CÓ THAI

    Chương 1 : Nam nhân thay lòng đổi dạ


    Một đêm mưa to gió lớn, sấm sét giăng đầy trời.


    Ngoài điện Như Mai, Đường Tứ Tứ ôm thân thể nhi tử ba tuổi đã muốn lạnh như băng, quỳ hai canh giờ giữa trời mưa, nàng đang chờ đợi cánh cửa đang đóng chặt kia mở ra, chờ đợi cửa điện xuất hiện bóng hình nam nhân mà nàng đã yêu suốt năm năm trời.

    Nha hoàn hồi môn Thanh Nhi một bên che ô cho nàng, thương tâm khóc khuyên nhủ "Nương nương, chúng ta vẫn nên trở về đi. Hiện nay Vân phi nương nương là người được sủng ái nhất trong cung, Hoàng thượng ngài..."

    Thanh Nhi nghẹn ngào nói tới đây, đột nhiên cửa điện luôn đóng chặt lại mở ra. Hi vọng trong mắt Đường Tứ Tứ sáng lên, nhanh chóng ngẩng đầu, nhìn người phía sau cửa đang đi ra, ánh sáng hi vọng cũng theo đó mà từ từ ảm đạm.

    Trong mưa to, một lão thái giám miễn cưỡng từ điện Như Mai đi ra, đó là thái giám tổng quản bên người Hoàng đế, hắn họ Lương. Lão ta bước đến trước mặt Đường Tứ Tứ, dùng ánh mắt kinh thường cùng trào phúng vui sướng khi thấy người gặp họa mà nhìn Đường Tứ Tứ cùng Thanh Nhi "Nương nương, Hoàng thượng bảo lão nô truyền lời với người, nếu người muốn quỳ, liền ôm nhi tử mà đến nơi khác quỳ, chớ ở lại trước Như Mai điện này làm cho Vân phi nương nương dính lây xui xẻo của người a."

    Lời nói vô tình như vậy, làm cho thân mình Đường Tứ Tứ run lên, rõ ràng đứa nhỏ trong lòng nàng cũng là nhi tử của Mộ Dung Nhược Hồng. Hắn vì sao lại có thể lãnh khốc vô tình đến thế?

    Thanh Nhi khóc lên, ném ô xuống, nhịn không được hướng phía công công mà quỳ xuống "Lương công công, van cầu ngài xem xét ngày xưa Hoàng hậu nương nương đối với ngài không tệ, thỉnh ngài trước mặt Hoàng thượng nói tốt dùm người vài câu. Đại hoàng tử là do cung nữ của Vân phi nương nương hạ độc thủ, nương nương người..."

    "A.." Lương công công mạnh mẽ đánh gãy lời nói của Thanh Nhi "Hoàng hậu? Ha ha, rất nhanh sẽ không còn nữa. Đại hoàng tử? Ha ha, hắn có phải con nối dõi của Hoàng thượng hay không vẫn còn là vấn đề đấy." Lương công công biết Đường Tứ Tứ nàng bây giờ giống như chó mất chủ, hắn không có gì phải kiêng kỵ, thế nên trong lời nói không ngoài những lời cay độc.

    Không biết là vì do mưa to hay do lời nói khó nghe của Lương công công mà sắc mặt Đường Tứ Tứ như tro tàn, thân thể nàng run rẩy kịch liệt, cơ hồ muốn trực tiếp ngã ra đất. Sâu bên trong lòng là một mảnh lạnh băng, đột nhiên nàng lộ vẻ mặt căng thẳng, ánh mắt hung hăng mà nhìn vào cửa điện đóng chặt hô to "Mộ Dung Nhược Hồng, Triệt Nhi là con của chàng, nó là con của chàng!"

    Mộ Dung Nhược Hồng làm sao có thể đối xử với nàng và đứa nhỏ như vậy?

    Nàng gả cho hắn năm năm, đi theo hắn lúc hắn vẫn còn là hoàng tử không được sủng ái, nàng liền cùng hắn tranh đấu giành thiên hạ. Trận chiến tại Tĩnh Thành, hắn bại trận mang binh chạy trốn, còn nàng bị Thái tử điện hạ bắt giữ, cũng ngay tại phủ Thái tử nàng phát hiện mình mang thai. Nàng mang thai mười tháng, lại sống cuộc sống hạ tiện nhất trong phủ, thật vất vả mới hạ sinh được đứa nhỏ, cuối cùng lại bị Mộ Dung Nhược Hồng hoài nghi đứa nhỏ này không phải con của hắn. Còn Vân phi, lúc trước nàng ta ghét bỏ Mộ Dung Nhược Hồng, nhất quyết không chịu gả cho hắn nhưng hiện tại nàng ta lại là người được Mộ Dung Nhược Hồng sủng đặt tại đầu tim.

    Đáng thương cho đứa nhỏ của nàng, trước khi chết còn nhớ rõ tên phụ hoàng hắn. Nhưng Mộ Dung Nhược Hồng cũng không chịu đem một chút nhu tình trên người Vân phi chia cho nàng cùng đứa nhỏ.

    Lương công công nhìn thấy bộ dạng điên cuồng này của Đường Tứ Tứ, càng thêm kinh thường, phất trần trên tay đảo qua, hắn hừ lạnh "Thật không biết xấu hổ, người muốn quỳ ở đây thì liền quỳ đi, nếu chọc giận đến Hoàng thượng cùng Vân phi nương nương thì chỉ có khổ cho ngươi thôi."

    Lương công công bỏ lại những lời lạnh băng này liền xoay người rời đi. Trên đầu lúc này lại một tiếng sấm xé trời, nàng nghe được sau cánh cửa đóng chặt kia truyền đến một trận âm thanh gầm nhẹ của nam nhân cùng tiếng cười duyên thanh thoát của nữ nhân. Nam nhân là Mộ Dung Nhược Hồng, còn nữ nhân kia đương nhiên là Vân quý phi đang thịnh sủng.

    Đường Tứ Tứ chỉ cảm thấy trong ngực có cái gì đó kịch liệt quay cuồng, "Phốc" một cái, một ngụm máu tươi phun ra, cả người nàng trực tiếp ngã xuống đất.


  • #3

    ĐỘC THÊ CỦA HOẠN QUAN CÓ THAI

    Chương 2 : Nữ nhân đoạt nam nhân nàng


    "Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết, Hoàng hậu Đường thị không biết phép tắc, tâm địa độc ác, kiêu căng vô lễ, luôn mạo phạm thánh thượng, đây là đại nghịch bất đạo, lập tức phế bỏ vị trí Hoàng hậu, tống vào lãnh cung, hi vọng có thể thật tâm ăn năn! Khâm thử!" Lương công công mặt không chút thay đổi đọc xong thánh chỉ, liếc mắt nhìn Đường Tứ Tứ còn đang quỳ trên đất.

    Đường Tứ Tứ bệnh liệt giường bị Thanh Nhi kéo dậy. Một đạo thánh chỉ này, đối với nàng mà nói là một lần lại thêm một lần đả kích kịch liệt.

    Ha ha, Mộ Dung Nhược Hồng đủ ác, ngay lúc nàng đang thương tâm chịu tang nhi tử còn chưa bình phục, hắn liền dùng thủ đoạn tàn nhẫn đẩy nàng vào vực sâu.

    Đường Tứ Tứ ngẩng đầu, cười điên cuồng "Ha ha.... Xin hỏi Lương công công, Mộ Dung Nhược Hồng phế đi ngôi vị Hoàng hậu của bổn cung, có phải là sau đó muốn nâng Đường Vân Nhiễm làm hậu không?"

    Lương công công chán ghét trừng mắt nhìn nàng "Lớn mật, tục danh Vân quý phi là thứ để loại ti tiện như ngươi gọi sao?"

    Đường Tứ Tứ nghe đến đó, đột nhiên điên cuồng cười ha hả, cười đến cả nước mắt đều chảy ra. Đường Tứ Tứ nàng ti tiện? Nàng nhớ năm đó là chính Mộ Dung Nhược Hồng tự mình đến cửa đòi thú nàng. Bởi vì gả cho Mộ Dung Nhược Hồng, cậu nàng là Uy viễn đại tướng quân mới đồng ý cho Mộ Dung Nhược Hồng mượn binh lực.

    Nhiều năm như vậy, nàng theo hắn vào sinh ra tử, không chỉ làm phiền người cậu hiểu rõ nàng nhất mà còn liên lụy đến đệ đệ thân cận nhất của nàng... Bọn họ đều vì nghiệp lớn của Mộ Dung Nhược Hồng mà còn trẻ đã mất mạng, hoặc nói đến khả năng từ đó đến giờ hắn căn bản không có đem nàng để trong lòng. Hắn lấy nàng, chỉ để lợi dụng mà thôi.

    "Muội muội ngoan, bổn cung sợ ngươi nhận được thánh chỉ liền chịu không nổi, nên đến nhìn ngươi một chút." Giọng nói ngọt như tiếng hót chim vàng oanh đột nhiên vang lên phía sau, Đường Tứ Tứ chấn động, ngẩng đầu liền nhìn thấy Đường Vân Nhiễm dẫn đầu đoàn cung nữ một đường đi đến đây. Hôm nay nàng ta mặc một bộ cung trang tinh xảo, làn váy uốn lượn, khuôn mặt so với hoa còn kiều mị hơn vài phần, mị nhãn như nước, eo nhỏ một tay nắm không chặt, đẹp tựa như tiên nữ từ trên trời xuống.

    Đường Tứ Tứ nhìn nàng ta, hai mắt đã muốn trừng lớn, trong mắt tràn ngập hận ý, hận không thể đem Đường Vân Nhiễm ăn tươi nuốt sống.

    "Đường Vân Nhiễm, ngươi là kẻ giết người, tại sao lại hại chết con ta?" Đường Tứ Tứ từ trên đất nhảy lên, giọng the thé, trong lòng hận ý chen chúc như muốn đem xương cốt nàng đập tan, nàng hận chết Đường Vân Nhiễm, hận không thể đem nàng ta ăn tươi nuốt sống.

    Đường Vân Nhiễm hé miệng cười khẽ, kim trâm trên đầu nhẹ nhàng lay động "Muội muội ngoan của ta, là do ngươi vô dụng không bảo vệ được đứa nhỏ, sao lại trách ta đây? Ha ha, nghe thật buồn cười."

    Mắt Đường Tứ Tứ hằn lên những tia máu "Đường Vân Nhiễm, Triệt Nhi nó là cháu ngươi, ngươi cũng có thể hạ thủ được, ngươi thật là nữ nhân độc địa."

    Ý cười bên miệng Đường Vân Nhiễm càng sâu, sau đó dùng ánh mắt cao cao tại thượng quan sát Đường Tứ Tứ "Đường Tứ Tứ, là do ngươi ngu xuẩn, không bảo hộ được đứa nhỏ của mình, không bảo vệ được tình cảm trượng phu dành cho mình. Ta làm chuyện gì? Hơn nữa...." Đường Vân Nhiễm nói tới đây, đột nhiên bước đến, ở bên tai nàng mà nhẹ giọng nói "Nói cho ngươi biết sự thật này, nữ nhi mới sinh không lâu bị bệnh đậu mùa mà chết của ngươi cũng là do ta sai người động tay động chân, còn có đệ đệ ruột của ngươi..."

    Sự thật tàn khốc làm Đường Tứ Tứ chấn động toàn thân, đau đớn trải khắp lục phủ ngũ tạng nàng. Nàng dùng sức bóp cổ Đường Vân Nhiễm, nàng ta mặt không nửa điểm kích động, ngược lại đôi mắt còn có ý giảo hoạt lóe qua.

    "Ngươi đang làm gì?" Một giọng nam nhân vang to lên phía sau, Đường Tứ Tứ còn không kịp phân biệt âm thanh của người đến là ai, chỉ thấy trước mắt hiện lên một bóng đen, ngay sau đó nàng bị người đánh một quyền bay đi, đụng vào tường, sau đó lại theo vách tường té xuống, Thanh Nhi thấy thế, vội vàng chạy qua.

    Đường Tứ Tứ phun ra một búng máu, gian nan nâng đầu, liền nhìn thấy một bộ quần áo màu vàng chói lóa, Mộ Dung Nhược Hồng khẩn trương mang Đường Vân Nhiễm ôm vào lòng bảo hộ, còn Đường Vân Nhiễm thì nhu nhược tựa như bị thương tựa vào lòng Mộ Dung Nhược Hồng tìm kiếm che chở.


  • #4

    ĐỘC THÊ CỦA HOẠN QUAN CÓ THAI

    Chương 3 : Ác độc


    Mộ Dung Nhược Hồng nhìn dấu tay trên cổ Đường Vân Nhiễm mà đau lòng, hắn phẫn nộ trừng mắt nhìn nàng "Đường Tứ Tứ, ả độc phụ này, dám tổn hại đến Vân Nhiễm, trẫm muốn ngươi phải trả giá!"


    Nàng ngước mắt nhìn nam nhân nàng đã yêu năm năm trời, ngày xưa thề non hẹn biển, giờ câu nói vẫn còn ở bên tai, vậy mà giờ đây hắn đã thay lòng đổi dạ. Dù cho hắn lấy nàng vì lợi dụng, thì Triệt Nhi vẫn là nhi tử của hắn, còn có nữ nhi Yên Nhi vừa sinh ra đã mắc bệnh đậu mùa mà chết, bọn họ đều là con của Mộ Dung Nhược Hồng hắn, cớ sao hắn lại lạnh lùng đạm bạc với họ như vậy.

    "Người đâu!" Mộ Dung Nhược Hồng chán ghét liếc nhìn Đường Tứ Tứ, nâng cao giọng gọi người. Cửa đại điện nhanh chóng xuất hiện vài thị vệ dũng mãnh, hắn lại ra mệnh lệnh "Nhanh chóng mang tiện tỳ Đường Tứ Tứ này nhốt vào đại lao cho trẫm!"

    Mộ Dung Nhược Hồng vừa nói xong, Thanh Nhi liền vội vàng quỳ xuống, hướng Mộ Dung Nhược Hồng mà dập đầu "Hoàng thuợng, Hoàng hậu nương nương là bị oan, ngài hãy bỏ qua cho người..."

    Mộ Dung Nhược Hồng cười xùy một tiếng, lại quay sang đám thị vệ "Có kẻ quấy nhiễu, giết không cần hỏi."

    Đám thị vệ nghe vậy liền tiến lên, Thanh Nhi vẫn luôn một bên gắt gao che chở cho Đường Tứ Tứ, bỗng nhiên một tên thị vệ giơ tay lên, xoẹt một tiếng liền thấy đầu Thanh Nhi đã lăn vài vòng trên đất, rơi xuống trước mặt Đường Tứ Tứ. Máu tươi đỏ thẫm bắn đầy mặt Đường Tứ Tứ, giây phút đó nàng biết nàng muốn điên rồi.

    Lúc nàng còn sống, hoàn toàn bị Mộ Dung Nhược Hồng cùng Đường Vân Nhiễm đùa giỡn trong tay.

    Người cậu sủng ái nàng, đệ đệ hiểu biết nhu thuận, còn có nhi tử cơ trí thông minh,... Bây giờ ngay cả nha hoàn nàng xem như tỷ muội cũng ra đi. Tất cả bọn họ đều là bị bọn Mộ Dung Nhược Hồng cùng Đường Vân Nhiễm hại chết!

    Thử hỏi tại thời điểm như vậy, nữ nhân nào có thể chịu đựng được?

    "Mộ Dung Nhược Hồng, Đường Vân Nhiễm, ta nguyền rủa các ngươi, đôi cẩu nam nữ này lúc già không có người chăm sóc, nữ thì bị ngàn vạn nam nhân giẫm đạp... Hai người các ngươi chết không tử tế! Ta liều mạng cùng các ngươi!" Đường Tứ Tứ giãy dụa từ trên đất đứng lên, hướng Mộ Dung Nhược Hồng cùng Đường Vân Nhiễm chạy đến. Đường Vân Nhiễm lạnh run chui vào lòng Mộ Dung Nhược Hồng, còn hắn lại nhìn nữ nhân trong lòng bị dọa sợ mà cáu gắt, liền giơ chân đá một cước vào Đường Tứ Tứ đang chạy đến.

    Sau đó liền lấy trường kiếm bên người thị vệ, nhằm cổ Đường Tứ Tứ mà chém.

    "A!" Lòng ngực bỗng nhiên đau đớn làm Đường Tứ Tứ kêu lên, Mộ Dung Nhược Hồng cười lạnh, mũi kiếm lạnh băng chĩa vào Đường Tứ Tứ.

    "Đường Tứ Tứ, trẫm biết trong lòng ngươi không phục, nghĩ trẫm vong ân phụ nghĩa. Nhưng ngươi nữ nhân ngu xuẩn này, nếu không tại sao trẫm kỳ tài xuất chúng, có sự trợ giúp của ngươi mà trẫm vẫn không thể ngồi lên ngai vị Hoàng đế này. Hết thảy hiện tại, đều là do một mình trẫm cố gắng. Còn Vân Nhiễm, trẫm không ngại nói cho ngươi, ngay từ đầu nàng mới là người trong lòng trẫm. Ngươi cho đến bây giờ, chỉ là một vật thay thế không hơn không kém!"

    Mộ Dung Nhược Hồng lãnh khốc tuyên bố, lại nhìn sang Đường Vân Nhiễm, trong mắt không còn gì ngoài sủng nịch ngập tràn.

    "Chó má cái kỳ tài ngút trời, trận chiến ở Tĩnh thành, không phải ngươi bị Thái tử đánh cho bại trận chạy trốn sao? Còn không có đệ của ta, ngươi đã sớm chết dưới loạn tên rồi... Mộ Dung Nhược Hồng, ngươi càng nói càng để lộ bản chất, một tên vô sỉ bỉ ổi, bản chất hỗn đản... " Đường Tứ Tứ đầy hận ý, hai mắt trừng lớn, không ngại mà nói ra những lời thô bỉ với Mộ Dung Nhược Hồng.

    Phàm là người thành công nào, cũng sẽ chán ghét nếu có ai đó nhắc đến đoạn thời gian mà hắn nghèo túng chật vật. Mộ Dung Nhược Hồng cũng không ngoại lệ, nhìn Đường Tứ Tứ hai mắt đang vằn tia máu, trên mặt hắn chỉ có vẻ chán ghét tột độ. Hắn nâng trường kiếm trong tay, không do dự mà hướng đến hai mắt Đường Tứ Tứ.

    "Đường Tứ Tứ, trẫm nể tình nghĩa ngươi là Hoàng hậu lâu nay, chúng ra có thể sống một cuộc sống phi thuờng tốt, nhưng xem ra hiện tại, ngươi chỉ có thể ở dưới cửu tuyền mà xem bọn ta hạnh phúc!"


  • #5

    ĐỘC THÊ CỦA HOẠN QUAN CÓ THAI

    Chương 4 : Chiến tranh của nữ nhân


    Mặt trời nóng như lửa đốt dần nhô lên cao.

    Đường Tứ Tứ bị trói trên một giá gỗ cao, phía dưới xếp đầy củi đốt, cũng đã hắt dầu đầy đủ, chỉ cần chờ Mộ Dung Nhược Hồng lên tiếng, liền có thể lập tức châm lửa hỏa thiêu.

    Tóc tai Đường Tứ Tứ bù xù, hai mắt đã bị móc đi, tay chân đều bị trói chặt, cả người là một mớ hỗn độn không chịu nổi. Nàng hiện tại như vậy, còn nửa điểm nào là phong thái Hoàng hậu trước đây.

    Đường Vân Nhiễm nhẹ nhàng bước đến, đi lên đài cao, dùng âm thanh thật thấp mà chỉ nàng nghe thấy "Đường Tứ Tứ, tại lúc ngươi sắp chết này, ta sẽ rủ lòng thương mà nói cho ngươi sự thật. Lấy chỉ số thông minh cùng với kiến thức của người thì căn bản vĩnh viễn không phải đối thủ của ta. Đều là nữ nhân như nhau, nói cho ngươi một câu cuối cùng, nếu kiếp sau lại đầu thai làm nữ nhân, trăm ngàn lần không làm "Nữ nhân tam tòng", ở nhà theo cha, lấy chồng theo chồng, chồng mất theo con, làm vậy nhất định cả đời đều dậm chân tại chỗ. Ta thắng ngươi vì ta biết dùng nam nhân làm cầu thang mà leo lên cao."

    Đường Vân Nhiễm nói đến đây, ngừng lại lấy khăn tay khinh thường mà lau mặt nàng. Tức giận còn đọng lại trong ngực Đường Tứ Tứ căn bản là không thể chịu được, mở miệng mắng "Đường Vân Nhiễm, ta chết rồi cũng không buông tha cho các ngươi."

    Mộ Dung Nhược Hồng ở dưới đài, nghe được Đường Tứ Tứ lại bắt đầu nguyền rủa, hắn liền tiêu sái bước lên đài cao, thân thủ kéo tay Đường Vân Nhiễm, Đường Tứ Tứ tuy rằng không nhìn thấy người nhưng vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của Mộ Dung Nhược Hồng.

    Nàng gian nan ngẩng đầu, cố gắng mở cặp mắt không tròng kia, cười lạnh lùng "Mộ Dung Nhược Hồng, ngươi cần phải nhớ rõ khuôn mặt này của ta, bởi vì sau hôm nay, mỗi đêm ta đều sẽ xuất hiện bên giường của ngươi!"

    Mộ Dung Nhược Hồng cười lạnh, giơ trường kiếm trong tay lên, trường kiếm đã muốn nhuốm đầy máu nàng lại thêm một vệt xẹt qua mặt, miệng khinh miệt nói "Trẫm muốn ngươi đến cả Quỷ Hồn cũng ghét bỏ, trẫm sẽ làm mọi cách để cho ngươi đời đời kiếp kiếp không thể chuyển thế."

    Đường Vân Nhiễm nhìn thoáng qua toàn thân tràn đầy vết máu của Đường Tứ Tứ, khóe miệng gợi lên một độ cong khinh miệt, bước lên kéo tay Mộ Dung Nhược Hồng rời khỏi đài cao.

    "Châm lửa!" Mộ Dung Nhược Hồng lạnh giọng hạ lệnh. Liền có thị vệ đến ném đuốc vào không trung, "oanh" một tiếng, lửa liền bùng lên. Trong ánh lửa, trên mặt Đường Tứ Tứ có máu chảy ra, rất nhanh chóng liền rơi xuống đất. Nàng ở giữa đống lửa mà phát ra tiếng cười thâm trầm mà thê lương "Trời cao chứng giám, Đường Tứ Tứ ta xin thề, nếu tháng sáu tuyết rơi thì Mộ Dung Nhược Hồng sẽ đoạn tử tuyệt tôn...A...." Ngọn lửa cực nóng thiêu đốt linh hồn của Đường Tứ Tứ, mà tiếng cười của nàng vẫn còn quanh quẩn xung quanh không dứt.

    Mộ Dung Nhược Hồng cùng Đường Vân Nhiễm đứng tại nơi đó, lãnh khốc vô tình thưởng thức cảnh Đường Tứ Tứ bị thiêu sống. Hai người đều như trút được gánh nặng, nhẹ nhàng thở ra, từ đầu đến cuối không có lấy một điểm thương tình.

    Sau nửa canh giờ, trời cao căn bản là ánh nắng chiếu rọi chói chang, đột nhiên lại có hoa tuyết rơi xuống tràn ngập... Mà ngừng giữa không trung là Đường Tứ Tứ cảm thấy thân mình càng ngày càng nhẹ, nàng thấy được trong hoàng cung có rất nhiều oan hồn phiêu lãng.

    Trời đất vô tình, nhìn vạn vật như mây trôi gió thổi.

    Nàng tại nơi hoàng cung ánh vàng rực rỡ này mà bay đi, sau đó, ngay cả chính nàng cũng không biết mình đã bay bao lâu. Nàng nhớ rõ nàng thấy được thời điểm Đường Vân Nhiễm mang thai, sinh ra hoàng tử được nâng làm Hoàng hậu; lại nhìn thấy Đường Vân Nhiễm cho Mộ Dung Nhược Hồng uống nước đã hạ độc, làm Mộ Dung Nhược Hồng chết bất đắc kỳ tử; lại nhìn thấy Đường Vân Nhiễm tấn phong Thái hậu, từ nay về sau buông rèm nhiếp chính; lại nhìn thấy Đường Vân Nhiễm nhiều lần dùng thân thể mình để duy trì quan hệ với quan lại trong triều....

    Đúng như Đường Vân Nhiễm nói, nàng ta dùng nam nhân làm bậc thang để leo cao.

    Cuối cùng đạp lên vô số mạng người, nàng ta đi lên quyền lực khuynh thế.

    Chỉ còn nàng, là thua!

    Đường Tứ Tứ đứng tại nơi cao nhất của hoàng thành, nhìn xuống quan sát hết thảy hoàng thành, nàng mệt mỏi. Làm một cô hồn dã quỷ, nàng ti tiện như con kiến, mà Đường Vân Nhiễm lại hào quang chói mắt như thế.

    Nội tâm dày vò, sống không thể sống, mà chết cũng không được, như vậy nàng rất mệt mỏi.

    Nơi chân trời phía Đông, ánh dương chậm rãi dâng lên, Đường Tứ Tứ mắt nhắm lại nghênh đón nó........


  • #6

    ĐỘC THÊ CỦA HOẠN QUAN CÓ THAI

    Chương 5 : Hoa lại nở


    "A!" Đường Tứ Tứ bừng tỉnh từ cơn ác mộng, cả người đều là mồ hôi. Rèm giường lúc này được vén lên, khuôn mặt nhỏ nhắn thuần khiết của Thanh Nhi thò vào, khẩn trương hỏi "Tiểu thư, người lại gặp ác mộng sao?"

    Đường Tứ Tứ dùng bàn tay lạnh lẽo của mình cầm lấy tay Thanh Nhi, trong lòng bàn tay liền truyền đến độ ấm làm nàng hơi giật mình. Ba ngày trước, khi nàng tỉnh lại, phát hiện ra mình lại trọng sinh vào năm nàng mười bốn tuổi, qua hai tháng nữa liền đến tuổi cập kê. Mà tại lúc đó, Mộ Dung Nhược Hồng đến cửa cầu thân, từ đó về sau cuộc sống nàng liền buộc chặt cùng nam nhân thối tha kia.

    Bất quá bây giờ nàng đã trọng sinh, nàng sẽ không cho phép chính mình lại có nửa điểm quan hệ cùng tên nam nhân kia. Cả đời này, nàng sẽ không lại làm nền cho người khác, lại càng không để người đối tốt với nàng bị thương!

    "Tiểu thư...Tiểu thư..." Thanh Nhi nhìn Đường Tứ Tứ xuất thần, liền gọi vài tiếng. Đường Tứ Tứ lấy lại tinh thần, ngẩng đầu hướng nàng cười nhợt nhạt. Thanh Nhi nhìn nàng nở nụ cười, trong lòng vụng trộm thở ra, mấy ngày trước Nhị tiểu thư mắc mưa, liền phát bệnh, sau đó cả ngày đều nằm trên giường. Ban ngày khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, ban đêm lại luôn bị ác mộng làm tỉnh. Hiện tại người lại nở nụ cười, như vậy cũng xem là khởi đầu tốt đi?

    Thanh Nhi lấy ra một khăn tay nhỏ cẩn thận lau đi mồ hôi trên trán Đường Tứ Tứ, lại nhẹ giọng nói "Nhị tiểu thư, vừa rồi lão phu nhân nơi đó phái Cung ma ma qua, nói rằng tiếp một hai canh giờ nữa lão gia sẽ về đến nhà, nô tỳ thấy Nhị tiểu thư thân mình còn không hoàn toàn hồi phục, ngoài trời lại có tuyết rơi nên liền nói dối Cung ma ma một chút là không đi."

    Đường Tứ Tứ nheo nheo mi mắt, một đôi mắt đen láy giật giật, nhẹ giọng nói "Thanh Nhi, chuẩn bị quần áo cho ta."

    "Nhưng Nhị tiểu thư, thân thể của người....." Thanh Nhi là thật tâm muốn tốt cho Đường Tứ Tứ, Đường Tứ Tứ cũng kiên trì từ trên giường leo xuống, đi đến ngồi xuống bàn trang điểm.

    Nàng nhớ rõ lúc phụ thân trở lại kinh thành cũng là lúc mà nàng sinh bệnh, lúc ấy không nàng không suy nghĩ nhiều nên không có đến đại môn nghênh đón hắn. Nhưng sau đó nàng lại nghe Thanh Nhi kể, vị thứ tỷ Đường Vân Nhiễm kia của nàng cũng "sinh bệnh", còn lê thân mình đến đại môn đón phụ thân nàng. Nước cờ này của Đường Vân Nhiễm tự nhiên thành công lấy được sự tán thưởng của mọi người, mà nàng sinh bệnh trốn trong phòng, đương nhiên so với vị thế đích nữ hiện tại là không sánh bằng.

    Lúc này đây, nàng cũng không ham gì cái danh "hiếu thuận" kia, nhưng cũng không muốn bị Đường Vân Nhiễm lợi dụng cơ hội mà một mình dành lấy mỹ danh.

    Nha hoàn Thúy Nhi cầm một bộ quần áo màu trắng thêu hoa mẫu đơn đến, Đường Tứ Tứ nhìn nhìn mày hơi nhíu lại "Đổi một bộ khác." Đường Vân Nhiễm thích loại quần áo thanh nhã này, hơn nữa nếu mặc nó chẳng khác nào nàng lại làm nên cho nàng ta. Kiếp trước nàng cũng thích bắt chước Đường Vân Nhiễm mặc trang phục thanh nhã, nhưng xem ra hiện tại loại quần áo này không thích hợp với nàng.

    Thân hình nàng so với nàng ta đầy đặn hơn, lại không có được khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành kia, nhưng hai gò má nàng so với nàng ta càng đẫy đà hơn. Loại quần áo thanh nhã này chỉ tổ đem ưu điểm của nàng che lấp.

    Túy Nhi lại thay đổi vài bộ, Đường Tứ Tứ đều không hài lòng, vẫn là Thanh Nhi thông minh, tìm một bộ gấm bào đỏ thẫm, Đường Tứ Tứ lúc này mới hài lòng gật đầu. Thay đổi quần áo xong, nhìn vào gương, phát hiện ra quần áo đỏ thẫm này đem sắc mặt nhợt nhạt vì bệnh của nàng che lại phần nào. Thanh Nhi tay chân lanh lẹ búi cho nàng một búi tóc.

    Ổn thỏa mọi thứ, Đường Tứ Tứ mới dẫn người đi tới cửa phủ. Ở ngoài phủ, Đường Vân Nhiễm đã đứng đợi ở đấy. Nhìn thấy Đường Tứ Tứ, trong mắt Đường Vân Nhiễm xẹt qua một tia kinh ngạc nhưng nhanh chóng biến mất, liền mỉm cười tiến đến đón "Muội muội, không phải muội đang bệnh sao, cớ sao lại ra đây?"

    Nhìn khuôn mặt quen thuộc đó của Đường Vân Nhiễm, Đường Tứ Tứ cơ hồ là nén giận đến phát run. Ả hung thủ giết người này, kiếp trước nàng bị nàng ta tính kế, lại dựa vào nam nhân, bò lên ngôi vị cao quý nhất của nữ nhân. Lần này trọng sinh, nếu vẫn đấu không lại, chỉ sợ nàng sẽ phải tiếp tục làm quân cờ cho nàng ta.

    Đường Vân Nhiễm cảm giác được thân mình Đường Tứ Tứ run run, minh quang trong mắt chợt lóe, vừa định nói gì đó, lại nghe tiếng xe ngựa truyền đến. Cách đó không xa đã nhìn thấy mấy chiếc xe ngựa đang tiến lại gần.

    Cha Đường Tứ Tứ là Đường Trọng Nguyên, Hộ bộ thượng thư, mấy ngày này là đi tuần sát ở mấy phần đất bên ngoài kinh thành.

    Xe ngựa đã dừng lại, Đường Tứ Tứ nhìn người hầu cùng hai thiếu niên trẻ tuổi lục đục bước xuống xe, nàng phát hiện hai thiếu niên trẻ tuổi ấy là Mộ Dung Nhược Hồng cùng Tả Thương Minh.


  • #7

    ĐỘC THÊ CỦA HOẠN QUAN CÓ THAI

    Chương 6 : Nữ nhân đánh địch (một)


    Đường Tứ Tứ nghi hoặc nhíu mày, đột nhiên lại thoải mái. Thì ra là như thế, bản thân nàng vì mắc bệnh nên không ra tiếp đón, sau đó trong phủ ca ngợi câu chuyện Đường Vân Nhiễm mang bệnh thế nhưng lại xuất môn nghênh đón phụ thân, khả năng tin tức gặp được Mộ Dung Nhược Hồng cùng Tả Thương Minh cứ như vậy mà bị dìm xuống. Suy cho cùng Mộ Dung Nhược Hồng tuy rằng dung mạo tuấn mỹ nhưng hắn lại không được Hoàng đế sủng ái. Hay nói trắng ra là Hoàng đế chán ghét đứa con trai này.

    Đường Tứ Tứ hít một hơi thật sâu, nàng thề vô luận thế nào cũng không để cho tra nam (tra nam: nam nhân xấu xa) kia có cơ hội tiếp cận, nếu hắn da mặt mày dám lại gần thì nàng nhất định sẽ không khách khí.

    Ánh mắt Đường Vân Nhiễm đảo quanh người Mộ Dung Nhược Hồng cùng Tả Thương Minh ước lượng, tinh quang trong mắt chợt lóe, sau đó liền cười, bước lên trước Đường Tứ Tứ "Thỉnh an Ngũ hoàng tử."

    Đường Tứ Tứ nghĩ đến chuyện kiếp trước, liền đối với Mộ Dung Nhược Hồng cùng Tả Thương Minh không có gì nhiệt tình, chỉ chào hỏi qua loa, xong liền đứng bất động ở đó. Mộ Dung Nhược Hồng ngũ quan thâm thúy, tư thái nhanh nhẹn, một thân cẩm bào trắng càng nhìn như trích tiên. Miệng hắn mỉm cười nhìn hai tỷ muội Đường gia, Đường Vân Nhiễm hơi nghiêng mặt, lộ ra một dung nhan đẹp như thiên tiên, trong mắt hắn hiện lên kinh ngạc.

    Nhưng hắn không dám đem ánh mắt dừng lại lâu trên người Đường Vân Nhiễm, mà lại dừng ở Đường Tứ Tứ bên cạnh. Đường Tứ Tứ là đích nữ Đường phủ, cậu của nàng lại là Uy viễn đại tướng quân. Nếu có thể lấy Đường Tứ Tứ về phủ, liền tương đương với việc đem Đường gia cùng Uy viễn đại tướng quân kéo về phe hắn, việc này với hắn mà nói là thật sự quan trọng.

    "Tứ Tứ, trước kia nghe nói nàng sinh bệnh, hiện tại đã đỡ hơn nhiều chưa?" Khóe miệng Mộ Dung Nhược Hồng gợi lên độ cong, biểu tình trên mặt là tha thiết chân thành đến cực điểm.

    Đường Tứ Tứ thản nhiên nói "Tạ ơn Ngũ hoàng tử quan tâm, ta đã tốt hơn nhiều rồi." Trước kia nàng thích Mộ Dung Nhược Hồng, hắn chính là bảo bối trong lòng nàng. Còn bây giờ, nàng chán ghét hắn, hắn là trứng thối, đẹp đẽ chỗ nào cơ chứ!

    Thái độ Đường Tứ Tứ làm cho mọi người giữa sân hơi kinh ngạc, nhất là Mộ Dung Nhược Hồng cùng Mộ Vân Nhiễm. Mộ Dung Nhược Hồng nhớ rõ, lúc trước gặp qua nàng, thì ánh mắt nàng nhìn hắn đều là tràn ngập mê luyến.

    "Tứ Tứ, hai tháng sau là đến tuổi cập kê của nàng rồi, nàng có đặc biệt muốn thứ gì không?" Mộ Dung Nhược Hồng dường như không để ý tới thái độ lạnh nhạt của nàng, lại cười ôn hòa nói.

    "Không dám làm Ngũ hoàng tử lo lắng, Tứ Tứ chỉ là một dân nữ bình thường nào dám đòi hỏi lễ vật chứ." Giọng nói nàng mang theo chút không kiên nhẫn, sau đó dừng lại một chút, lại nói "Tứ Tứ xin Ngũ hoàng tử không cần gọi thẳng khuê danh Tứ Tứ, tránh rước lấy phiền toái bị mọi người nghi ngờ không nên."

    Khóe miệng tươi cười của Mộ Dung Nhược Hồng cơ hồ co rút lại, sao lại thế này, sao Đường Tứ Tứ này lại đột nhiên thay đổi thái độ lạnh nhạt với hắn? Hay là đang giả bộ, hiện tại nàng dùng phương pháp lạt mềm buộc chặt mà hấp dẫn hắn?

    Mộ Dung Nhược Hồng tự cho là như vậy, trong lòng liền đối Đường Tứ Tứ khinh bỉ vài phần. Quả nhiên là một nữ nhân ngu xuẩn.

    Đôi mắt Đường Vân Nhiễm cũng tràn đầy nghi hoặc, nhưng hiện tại nàng không thể quản được việc đó. Trước đây mấy ngày nàng biết Đường Trọng Nguyên sắp trở về nên liền bắt đầu cố ý nhịn ăn, làm cho chính mình thoạt nhìn trở nên nhu nhược hơn.

    Hiện tại vì muốn cái mỹ danh mà thân mình nàng ta "suy yếu" lung lay vài cái, toàn bộ thân mình thiếu chút nữa liền trực tiếp ngã ra đất. Nha hoàn Tiểu Đào Nhi phía sau nàng ta nhanh chóng la lên "Đại tiểu thư, người làm sao vậy? Nô tỳ đã nói thân mình người mang bệnh không nên ra đón lão gia, người xem hiện tại..." Tiểu Đào Nhi trong lúc cấp bách liền đem "tình hình thực tế" nói ra.


  • #8

    ĐỘC THÊ CỦA HOẠN QUAN CÓ THAI

    Chương 7 : Nữ nhân đánh địch (hai)


    Mỹ nhân đột nhiên không hẹn mà té xỉu, cũng chỉ để có thể giành được lòng trắc ẩn từ đám nam nhân. Kiếp trước Đường Tứ Tứ không nhìn thấy được tình cảnh Đường Vân Nhiễm té xỉu, nhưng lúc này đây rốt cuộc nàng cũng được "diện kiến". Nàng vội vàng ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Nhược Hồng và Tả Thương Minh. Quả nhiên, trong mắt hai nam nhân thản nhiên đều là thương tiếc, nhất là Tả Thương Minh, mày của hắn đã muốn hơi nâng lên.

    Nếu không phải đã sống qua một kiếp, Đường Tứ Tứ sẽ tuyệt đối không biết Tả Thương Minh thích Đường Vân Nhiễm. Tuy hiện tại phụ thân Tả Minh Thương vẫn là Lễ bộ thượng thư nhưng sau vài năm, ông ta bay lên với tốc độ cực nhanh, nhanh đến mức tiến đến chức Tả tướng đương triều. Mà kiếp trước, Tả Thương Minh lấy vợ sinh con, nhưng không cẩn thận là vợ hắn lại đắc tội Đường Vân Nhiễm, nàng ta xem không vừa mắt. Tả Thương Minh liền lên kế hoạch làm cho vợ hắn cùng đứa nhỏ trong bụng một xác hai mạng.

    Có thể nói, Tả Thương Minh yêu sâu đậm Đường Vân Nhiễm chỉ có hơn chứ không kém. Nhưng kỳ lạ ở chỗ, dù Đường Vân Nhiễm dùng thân thể chính mình cùng nam nhân khác lăn lộn nhưng lại không có ở cùng với Tả Thương Minh bao giờ. Đường Vân Nhiễm giống như là loại nữ thần trong lòng Tả Thương Minh a.

    Mày kiếm Đường Trọng Nguyên nhướn lên, đối với đại nữ nhi của hắn một phen hiếu tâm cũng có chút cảm động. Hắn vén vén chòm râu "Còn không mau mang Đại tiểu thư vào trong, sau liền mời đại phu đến xem." Đường lão gia nói xong liền chắp tay xin lỗi bọn Mộ Dung Nhược Hồng. Bọn Mộ Dung cũng biết hiện tại người ta cũng không có rảnh mà ở lại đón tiếp bọn họ.

    Đường Vân Nhiễm "suy yếu" vô cùng khẽ cắn môi mọng, lắc đầu quở trách nha hoàn Tiểu Đào Nhi "Đào Nhi, ngươi nói bậy bạ gì đó. Phụ thân xuất môn lâu như vậy mới trở về, phận nữ nhi đương nhiên là lấy hiếu làm trọng, hơn nữa ta không có sao, ngươi lại như vậy làm mọi người kinh hoảng." Tuy rằng miệng nói không có việc gì nhưng thân thể nàng ta càng thêm run rẩy kịch liệt.

    Mộ Dung Nhược Hồng trước khi rời đi còn liếc nhìn Đường Tứ Tứ một chút, thấy ánh mắt nàng lãnh đạm, căn bản không có liếc nhìn hắn. Trong lòng Mộ Dung Nhược Hồng không hờn không giận, nữ nhân này tưởng chiêu lạt mềm buộc chặt ấy có thể thu hút hắn ư, nếu nàng đã muốn thì hắn liền bồi nàng cùng chơi. Hắn thật muốn nhìn xem đến cuối là ai sẽ khóc nhè tìm đến hắn. Bất quá đáng tiếc, nếu Đường Vân Nhiễm là đích nữ Đường gia thì thật tốt, hắn vừa có được mỹ nhân vừa có được giang sơn.

    Mộ Dung Nhược Hồng lần nữa lên xe ngựa rời đi. Sau khi tiễn bọn Mộ Dung rời đi, mọi người cũng trở về ai làm việc nấy. Đường Tứ Tứ cố ý thả chậm bước chân, phân phó nhỏ bên tai Thanh Nhi. Thanh Nhi liền chuyển hướng đi đến sân của lão phu nhân.

    Đường Trọng Nguyên thật khẩn trương Đại nữ nhi hắn nên tự mình một đường che chở nàng về viện. Mẫu thân thân sinh Đường Vân Nhiễm là Liễu di nương, nhìn đến bộ dáng này của nữ nhi, xoắn xoắn khăn tay, lập tức liền cúi đầu khóc trách cứ Đường Vân Nhiễm "Vân Nhiễm, không phải di nương nói với con rồi, lòng hiếu tâm của con với cha ai cũng biết. Con đứa nhỏ này cần gì phải tối qua vội vàng thêu hà bao cho phụ thân, để nhìn xem bây giờ thành cái bộ dạng gì rồi."

    Nguyên lai nữ nhi hắn thức đêm thêu hà bao cho hắn, Đường Trọng Nguyên trong lòng cảm thấy ấm áp, đối với Đại nữ nhi càng thêm yêu thích.

    Đường Tứ Tứ đứng ở một bên, như là người vô hình bị cả ba bọn họ xem nhẹ. Coi như cả ba người bọn họ mới là gia đình, còn nàng chỉ là một kẻ ngoại nhân đi.

    Đường Vân Nhiễm mắt phượng lơ đãng nhìn sang Đường Tứ Tứ bị vắng vẻ ở một bên, khóe môi hơi giương lên trước.

    "Các ngươi không cần ngăn cản ta! Thật ra ta là muốn hỏi xem, là ta không cho nàng ta ăn, hay là chèn ép nàng. Thế nên làm cho nàng ta đường đường là một thiên kim tiểu thư lại trước mặt người ngoài té xỉu, há là để cho họ biết nàng sống trong phủ không được tốt." Một thanh âm hơi già nua nhưng hữu lực mười phần truyền đến, tiếp theo đó là một trận âm thanh quải trượng va đập. Đường Tứ Tứ mỉm cười, Đường Vân Nhiễm có nước cờ của nàng ta thì nàng cũng có kế sách của riêng nàng.



Bài viết 8
Lượt xem 1102