Bài viết 15
Lượt xem 1934


  • Trang
  • 1
  • 2
  • #1


    Đọc truyện Xin hãy ôm em

    Thể loại: Ngôn tình

    Giới thiệu truyện

    Cái motip tổng tài bá đạo thật sự đã rất quen rât quen thuộc rồi. Tình tiết quanh đi quẩn lại cũng là những hiểu lầm, ngộ nhận, nhận ra tình cảm, lại sóng gió, cứ hợp rồi tan, tan rồi hợp...

    Tình một đêm kết thúc, ai nấy rồi cũng thành người xa lạ thôi! Vậy là được. Cớ gì cứ phải cưỡng ép bên nhau? Thế nhưng tổng tài chính là thích bá đạo như vậy đó, được không hử?

    "Một đêm triền miên, quăng qua hai trăm đồng, tự nhận mình xui xẻo! Những tưởng từ nay là người qua đường, nhưng lại ba lần bốn lượt bị bắt trở lại giường... Về sau cô phẫn nộ, đổi lại anh lại nghiêm túc nói yêu cầu cô chịu trách nhiệm. Cô rất muốn biết: "Chịu trách nhiệm thế nào?" Anh nhào tới như hổ vồ: "Tiếp tục ngủ!~"


    Đọc truyện full Xin hãy ôm em


  • #2

    XIN HÃY ÔM EM

    Chương 1 : Bất ngờ

    "Á, đau quá..."


    "Không được chạy!"

    "Tôi không muốn nữa, đừng tiếp tục nữa! Á..."

    ...

    Lâm Uyển Bạch mở mắt ra, cơn đau lạ lẫm trên người khiến cô bàng hoàng nhận ra tất cả không phải mơ.

    Nơi cô đang có mặt là một phòng khách sạn, ánh nắng ngày mới mông lung hắt vào, làm nhòe đi tấm thảm trải sàn và một chiếc giường với tình cảnh "nóng bỏng". Quần áo của cô từ trong ra ngoài đều rơi hết xuống đất, nhăn nhúm hết cả.

    Tối qua cô đã bị ai đó cưỡng bức!

    Lâm Uyển Bạch ôm đầu, cố gắng nhớ lại. Cô làm việc partime trong một quán bar, công việc chủ yếu là quảng bá rượu cho khách, có một vị khách già tâm ý đen tối cứ nằng nặc bắt cô uống rượu rồi mới thanh toán. Sau khi uống xong, cô phát hiện trong rượu có vấn đề, khó khăn lắm mới thoát ra ngoài được. Sau khi ra khỏi thang máy, trong tình thế cấp bách, cô chui vào một không gian khác, sau đó ký ức trở thành những mảnh vụn vặt...

    Cánh cửa phòng tắm bất ngờ được mở ra.

    Bấy giờ cô mới phát hiện ra trong phòng ngoài mình còn có một người khác. Lâm Uyển Bạch vội vàng kéo cao chăn lên che kín cơ thể.

    Phóng tầm mắt qua nhìn, cô phát hiện đó là vóc dáng cao lớn lực lưỡng của một người đàn ông phương Bắc, đường nét ngũ quan cương nghị nhưng không quá thô, cực kỳ đẹp trai.

    Mà trên hông anh ta chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm, nửa người trên cứ thế lồ lộ ra ngoài không chút che đậy. Lồng ngực chia ra làm hai bên rắn chắc rõ ràng, nhìn tiếp xuống dưới là từng múi cơ bắp vừa phải, quy chuẩn và đường nhân ngư thấp thoáng, nước vẫn còn đang nhỏ xuống trên mái tóc ướt.

    Lâm Uyên Bạch đỏ mặt quay đi nhưng sau đó lại khẩn trương quay lại nhìn.

    Lần đầu tiên của cô cứ thế bị người lạ trước mặt này cướp mất, hơn nữa cô còn bị giày vò đến chết đi sống lại!

    Người đàn ông đi qua kéo tung rèm cửa ra, cầm một điếu thuốc trên bàn lên, quay lại liếc xéo cô rồi nhả ra một làn khói: "Nhìn cái gì, muốn làm lại lần nữa hả?"

    Lại cái đầu anh!

    Lâm Uyển Bạch phẫn uất trong lòng.

    Nỗi đau mất đi sự trinh trắng đã trở thành sự thật, cô chỉ còn cách chấp nhận số phận quấn chặt chăn, cố gắng không bước xuống giường trong trạng thái trần truồng để lần lượt nhặt từng món đồ lên, ôm cả vào lòng rồi đi vào phòng tắm.

    Khi cô trở ra, người đàn ông vẫn đang đứng trước khung cửa sổ sát đất, gạt gạt tàn thuốc, rồi đi thẳng về phía cô.

    Lâm Uyên Bạch căng thẳng lùi về phía sau nửa bước, bỗng thấy anh sau khi đi tới trước mặt mình chỉ cúi người xuống, nhặt ví tiền dưới đất lên, rút ra hai xập tiền rồi ném đại lên giường: "Tối qua cô rất nhiệt tình nên tôi cũng rất hưởng thụ, ở đây tôi có hai vạn."

    Lâm Uyển Bạch nhìn theo hai xập tiền.

    Hai vạn không phải là một con số lớn, nhưng quá đủ để trả tiền thuốc của bà ngoại trong vòng một tháng.

    Cô ngẩng đầu lên, người đàn ông có một đôi mắt rất sâu và thâm trầm. Ánh nhìn của cả hai va vào nhau, nên thái độ lạnh lùng khinh khỉnh ấy cũng quá rõ ràng. Dường như ở trong mắt anh ta, kiểu con gái tùy tiện lên giường với đàn ông như cô chỉ đáng với từng ấy tiền.

    Cảm giác hổ thẹn nặng nề từ trong lòng dâng lên.

    Người đàn ông cười khẩy, nheo mắt lại, hơi nghiến răng: "Không cần tiền là muốn yêu cầu tôi chịu trách nhiệm với cô à? Đừng có nằm mơ."

    Lâm Uyên Bạch đè nén cảm giác phẫn nộ xuống, đút hai tay vào túi quần bò.

    Cô không rút ra được cả xấp, nhưng hai tờ thì được.

    Hồi còn đi học, cô chính là một đứa con thật thà ngoan ngoãn, luôn là kẻ thiếu nổi bật nhất trong đám đông, chưa bao giờ cãi nhau, thậm chí là đỏ mặt gân cổ lên với ai. Nhưng thỏ khi điên lên cũng cắn người đấy, cô gip tay lên, quăng tiền vào khuôn mặt xuất chúng kia.

    "Hai trăm đồng là giá tôi trả cho anh, sao hả? Không cần tiền, định bắt tôi chịu trách nhiệm với anh à?" Lâm Uyển Bạch bắt chước ngữ khí ban nãy của anh ta, cũng cười khẩy rồi lặp lại: "Đừng có nằm mơ!"

    Dứt lời, cô ưỡn ngực ngẩng đầu rời đi, tuy rằng tư thế hơi xiên xẹo vì cơn đau buốt.

    Hai tờ tiền nhân dân tệ màu đỏ lướt qua trước mặt. Cuộc đời Hoắc Trường Uyên sống đến nay đã ba mươi năm, lần đầu tiên phải đứng sững tại chỗ, cho tới khi cô rời đi được vài giây rồi mới định thần trở lại.

    Anh bực dọc tung chăn lên, bên dưới lộ ra một vết máu đã khô cong lại...


  • #3

    XIN HÃY ÔM EM

    Chương 2 : Là anh ta


    Chiếc xe buýt lắc lư khoảng nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến nhà.

    Lâm Uyển Bạch đã tắm rửa sạch sẽ từ trong ra ngoài đến lần thứ ba, kỳ cọ đến đỏ rực cả da, đến khi mùi hương của người đàn ông lạ lẫm trên người không còn nữa, cô mới đi ra khỏi phòng tắm, lúc đi người vẫn còn rất đau.

    "Tiểu Bạch. Con gái, dù là lúc nào đi chăng nữa cũng phải có tự trọng, tự biết yêu thương lấy mình. Cho dù con gặp được người mà con thật lòng yêu thương, cũng đừng dễ dàng trao đi sự trong trắng của mình! Như vậy, sau này người chồng tương lai mới càng trân trọng con."

    Lời nói khi xưa của mẹ văng vẳng bên tai, Lâm Uyển Bạch cắn chặt mu bàn tay.

    Chuông di động vang lên, cô bắt máy, là điện thoại của bệnh viện gọi tới: "Cô Lâm, thuốc của bà ngoại cô bắt buộc phải thanh toán trước thứ Hai tuần sau nhé!"

    "Tôi biết rồi ạ..."

    Lâm Uyển Bạch ngắt máy, bắt đầu thay quần áo.

    Cuộc sống tàn khốc như vậy đấy, ngay cả một chút thời gian để ngồi lại đau lòng giây lát cũng không cho cô!

    Không nỡ bỏ tiền ra bắt taxi, cô lại ngồi xe buýt hơn hai tiếng đồng hồ nữa, khi đến nơi đã gần trưa. Lâm Uyển Bạch nhìn những tòa nhà xung quanh, đây là một khu nhà giàu nổi tiếng ở Băng Thành.

    Coi như đã thông thạo đường đi lối lại, cô bước vào trong biệt thự.

    Ngón tay Lâm Uyển Bạch vô thức nắm chặt lại. Mỗi lần tới đây đều bị giày vò, nhưng hết cách rồi, bà ngoại đang nằm trong bệnh viện đợi tiền thuốc.

    Vừa vào đến cửa, cô đã bị thím Vương chặn lại: "Đại tiểu thư, hôm nay lão gia không tiện gặp cô, ông ấy và phu nhân đang tiếp đón khách quý!"

    Tuy rằng ngoài miệng vẫn gọi cô là "đại tiểu thư", nhưng thái độ thì không hề khách khí.

    Bình thường, có thể cô đã quay người bỏ đi rồi, nhưng hôm nay không được.

    Lâm Uyển Bạch bày ra vẻ chuẩn bị ra về, nhưng nhân lúc đối phương lơ là mất cảnh giác, cô nhanh lẹ chạy vọt vào trong. Thím Vương gấp gáp ngăn lại: "Đại tiểu thư, cô không thể vào trong được! Phu nhân, phu nhân..."

    "Bốp!"

    Lâm Uyển Bạch bất ngờ ăn một cú tát trời giáng.

    Lý Huệ vừa ra ngoài, khí thế bừng bừng, trừng mắt nhìn cô: "Con tiện nhân, ai cho mày vào nhà!"

    Lâm Uyển Bạch ôm một bên mặt nóng rát. Cô cũng đã quen với thái độ hằm hè đối đầu này rồi. Hơn mười năm trước kẻ thứ ba Lý Huệ đã ép mẹ cô tới nước nhảy lầu tự vẫn. Mà cô, khi mới vừa tròn tám tuổi, đã tận mắt chứng kiến tất cả mọi chuyện, cả cảnh Lý Huệ lao về phía mọi người như một kẻ điên, thực chất là trên môi nở nụ cười trộm. Không biết có phải báo ứng hay không mà về sau Lý Huệ đã mất một đứa con trai khi còn chưa kịp chào đời.

    "Cháu tới tìm bố." Lâm Uyển Bạch nghĩ tới bà ngoại, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

    "Bố mày không rảnh gặp mày! Trong nhà đang có khách quý, đừng có vác xúi quẩy tới đây cho tao, cút khẩn trương!"

    "Cháu tìm bố cháu có chuyện quan trọng!"

    "Mày thì có được chuyện gì quan trọng, chẳng qua lại muốn vòi tiền chứ gì?" Lý Huệ cười khẩy, nghiến răng nghiến lợi nói: "Chỉ cần nhìn thấy cái mặt của mày, tôi liền nghĩ ngay tới con mẹ đê tiện đã mất của mày, cả người đầy mùi xúi quẩy! Chết thì cũng đã chết rồi, còn giữ lại con tiểu tiện nhân là mày ngày ngày tới đòi nợ! Mẹ con bẩn tính như nhau!"

    Bây giờ chỉ cần nhắm mắt lại, cô vẫn có thể nhớ lại dáng vẻ ngã gục trong vũng máu của mẹ.

    Lâm Uyển Bạch dường như quay trở về năm tám tuổi, cô điên cuồng lao lên: "Không cho phép bà nói mẹ tôi như thế!"

    Nhưng bên cạnh có thím Vương giữ rịt, cô còn chưa kịp lại gần, Lý Huệ đã lại tát cô thêm cái nữa.

    "Không biết đang có khách quý sao, ồn ào cái gì!"

    Dường như nghe thấy động tĩnh, Lâm Dũng Nghị đi tới, nhăn mặt quát khẽ.

    Lý Huệ vội vàng đi qua, mách lẻo ngay lập tức: "Ông à, đều tại cô con gái quý báu của ông phát ngôn hỗn hào!"

    Lâm Uyển Bạch không có tâm trạng cãi tay đôi với bà ta, cô nói ngay vào trọng điểm: "Bố à, bệnh viện bên đó giục tiền thuốc men của bà ngoại..."

    "Hôm khác nói sau, bây giờ trong nhà đang có khách, con cứ về trước đi!" Lâm Dũng Nghị sốt ruột thẳng thừng ngắt lời.

    "Không lấy được tiền, con sẽ không đi đâu." Lâm Uyển Bạch đứng lỳ ra đó.

    "Ông nhìn xem, thái độ của nó kìa!" Lý Huệ xưa nay luôn biết chọn lựa thời cơ, bà ta bày ra nét mặt ấm ức: "Ban nãy tôi đã khuyên nhủ nó, bảo là hôm khác hãy đến, thế mà nó đâu có nghe. Cứ nhất quyết đòi xông vào trong. Còn... còn mang chuyện năm xưa ra châm chọc tôi! Ông phải biết, vì nó mà con trai của chúng phải chết, nó còn bảo đáng đời nhà họ Lâm không có người nối dõi khói hương!"

    Lâm Dũng Nghị quả nhiên nổi cơn thịnh nộ. Ông ta cầm chặt một quả bóng yoga quăng về phía cô: "Súc sinh!"

    Lâm Uyển Bạch chỉ hơi né đầu một chút là tránh được, nhưng một giây sau, Lâm Dũng Nghĩ đã đá một cái vào người cô.

    Đàn ông so với phụ nữ sức lực khác nhau, cô bị đá trúng xương sườn, cả người bay sang bên cạnh, sau đó đập vào một cây cột trụ làm bằng đá cẩm thạch, chỉ phát lên một tiếng hự trầm thấp.

    Cô đau tới nỗi tầm mắt mờ tịt, bên cạnh cây cột bằng đá xuất hiện một đôi giày da sáng loáng.

    Nhìn theo ống quần thẳng tắp hướng lên, Lâm Uyển Bạch chạm phải một đôi mắt u tối mà cả đời này cô cũng không bao giờ quên được.

    ... Là anh ta!


  • #4

    XIN HÃY ÔM EM

    Chương 3 : Uống thuốc đi


    Chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi, thật không ngờ họ lại một lần nữa gặp mặt nhau.


    Thì ra khách quý mà mấy người trong nhà họ Lâm nói nãy giờ chính là anh.

    Người đàn ông cũng giống như cô vậy, trong ánh mắt lướt qua một tia bất ngờ, nhưng nó xuất hiện rồi cũng biến mất rất nhanh. Anh đứng với tư thế từ trên cao nhìn xuống cô chăm chú, đường nét sắc lẹm dưới khuôn cằm cũng không hề có chút gì biến đổi, giống như một vị thần lạnh lùng và vô tình nhất trên thế giới này.

    Lâm Uyển Bạch không nhìn anh thêm nữa, cũng không hề hy vọng anh sẽ giơ tay ra đỡ mình.

    Lâm Dao Dao đứng bên cạnh, lúc này đang ngồi xổm ngay trước mặt cô, nhìn cô bằng khuôn mặt ngây thơ vô tội: "Chị à, chị cũng thật là, đừng có lần nào tới đây cũng khiến bố không được vui như thế. Chị biết rõ lâu nay bố vẫn bị huyết áp cao mà!"

    "Bố, bố cũng nguôi giận đi! Có chuyện gì thì từ từ nói, huống hồ còn đang có mặt anh Trường Uyên ở đây!"

    Lâm Dao Dao giống Lý Huệ như đúc, lúc nào cũng đóng vai vợ hiền, con ngoan trước mặt Lâm Dũng Nghị, tiện thể giẫm cho cô một cái vào chân.

    Cơn tức của Lâm Dũng Nghị đã dịu đi nhiều, ông ta giải thích: "Trường Uyên, để cậu chê cười rồi!"

    Hoắc Trường Uyên chỉ khẽ giật giật khóe môi, nét mặt thản nhiên, dường như chẳng quan tâm quá nhiều tới chuyện gia đình người khác.

    Lâm Dao Dao rút vài tờ nhân dân tờ mỏng manh trong ví ra: "Chị, chỗ này em có ba ngàn tệ, là tiền lẻ em tích lại từ tháng trước! Tuy rằng bố có tiền, nhưng chị cũng biết đấy, em không bao giờ tiêu tiền bừa bãi!"

    Nói dối như Cuội, ai tin chứ?

    "Lân Uyển Bạch, còn không mau đi!" Lâm Dũng Nghị nghiêm giọng quát.

    Nếu không đi, chắc không tránh khỏi ăn thêm một trận đòn dữ dội nữa.

    Không muốn thể hiện một bộ mặt thảm hại trước mặt người đàn ông này, Lâm Uyển Bạch cầm chắc ba ngàn tệ như muối bỏ bể ấy, hất bàn tay đang định đỡ cô của Lâm Dao Dao ra, cắn chặt răng tự mình đứng dậy. Cô thẳng lưng, đi từng bước, từng bước ra khỏi biệt thự.

    Đằng sau lưng vọng lại tiếng hét bực bội của Lý Huệ: "Quản gia, lập tức đổi cái thảm này đi cho tôi! Bẩn chết đi được!"

    Từ biệt thự ra đến trạm xe buýt vẫn còn một đoạn đường khá dài nữa.

    Lâm Uyển Bạch siết chặt ba ngàn tệ trong tay rồi đút vào túi. Cô không có sự lựa chọn khác, không thể ném tiền vào mặt hai mẹ con nhà đó. Không phải vì cô hèn, vì đây là tiền của nhà họ Lâm, gia đình đó nợ cô.

    "Pim..."

    Cô quay đầu lại, nhìn thấy một chiếc Land Rover màu trắng chẳng biết đã đi theo mình từ lúc nào.

    Sau khi nhìn rõ mặt người ngồi trong, Lâm Uyển Bạch không dừng bước. Nhưng chiếc Land Rover sau khi tăng ga đột ngột đã phanh gấp và chặn đường đi trước mặt cô.

    Khi Lâm Uyển Bạch định vòng qua thì người đàn ông đã mở cửa xe ra, đi thẳng về phía cô.

    Từ độ cong của khóe môi và ánh mắt, cô có thể nhìn ra một câu nói trong sâu thẳm lòng anh ta: Sớm đã biết như vậy, còn không ngoan ngoãn nhận hai vạn tệ của anh ta từ đầu.

    "Cầm lấy này." Hoắc Trường Uyên đưa cô một túi đá để chườm.

    Lâm Uyển Bạch nhìn thấy bên trên có tên thuốc, tự dưng anh lại tốt vô cớ, cô không nhận. Sau đó anh thẳng thừng ném vào trong lòng cô, cô đành cầm lên đặt vào vết sưng trên trán, đồng thời nhìn anh với vẻ cảnh giác.

    Hoắc Trường Uyên thò bàn tay phải nãy giờ vẫn giấu sau lưng ra, bên trong có một hộp thuốc, nhưng lại chỉ có duy nhất một viên, còn có một chai nước suối: "Uống thuốc đi."

    "Tôi nhìn đến khi nào cô uống xong." Anh lại bổ sung thêm một câu.

    Lâm Uyển Bạch bấy giờ mới hiểu ra mục đích thật sự khi anh đuổi theo mình.

    "Khỏi cần."

    Cô chỉ nhận lấy hộp thuốc, thẳng thừng ngửa cổ lên nuốt viên thuốc khô xuống bụng.

    Trượt qua cổ họng khô khốc, đường trượt của viên thuốc cứa vào khiến cô đau rát, nhưng cô đều không thể hiện ra ngoài. Ngẩng đầu lên, cô phát hiện anh đã nheo mắt nhìn mình chằm chằm, có vẻ do thám.

    Cô quay mặt đi.

    Hoắc Trường Uyên vung chìa khóa xe: "Đi đâu, tôi đưa cô một đoạn."

    "Khỏi cần." Lâm Uyển Bạch chỉ lặp lại câu ấy.

    Sau đó cô bèn nhìn thấy anh cúi người ngồi vào trong xe, phóng vút đi không chút do dự.


  • #5

    XIN HÃY ÔM EM

    Chương 4 : Cơn đau sau gáy


    Hộp đêm, phòng VIP.

    "Cạch" một tiếng, trên mặt bàn, một quả bida màu đen được đẩy chuẩn xác xuống lỗ. Hoắc Trường Uyên đưa gậy đánh bóng cho người phục vụ, rút một điếu thuốc lá từ trong bao ra, châm lên rồi đi về phía phòng vệ sinh.

    Tần Tư Niên đang dựa vào quầy bar, thấy vậy bèn ra hiệu cho cô tiếp viên đang đứng bên cạnh bàn bida.

    Cô gái cười ủy mị rồi lập tức đặt ly rượu trong tay xuống, lả lướt dịu dàng lắc lắc cái eo đi theo Hoắc Trường Uyên.

    Mười phút sau, Hoắc Trường Uyên và cô gái đó một trước một sau đi ra ngoài. Người đi sau mang khuôn mặt được trang điểm kỹ càng nhưng biểu cảm chỉ toàn là hụt hẫng. Đi tới quầy bar, cô gái lắc đầu với người đàn ông: "Tần thiếu..."

    Tần Tư Niên nghe xong, bèn đi tới bên cạnh Hoắc Trường Uyên: "Trường Uyên, vẫn không được à?"

    Hoắc Trường Uyên chau mày.

    Anh cởi chiếc áo khoác ngoài trên người ra, trên người vẫn còn thoang thoảng mùi nước hoa, khiến anh rất không thoải mái.

    "Không lẽ cậu thật sự thích đàn ông?" Tần Tư Niên cười.

    "Cút." Hoắc Trường Uyên liếc xéo anh ấy.

    "Đùa thôi mà!" Tần Tư Niên vân vê cằm, sau đó bắt đầu phân tích một cách nghiêm túc: "Tối hôm trước chẳng phải đã khai trai rồi sao? Hơn nữa tớ thấy cô gái đó cũng bị cậu hành hạ thê thảm lắm, chứng tỏ súng của cậu đâu có vấn đề gì!"

    Hoắc Trường Uyên là một người lạnh nhạt, bao nhiêu năm nay bên cạnh anh chưa bao giờ có phụ nữ.

    Không phải là anh thanh tâm quả dục, chỉ là... không cứng lên được.

    Anh cũng từng đi kiểm tra các chuyên gia về lĩnh vực này, họ đều nói không có bất kỳ vấn đề gì. Nhưng những cô gái nhào về phía anh cho dù bày ra đủ các loại chiêu trò, có phóng đãng hơn nữa, yêu kiều hơn nữa, anh cũng không có chút kích động nào, thậm chí còn cảm thấy chán ghét. Hơn nữa anh dám chắc chắn, anh tuyệt đối không hứng thú gì với phái nam.

    Bao nhiêu năm rồi đã trôi qua như thế, cho đến tối hôm qua, dục vọng ngủ vùi suốt ba mươi năm đã thức tỉnh hoàn toàn.

    Hoắc Trường Uyên nghĩ tới cảm giác căng chặt mà cô gái kia mang tới cho mình, bụng dưới dường như cũng rục rịch...

    Anh lấy lại cây gậy đánh bóng từ tay người phục vụ, yết hầu trượt lên trượt xuống: "Đánh bóng."

    Tần Tư Niên cũng đón lấy gậy đánh bóng, nhưng lại vỗ vỗ lên vai Hoắc Trường Uyên, nở nụ cười sâu xa: "Trường Uyên, cậu mời tớ một bữa đi. Chuyện này cứ để người anh em giải quyết!"

    ***

    Lâm Uyển Bạch nhẹ nhàng đẩy cánh cửa phòng bệnh ra.

    Bên trong hoàn toàn im ắng, cô cũng cố gắng không phát ra tiếng động nào, sợ sẽ quấy rầy tới hai người già đang nghỉ ngơi trên giường.

    Đây không phải phòng bệnh riêng, cùng phòng với bà ngoại còn có một bà lão khác cùng tuổi bị mắc bệnh phổi. Tuy rằng như vậy không có lợi cho việc nghỉ ngơi của bà ngoại, nhưng không còn cách nào khác, bây giờ cả một phòng bệnh chung như thế này cô cũng sắp không trả nổi tiền nữa.

    Cũng may có người bạn thân cấp cứu cho một vạn tệ, cộng thêm số tiền lần trước lấy của Lâm Dao Dao, cô mới miễn cưỡng trả được tiền phòng tháng trước, chỉ có điều tiền tháng này vẫn chưa có hy vọng.

    Lâm Uyển Bạch nắm lấy tay bà, áp lên má mình, từng đường vân toát ra một sự ấm áp, khiến mọi nỗi buồn của việc đánh mất lần đầu tiên và việc bị đánh đập đều dâng lên thành hơi nước, long lanh trong khóe mắt cô.

    Rơi vài giọt nước mắt, cô vội vàng lau đi, sợ bà ngoại tỉnh dậy sẽ phát hiện ra điều khác lạ.

    Năm tám tuổi cô mất mẹ, sau khi khiến đứa con trai của Lý Huệ bị sảy, tuy rằng còn nhỏ không thể đưa cô vào đồn cảnh sát, nhưng Lâm Dũng Nghị đã đuổi cô ra khỏi nhà họ Lâm. Từ đó, cô vẫn luôn sống cùng bà ngoại. Thế nên đối với cô mà nói, bà là người thân duy nhất còn lại trên cõi đời này.

    Lâm Uyển Bạch nhìn ra cảnh hoàng hôn bên ngoài cửa sổ, nghĩ tới món khoai lang nướng mà bà ngoại thích ăn nhất.

    Tuy rằng bác sỹ không cho phép, nhưng thi thoảng ăn một chút cũng vẫn được. Cô rón rén khẽ khàng rời khỏi phòng bệnh, ra ngoài bệnh viện, đi sang bên kia đường. Từ xa, cô đã nhìn thấy một người bán khoai nhiệt tình mời gọi.

    Vừa đi tới cửa chợ đêm, cô bỗng cảm giác sau lưng có tiếng bước chân bám theo mình.

    Bất luận cô đi nhanh hay đi chậm, bước chân đó vẫn còn nguyên.

    Khi chuẩn bị quay đầu lại, gáy cô đau nhói lên một cái, rồi cả người ngất lịm đi...


  • #6

    XIN HÃY ÔM EM

    Chương 5 : Cô giỏi lắm


    Khi Lâm Uyển Bạch vừa khôi phục lại ý thức, cô lập tức giơ tay ra phía phát ra cơn đau ở sau gáy.

    Cô đưa mắt nhìn bốn xung quanh. Lại là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ. Tới khi cô xác nhận được hiện mình đang ở trong một căn phòng khách sạn thì bỗng chốc giật mình.

    Tiếng "rào rào" vô cùng quen thuộc vọng vào tai, thế rồi cánh cửa phòng tắm được kéo ra.

    Đôi mắt Lâm Uyển Bạch đong đầy sự sợ hãi. Cô quả nhiên nhìn thấy bóng hình cao lớn của người đàn ông với chiếc khăn tấm quấn quanh hông bước ra ngoài. Từng múi cơ bắp rõ ràng như kênh rạch. Chỉ có điều, lần này anh ta đang cầm một chiếc khăn lông lau tóc.

    "Anh... Anh..." Cô căng thẳng bỗng lắp bắp.

    Bốn mắt nhìn nhau, Lâm Uyển Bạch cảm nhận được bàn tay mình đang run lên bần bật.

    Cụp mắt xuống, may mắn thay, cô phát hiện quần áo của mình vẫn còn nguyên vẹn. Phát giác được có tiếng bước chân trầm ổn đang dồn ép từng bước về phía mình, đáy mắt cô dâng lên sự hoảng loạn: "... Anh định làm gì?"

    Anh giống một con thú tràn đầy dã tính, bỗng dưng xuất hiện giữa chốn nhân gian này, khiến người ta không thể tảng lờ sự tồn tại nguy hiểm của nó.

    Trong nháy mắt, cái bóng cao lớn đó đã bao trùm toàn bộ nơi cô ngồi.

    Có thứ gì đó lướt qua da, cô thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ, hai tay đã bị giơ cao lên đỉnh đầu, trong tư thế mặc cho người ta chém giết.

    "Cô bảo tôi định làm gì đây?"

    Ánh mắt Hoắc Trường Uyên tối lại, bàn tay hơi dùng sức.

    Nơi cổ áo đã lộ ra dây áo lót bằng ren màu tím, cảnh xuân loáng thoáng xuất hiện, kích thích sự hưng phấn đang sôi trào trong dòng máu mà suốt ba mươi năm qua anh chưa hề cảm nhận được.

    Sau khi tắm rửa đi ra, nhìn thấy trên giường có thêm một người, anh biết ngay đây là việc tốt mà Tần Tư Niên gây ra.

    Cũng thật kỳ lạ. Hôm đó cô gái phục vụ trong hộp đêm gần như trần truồng bám riết vào người anh như sắp chảy nước, anh cũng thản nhiên như không. Thế mà bây giờ, hương thơm của cô chỉ cần quanh quẩn đâu đây, anh đã nhấp nhổm không kiềm chế được nữa...

    "Buông ra! Không tôi kêu lên đó!" Lâm Uyển Bạch thật sự sợ hãi, gào khản giọng.

    Ánh mắt của Hoắc Trường Uyên rất sâu, không hề có chút dao động nào: "Cô có thể hét tùy ý. Tôi thích cô kêu lên, cô càng kêu tôi càng sướng."

    Ý thức được anh muốn làm gì, Lâm Uyển Bạch hoảng loạn hét những câu "Đừng" rất to.

    Trong lúc giằng co, cô nghiêng đầu cắn mạnh lên cánh tay anh. Hoắc Trường Uyên không kịp phòng bị, đau đớn ôm cánh tay. Cô nhân luc ấy liên tục lăn xuống giường rồi trốn tới bên cạnh một khung cửa sổ sát đần cách đó khá xa.

    Lần đầu tiên là sự cố ngoài ý muốn, lần thứ hai nếu lại bị anh hành hạ chắc nôn ra máu mà chết mất!

    Lâm Uyển Bạch nhìn xuống dòng xe cộ nườm nượp dưới chân, tay vịn lên lan can, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi: "Đừng! Anh đừng có lại đây. Nếu không, nếu không tôi nhảy xuống dưới đó..."

    "Chỉ cần cô dám, cứ nhảy đi." Hoắc Trường Uyên bước những bước thảnh thơi.

    Biểu cảm của anh cũng giống ngữ điệu của anh, trong sự bình tĩnh mang theo nét chế giễu.

    Hoắc Trường Uyên nói đúng, cô đích thực không dám nhảy.

    Đây là tầng 16, Lâm Uyển Bạch không chỉ vì sợ độ cao mà còn vì năm xưa mẹ cô đã chọn đúng cách này để kết liễu cuộc đời. Nó chính là một cơn ác mộng, trong đầu cô luôn hiện lên hình ảnh mẹ nằm giữa vũng máu.

    Nhìn người đàn ông đang từng bước từng bước đi đến và sự tàn nhẫn trong mắt anh, Lâm Uyển Bạch cảm thấy tuyệt vọng.

    Cô rút ra một con dao găm từ trong túi xách trên người, rồi giơ cổ tay trái ra, đặt lưỡi dao lên trên: "Anh đừng có ép tôi!"

    Cô dồn toàn lực vào bàn tay cầm dao, dùng sức, cảm giác từng giọt máu đang tí tách nhỏ xuống.

    Hoắc Trường Uyên dừng bước, nhưng lại cười khẩy một tiếng.

    Cười khẩy thái độ hoang mang của cô.

    Sự lạnh nhạt trên khuôn mặt anh khiến cô có cảm giác trên đời chuyện gì cũng không đáng để anh bận tâm. Thậm chí anh còn ngậm một điếu thuốc lên miệng, vừa nhàn nhã nhả khói vừa bình thản nhìn máu cô chảy xuống.

    Máu càng chảy càng nhiều, đỏ rực cả một góc thảm trải sàn.

    Một giây trước khi Lâm Uyển Bạch mất đi ý thức, cô nghe thấy anh nói: "Lâm Uyển Bạch, cô giỏi lắm!"


  • #7

    XIN HÃY ÔM EM

    Chương 6 : Oan gia ngõ hẹp


    Lâm Uyển Bạch vừa mở mắt ra đã nhìn thấy nụ cười tươi như hoa của cô y tá trẻ.

    Mùi thuốc khử trùng quá đỗi quen thuộc khiến cô không cần xác nhận cũng biết mình đang ở trong bệnh viện. Những ký ức trước khi ngất xỉu dâng lên, hình như cuối cùng cô đã ngã vào một vòng tay ấm áp.

    Cô cúi đầu xuống nhìn cổ tay trái của mình, chỉ hơi cử động một chút đã thấy đau. Cô y tá vội vàng tiến lên ngăn cản: "Cô đừng cử động bừa bãi! Đã khâu tới sáu mũi đấy, cẩn thận vết thương rách miệng! Cô cũng thật là, sao lại suy nghĩ không thông suốt như vậy chứ, cứa sâu như vậy đau biết chừng nào, cũng may chưa thương tổn tới động mạch!"

    Lâm Uyển Bạch ngượng ngập.

    Thật ra cô không hề muốn chết, cho dù có định chết thật thì cũng phải mua một phần bảo hiểm trước đã, phần tên người thụ hưởng sẽ ghi tên bà ngoại.

    Cô chỉ muốn dùng cách thức này để ngăn cản Hoắc Trường Uyên tiếp tục cưỡng ép mình, cũng không ngờ lại cứa sâu như vậy, dù gì cô cũng chưa có kinh nghiệm.

    Lâm Uyển Bạch nhìn căn phòng bệnh viện chỉ có độc một mình mình, nhíu mày: "Chuyện viện phí..."

    "Cô đừng lo, anh chàng đưa cô tới bệnh viện đã thanh toán cả rồi!"

    Lâm Uyển Bạch không hề cảm kích. Viện phí do anh bỏ ra là đúng lắm, tất cả mọi chuyện đều "nhờ" anh ban cho. Cô chưa kiện anh tội bắt cóc là đã quá hiền lành rồi!

    Nghĩ tới hành vi của anh trước khi mình ngất xỉu, cô trở nên cảnh giác: "... Anh ta đâu?"

    "Đưa cô tới đây là đi luôn rồi!" Cô y tá nhỏ nhún vai tỏ ý.

    Lâm Uyển Bạch nghe xong thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng không quá bất ngờ.

    Tàn nhẫn, lạnh lùng, vô tình hoàn toàn là ấn tượng trực quan Hoắc Trường Uyên mang tới cho cô. Từ thái độ điềm nhiên của anh khi nhìn cô chảy từng giọt máu tới khi ngất xỉu thì việc anh đưa cô tới bệnh viện chỉ là để chắc chắn cô không chết và mình không phải chịu trách nhiệm mà thôi.

    "Bây giờ cô đang thiếu máu, cố gắng đừng vận động quá mạnh. Còn nữa, anh ấy chỉ trả cho cô viện phí trong vòng ba ngày thôi, cô cố gắng tĩnh dưỡng đi!" Cô y tá tận tâm dém lại góc chăn cho cô, rồi có vẻ ngập ngừng: "Sau này cô đừng ngốc như vậy, vì chuyện tình cảm chẳng đáng đâu..."

    Chuyện tình cảm?

    Khóe miệng Lâm Uyển Bạch giật giật.

    Cô đột nhiên nghĩ ra chuyện gì đó, vội vàng gọi giật cô y tá đang chuẩn bị rời đi lại: "Đợi chút! Con dao găm của tôi đâu?"

    ...

    Hộp đêm dưới lòng đất, Lâm Uyển Bạch buộc chặt cổ tay áo lại, che đi vết thương còn chưa tháo băng trên cổ tay trái.

    Hôm đó, truyền nước xong là cô xuất viện ngay, trả lại ba ngày tiền viện phí, không ngờ viện phí bệnh viện đó đắt kinh người, nhận lại được những năm ngàn.

    Dĩ nhiên số tiền này cô sẽ không trả lại, không giống như hai vạn của tối hôm trước, chỗ tiền này cô nhận với một sự thoải mái.

    Chỉ có điều con dao găm cô dùng để cứa cổ tay không thấy đâu nữa, trong chỗ đồ mang theo bên người gửi tại chỗ cô y tá cũng không có. Cô tới khách sạn mọi người cũng nói là không thấy. Nó cứ thế không cánh mà bay.

    Lâm Uyển Bạch không biết phải làm sao. Con dao găm có ý nghĩa đặc biệt đó là một vật rất quan trọng đối với cô. Cô luôn mang theo nó bao năm nay chưa ngày nào rời xa. Mà chỉ có một con dao găm chẳng có vị cảnh sát nào chịu tìm kiếm hộ, nghĩ tới đây cô không khỏi nổi cơn thịnh nộ.

    "Tiểu Bạch, phòng VIP số 12 gọi rượu."

    Lâm Uyển Bạch đáp lại một câu "Tôi qua ngay" rồi khẩn trương bày rượu lên khay.

    Đẩy cửa phòng ra, vẫn là cảnh tượng say sưa be bét mà cô gặp hằng ngày. Bên trong có rất nhiều nam nữ, đều là những người có tiền áo quần sang trọng.

    Lâm Uyển Bạch giữ vững sự cung kính cung cúc cần có của một nhân viên phục vụ, cúi đầu bê rượu đặt lên mặt bàn bên trong. Người đàn ông ngồi chính giữa sô pha đang vắt chân, tư thế rất hờ hững, nhưng lại thể hiện một sự tồn tại không thể coi thường. Ánh mắt u tối thâm trầm, trong sự thâm trầm lại toát ra một vẻ quyền quý, dội thẳng vào tim người đối diện.

    Đúng thật là... oan gia ngõ hẹp!

    Lâm Uyển Bạch lần lượt xếp từng ly rượu, rồi đứng dậy định đi ngay.

    Bỗng dưng chiếc khay của cô bị người ta giữ lại, cô nhìn vào đôi mắt hoa đào rất đẹp của đối phương: "Đừng đi, còn chưa nâng ly!"

    Tần Tư Niên đã nhận ra cô từ lâu, nghĩ thầm trong bụng: Hei, lần này hay rồi! Tránh phiền mình phải mất công thêm lần nữa, tự dâng tới cửa!

    Lâm Uyển Bạch giật lại chiếc khay, muốn nói với đối phương sẽ có đồng nghiệp khác tới phụ trách mời rượu thì bỗng có một tia sáng bạc lóe lên hắt vào tầm mắt. Cô vô thức nhìn qua, động tác bất chợt khựng lại.

    Giữa những ngón tay gầy, khớp xương rõ ràng của người đàn ông đang đung đưa một con dao găm...


  • #8

    XIN HÃY ÔM EM

    Chương 7 : Uống hết nửa chai rượu này


    Hoắc Trường Uyên chỉ dùng đầu mũi dao đã cạy được nắp chai XO ra.

    Lâm Uyển Bạch nhìn chằm chằm vào con dao găm: "Con dao găm này..."

    Hoắc Trường Uyên thuần thục đùa nghịch nó giữa những ngón tay, ánh mắt như đang cười: "Con dao găm này không tồi, dao Thụy Sỹ, cảm giác khi cầm cán dao cùng với mức độ sắc bén của lưỡi dao đều là đẳng cấp cao."

    "Nó là của tôi!" Lâm Uyển Bạch chắc chắn không nhận nhầm.

    Chẳng trách đi đâu cũng không tìm thấy, thì ra đã bị anh tiện thể đút túi!

    Hoắc Trường Uyên thu tay lại, hoàn toàn không có ý định trả cho cô.

    Cuộc đối thoại giữa hai người họ đã sớm thu hút sự chú ý của cả phòng VIP. Lúc này có một cậu chủ nào đó đã ngà ngà say, cười nói: "Muốn xin dao chẳng dễ quá hay sao, cởi quần áo ra!"

    Lâm Uyển Bạch đứng sững lại.

    Xung quanh cười rộ lên hùa theo, đối với những kẻ có tiền như họ, đây rõ ràng là một trò chơi.

    "Nếu không thì mấy anh đây sẽ giúp em cởi sạch, rồi quăng ra đường lớn cũng được!"

    Lâm Uyển Bạch siết tay lại rất chặt, chỗ khớp xương trắng bệch tới mức nổi gân xanh. Cô nhìn về phía Hoắc Trường Uyên, vẫn là khuôn mặt thản nhiên ngàn năm không đổi ấy.

    Hoắc Trường Uyên lúc này cũng đang nhìn cô chăm chú. Trong phòng VIP, ánh đèn trên tường rực rỡ huy hoàng. Biểu cảm của cô lúc này giống với cô khi gặp ở nhà họ Lâm, rất giống một người đứng một mình bên vách núi chênh vênh, nhưng nét mặt chỉ toàn là sự kiên cường, bướng bỉnh.

    Có một giây phút, Hoắc Trường Uyên đã thất thần.

    Thấy tay cô đặt lên cúc cổ áo, anh quắc mắt: "Chỉ là một con dao cùn thôi mà, có cần phải thế không?"

    Không phải dao cùn!

    Lâm Uyển Bạch thầm phản bác trong lòng.

    Nhưng kiểu người như anh làm sao hiểu được. Cô cắn chặt răng, ánh mắt như đang xem kịch hay của những người xung quanh khiến cô không thể chịu nổi.

    Tần Tư Niên đã sớm nhìn ra vấn đề. Anh ấy trừng mắt nhìn người bạn không có mắt nhìn của mình, rồi tiến lên nói: "Hay là thế này đi, cô hát một bài hát góp vui cho chúng tôi đi!"

    Hoàn toàn coi cô như một món đồ chơi tìm niềm vui. Lâm Uyển Bạch cảm thấy sỉ nhục trong lòng, nhưng hát vẫn còn tốt hơn cởi quần áo rất nhiều!

    Cô đón lấy micro, cô nhìn lên lời bài hát phát ra trên màn hình lớn, liều mạng cất tiếng hát: "Oh oh oh oh ~~ Cho dù số phận cuộc đời chao đảo ~ Cho dù vận mệnh gập ghềnh nổi trôi ~ Cho dù cuộc đời khiến bạn phải làm người nhạt nhẽo ~..."

    Sau khi bài hát kết thúc, tất cả mọi người trong phòng VIP đều im phăng phắc.

    Tần Tư Niên móc móc tai, đau khổ hỏi: "Cô gái, cô cố tình phải không?"

    Một Lâm Uyển Bạch mù tịt ngũ âm rõ ràng đã bị hỏi đến mức ngượng ngập: "Tôi đã phát huy vượt trên mức bình thường rồi..."

    Tần Tư Niên hoàn toàn câm nín.

    "Cô uống hết nửa chai rượu này đi."

    Hoắc Trường Uyên im lặng nãy giờ, bất ngờ lên tiếng.

    Lâm Uyển Bạch nhìn về phía chai XO chỉ còn một nửa, nghiến răng: "Uống hết rồi là anh sẽ trả chứ?"

    Hoắc Trường Uyên chậm rãi từ tốn châm một điếu thuốc, rồi gật đầu một cái rất khẽ.

    Lâm Uyển Bạch nhìn thấy làn khói thuốc trắng bay ra từ miệng anh, mơ màng tụ lại thành đám, thấp thoáng nhìn thấy được khóe miệng lạnh lùng rướn lên sau làn khói. Cô suy đoán độ tin cậy trong lời anh nói, dùng ba giây để quyết định rồi sải bước tiến lên nhấc lấy chai rượu.

    Trước khi tu, cô nói với anh: "Có bao nhiêu người ngồi đây làm chứng, hãy nhớ những gì anh đã hứa!"

    Lâm Uyển Bạch không phải là một người không chạm vào giọt rượu nào, nhưng cũng chỉ dừng lại ở việc thưởng thức, nhấp nhám mà thôi. Loại rượu nặng như thế này cô vẫn lần đầu thử.

    Cơn cay nồng đốt cháy xuyên suốt từ cổ họng xuống tới dạ dày. Cô chỉ uống vài ngụm đã không chịu nổi nữa, nhưng vẫn không đặt chai rượu xuống, mà nghiến răng tiếp tục đổ hết chỗ rượu còn lại vào miệng. Suy nghĩ duy nhất trong đầu cô là phải lấy lại con dao của mình.

    Tần Tư Niên có phần bất ngờ: "Trường Uyên, cô gái này trông bề ngoài có vẻ ngây thơ hiền lành, không ngờ cũng gớm thật."

    Tuy rằng chỉ nửa bình, nhưng loại rượu nặng này bình thường đến đàn ông còn chịu không nổi, huống hồ là một cô gái như cô.

    Sắc mặt Hoắc Trường Uyên không chút thay đổi, thực ra sâu lòng đang tích tụ lại một điều gì đó.

    Như vậy đã là gì, loại ghê gớm hơn anh còn gặp rồi!

    "Tôi uống hết rồi!"

    Lâm Uyển Bạch dốc ngược trái rượu đã rỗng xuống, chỉ còn vài giọt nhỏ ra ngoài.

    Cô đưa cổ tay áo lên lau miệng, nhìn về phía Hoắc Trường Uyên: "Bây giờ có thể trả lại cho tôi chưa?"

    Sau đó chân cô mềm nhũn, ngã về phía trước...


  • #9

    XIN HÃY ÔM EM

    Chương 8 : Nụ hôn rơi xuống


    Sáng hôm sau, Lâm Uyển Bạch tỉnh dậy sau cơn đau đầu như búa bổ.

    Cô phát hiện gần đây mình thường xuyên gặp phải chuyện này, đây đã là lần thứ ba, cô mở mắt ra và phát hiện mình ở trong một môi trường xa lạ.

    Tuy nói là xa lạ nhưng vẫn là một căn phòng khách sạn được trang hoàng theo tiêu chuẩn. Lâm Uyển Bạch nhìn về phía phòng tắm, cảm thấy dường như một giây sau cánh cửa sẽ lại được mở ra như hai lần trước. Tới khi cô nhìn gần như xuyên thấu, cuối cùng mới chắc chắn bên trong không có ai.

    Còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, cô suýt nữa thì kêu ầm lên.

    Tuy rằng không trần trùng trục nhưng quần áo trên người đều không thấy đâu nữa, bao gồm cả hai món đồ lót, thay vào đó là một chiếc sơ mi nam giới rộng thùng thình.

    "Tỉnh rồi?"

    Từ khung cửa sổ sát sàn vọng lại một giọng nói trầm thấp.

    Lớp rèm dày cộp hơi rung lên, từ phía sau, một bóng hình cao lớn xuất hiện, tay kẹp điếu thuốc lá.

    Hoắc Trường Uyên vẫn chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm trên hông. Anh ngồi xuống cuối giường, khói thuốc vẫn còn vấn vít nơi đầu ngón tay. Khoảng vài giây sau, anh gạt đầu lọc xuống chiếc gạt tàn bên tay trái, rồi ngước mắt lên: "Lát nữa uống thuốc đi."

    Lâm Uyển Bạch chú ý tới lọ thuốc nhỏ màu trắng đặt bên cạnh gối, không khác gì bị tạt nước lạnh từ đầu xuống chân.

    "Tối qua..." Tay cô run lên, cảm giác mình đã cứa tay phí công vô ích: "Anh đã làm gì tôi rồi?"

    "Những gì cần nhìn đã nhìn rồi, những chỗ cần sờ đã sờ rồi." Hoắc Trường Uyên bày ra vẻ đùa giỡn.

    "Anh lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn!" Trước mắt Lâm Uyển Bạch như tối sầm lại.

    Hoắc Trường Uyên dập tắt điếu thuốc, sa sầm mặt lại nói một câu khiến cô hoan hỉ: "Nhưng tôi chưa làm gì cô."

    "... Thật sao?"

    Lâm Uyển Bạch như người ngã xuống vực sâu được ai đó kéo lên, không dám tin vào tai mình.

    Đuôi mắt Hoắc Trường Uyên hơi nhướng lên, anh châm chích cô: "Tôi sợ tỉnh dậy rồi cô lại tự sát. Thuốc kia là thuốc giảm đau. Tối qua cô uống nhiều rượu như thế, dễ kích thích vết thương lắm."

    "..." Lâm Uyển Bạch mím môi, hơi rụt cổ tay trái đang được khâu lại, kỳ thực trong lòng đã kích động tới phát điên. Cô nhanh chóng nghĩ tới một vấn đề khác, bèn ấp úng hỏi: "Vậy quần áo của tôi đâu rồi? Ai thay cho tôi vậy?"

    "Nôn mửa bẩn hết, vứt đi rồi, tôi thay đấy." Hoắc Trường Uyên trả lời rất kiệm chữ.

    Lâm Uyển Bạch nghe câu trước còn đỡ, nghe đến câu sau đã vô thức siết chặt tay lại.

    Nhưng dù thế nào, không bị anh quan hệ thêm lần nữa là tốt rồi!

    Thấy anh có động thái, cả người Lâm Uyển Bạch lập tức trở nên cảnh giác.

    Anh không hề nhào tới như những lần trước mà thẳng thừng giật tung khăn tắm, để lộ ra độc chiếc quần bốn góc, rồi bắt đầu vô tư đứng mặc quần áo trước mặt cô. Từng múi cơ bắp rạch ròi rắn chắc, đôi chân rắn rỏi lại còn một thứ phồng phồng dưới hông...

    Lâm Uyển Bạch âm thầm cúi đầu xuống, không dám liếc bừa bãi.

    Có thứ gì đó bị ném qua, cô vô thức giơ tay ra đón.

    Sau khi nhìn rõ, tâm trạng mừng rõ quay trở về khó mà che giấu được, hai tay Lâm Uyển Bạch nắm chặt con dao găm, đặt trước ngực, chỉ sợ sẽ đánh mất lần nữa. Cô vuốt ve mép dao, nụ cười của người ấy dường như cũng ẩn hiện trước mặt...

    "Con dao cùn này quan trọng đến vậy sao?" Hoắc Trường Uyên khinh thường.

    Ngày cứa cổ tay, khi được đưa đến bệnh viện, dù đã hôn mê bất tỉnh nhưng từ đầu đến cuối cô vẫn nắm chặt nó trong tay không chịu buông. Hai cô y tá phải dùng khá nhiều công sức mới tách nó ra được.

    "Ừm." Lâm Uyên Bạch gật đầu.

    Dao găm đã tìm lại được. Biết rõ chỗ này không nên ở lại lâu, cô tung chăn ra, xỏ giày vào, định rời đi.

    Ngang qua trước mặt Hoắc Trường Uyên, chẳng biết anh đã lại châm một điếu thuốc khác lên từ lúc nào, rồi nhả một làn khói về phía cô: "Cô mặc thế này đi ra ngoài, để hở đôi chân trần thế kia ư?"

    Lâm Uyển Bạch cúi đầu xuống, cũng ý thức được sự không ổn thỏa.

    Sau đó liền nhìn thấy anh ngậm điếu thuốc vào miệng, ấn nút gọi nội bộ khách sạn, dường như đang dặn dò họ mang một ít đồ nữ giới lên phòng.

    Lâm Uyển Bạch đắn đo giây lát, đành phải ở lại đợi. Nhưng để an toàn, cô định sẽ rời xa anh một chút, ra ngoài phòng khách ngồi đợi.

    Đôi chân vừa nhúc nhích thì cổ tay đã bị kéo giật lại, cả người cô bị anh kéo thẳng tới ngồi lên chân mình. Có một cánh tay mạnh mẽ bám vào eo cô ngay sau đó. Cô nhìn thấy một ngũ quan lập thể bị phóng to trước mắt. Một giọng nói xen lẫn mùi thuốc lá cùng lúc phả vào mũi cô: "Tối qua chưa làm gì cả, tôi phải đòi lại gì đó chứ."

    Lâm Uyển Bạch hoảng hốt trợn tròn mắt, nụ hôn của anh cứ thế rơi xuống...


  • #10

    XIN HÃY ÔM EM

    Chương 9 : Đàn ông cũng có thể


    Eo nhói đau.

    Lâm Uyển Bạch vô thức há miệng, nhưng lại để anh được nước lấn tới.

    Cô giãy giụa, nhưng lại bị anh giữ rịt trong lòng không ngọ ngoạy được, đành ngẩng mặt lên mặc cho anh hôn.

    Nụ hôn của Hoắc Trường Uyên cũng như bao người khác, mạnh mẽ và cường thế, không cho phép đối phương chối từ, từ nông tới sâu, hơi thở của cô gần như hoàn toàn bị anh tước đoạt.

    Cuối cùng khi anh chịu buông cô ra, cô suýt nữa đã tưởng mình ngạt thở.

    Lâm Uyển Bạch không biết tối đó họ đã hôn nhau hay chưa, nhưng anh đích thực là một người đàn ông có kỹ thuật hôn siêu đẳng. Đối với một người còn non nớt như cô thì chưa bao giờ cô được cảm nhận một nụ hôn có thể khiến mình ý loạn tình mê như vậy.

    Cảm nhận được bầu không khí mờ ám trong phòng, cô xấu hổ đẩy anh đứng dậy. Đẩy được vài cái, cô đã cứng đờ người lại, vì ánh mắt biến sắc của anh cùng với nhiệt độ cơ thể nóng lên một cách rõ rệt...

    "Ngồi yên!" Giọng Hoắc Trường Uyên cộc cằn vang lên.

    Anh cũng rất bất ngờ với mỗi lần cô mang lại cho mình một phản ứng mãnh liệt.

    Lâm Uyển Bạch dĩ nhiên không dám động đậy, thậm chí còn không dám thở mạnh.

    Cô chỉ hơi hơi cử động đầu mày đuôi mắt cũng có thể sẽ rước họa vào thân. Bây giờ cô đang đứng bên bờ vực thẳm nguy hiểm.

    "Cô giúp tôi."

    Bỗng nhiên nghe thấy câu đó, Lâm Uyển Bạch hoảng sợ: "Giúp... Giúp thế nào..."

    Bàn tay phải định co rụt lại của cô bị túm chặt, thẳng thừng kéo xuống dưới.

    Lâm Uyển Bạch hai mắt tròn xoe.

    Hoắc Trường Uyên đã bọc trọn bàn tay phải của cô, tựa cằm lên bờ vai cô, hơi thở càng lúc càng nặng nề.

    Hồn phách như bị rút cạn, cả người rơi vào trạng thái bồng bềnh lâng lâng. Chẳng biết cụ thể đã qua bao lâu, cô cảm giác được anh giống như một ngọn núi dồn toàn bộ trọng lượng vào người cô: "Ưm~"

    Lần đầu tiên Lâm Uyển Bạch biết, hóa ra đàn ông cũng có thể kêu lên một tiếng đầy quyến rũ như vậy.

    "Ding doong!"

    Đúng lúc này chuông cửa vang lên, để cô như tỉnh giấc khỏi cơn mộng mị.

    Còn cảm giác nơi lòng bàn tay phải nhắc nhở cô ban nãy đã làm chuyện hoang đường gì cho anh.

    Nhìn ánh mắt thỏa mãn của người đàn ông, Lâm Uyển Bạch chỉ muốn khóc.

    Cô có thể đập đầu vào tường chết ngay đi không?

    Lâm Uyển Bạch né nhanh như gặp phải rắn độc, gần như bật nhảy khỏi người anh, rảo bước chạy ngay về phía cửa.

    Mặc kệ ánh mắt quái đản của người phục vụ đứng trước cửa, cô như bị sói dữ đuổi theo phía sau, chỉ kịp đón lấy bộ quần áo người kia mang đến chụp vội lên người rồi dùng tốc độ lớn nhất có thể lao về phía phòng vệ sinh công cộng ở tận cùng hành lang.

    Hoắc Trường Uyên làm việc rất tỉ mỉ, từ bộ quần áo và đôi giày có thể thấy, chúng đều là đồ mới, hơn nữa kích cỡ còn vừa vặn tới đáng kính ngạc, không biết là đoán bừa hay đã đo chuẩn...

    Lâm Uyển Bạch đỏ mặt, lòng bàn tay phải cũng trở nên nóng rực.

    Cô dùng nước rửa tay rửa đi rửa lại đúng ba lần rồi mới đi ra khỏi nhà vệ sinh.

    Trước khi rời khỏi khách sạn, cô bị giám đốc đại sảnh chặn lại: "Xin lỗi, cô Lâm, tiền quần áo cô còn chưa trả!"

    "..." Lâm Uyển Bạch há hốc miệng.

    Giám đốc đại sảnh bày ra biểu cảm kiên quyết nếu không trả tiền sẽ báo cảnh sát. Lâm Uyển Bạch nhìn xuống bộ quần áo mình mặc trên người, không thể nào cởi ra được, đành chấp nhận số phận đi tới quầy lễ tân thanh toán.

    "Có nhầm không ạ?"

    "Không đâu ạ!"

    Giá tiền vừa vặn là số tiền viện phí cô được trả lại, còn chính xác tới từng đồng...

    Lâm Uyển Bạch hoảng loạn rồi.

    Cuối tuần đối với Lâm Uyển Bạch mà nói chưa bao giờ là một ngày nghỉ.

    Tuy rằng không phải tới công ty làm việc, nhưng cô đã sắp xếp kín lịch công việc. Hôm nay cô tới truyền thông cho một trung tâm thương mại, kết thúc vẫn còn sớm, nhìn đồng hồ chưa tới năm giờ, vẫn còn ba tiếng nữa mới tới giờ đến quán bar làm thêm, cô chuẩn bị tiện thể mua một ít đồ gia dụng giảm giá về nhà. Nếu kịp thời gian còn có thể tới bệnh viện thăm bà ngoại.

    Từ thang cuốn đi xuống, lúc cô đang lấy hộp sữa chua trong túi ra uống thì va phải một người.

    Nghe thấy một giọng nữ "á" lên một tiếng, ngay sau đó là một giọng quát giận dữ vang lên: "Cô có mắt không hả!"

    "Thành thật xin lỗi! Cô không sao chứ..."

    Lâm Uyển Bạch rối rít xin lỗi, sau khi ngẩng đầu lên nhìn rõ đối phương, cô cảm thấy hôm nay ra cửa mình chắc chắn chưa xem lịch hoàng đạo.

    "Không sao là thế nào! Chiếc giày tôi mới mua bẩn hết rồi!" Lâm Dao Dao phẫn nộ trừng mắt giậm chân với cô, chỉ vào đôi giày cao gót quý giá vừa bị bắn vài giọt sữa chua lên đó, rồi cười âm hiểm: "Cô quỳ xuống, lau sạch giày cho tôi thì tôi sẽ nhận lời xin lỗi của cô!"

    Lâm Uyển Bạch không muốn dây dưa với mấy kẻ thần kinh, bèn lục túi, lấy giấy ăn quăng qua rồi quay người bỏ đi.

    "Không được đi, nếu không tôi bắt cô liếm sạch đó!" Lâm Dao Dao không chịu dễ dàng bỏ qua cơ hội khiến cô tủi nhục, túm chặt lấy cô không buông. Nhưng rồi dường như nhìn thấy thứ gì đó, biểu cảm trên khuôn mặt cô ta thay đổi nhanh như chớp, chỉ trong nháy mắt đã nở nụ cười tươi rói như hoa: "Em ở đây, anh Trường Uyên!"


  • #11

    XIN HÃY ÔM EM

    Chương 10 : Một bàn chân lặng lẽ


    Lâm Uyển Bạch cũng đã nhìn thấy bóng người đàn ông cao lớn chắc nịch đi tới, mặc bộ vest màu đen, bên trong là chiếc sơ mi màu xám tro, cà vạt được thắt nghiêm chỉnh không sai một ly. Chiếc đồng hồ hàng hiệu và chiếc cúc măng séc bạch kim để hở ra ngoài đều thể hiện một thân phận không hề tầm thường của anh.

    Đám người không muốn gặp nhất lại tới cả đôi!

    Lâm Uyển Bạch quyết định, sau này trước khi ra khỏi cửa đều phải xem giờ hoàng đạo.

    "Anh Trường Uyên, tài liệu anh cần em đã thay bố em mang tới cho anh đây!" Lâm Dao Dao bày ra vẻ mặt đơn thuần vô hại, hoàn toàn không còn vẻ kiêu căng hốc hách vừa rồi, trong ánh mắt ngập tràn vẻ chờ đợi: "Nhưng bố em nói, bên trong có một vài chi tiết nhỏ muốn nghe thêm ý kiến của anh, hay là chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện nhé?"

    "Cũng được." Hoắc Trường Uyên có vẻ trầm ngâm.

    Lâm Uyển Bạch xách túi lùi về phía sau, định lặng lẽ biến mất như chưa hề xuất hiện, bỗng nhiên ánh mắt anh liếc về phía cô: "Lâm đại tiểu thư cũng ở đây, vậy đi chung đi!"

    "..." Lâm Uyển Bạch giật mình.

    Lâm Dao Dao thân mật khoác tay cô: "Đúng đấy chị à, chúng ta đi chung đi!"

    Lâm Uyển Bạch bị gọi giật lại, đầu tóc tê rần rần. Cô còn chưa kịp lên tiếng từ chối đã bị Lâm Dao Dao cưỡng ép kéo đi.

    Tầng bốn của trung tâm thương mại chính là nhà hàng. Trước cửa, các nhân viên phục vụ đứng chào vô cùng quy củ, lễ phép. Tất cả các lỗ chân lông trên người Lâm Uyển Bạch đều đang xù lên kháng cự, nhưng cuối cùng vẫn bị ấn lên ghế.

    Lâm Dao Dao thẳng thừng buông tay, rồi rất tao nhã vòng sang phía đối diện ngồi bên cạnh người đàn ông, dường như thể hiện rằng mình chú trọng tới từng chi tiết nhỏ.

    Lâm Uyển Bạch nhìn về phía chiếc Hermès Lâm Dao Dao tiện tay đặt ra sau ghế. Đừng nói đến việc mua, đến sờ cô thậm chí còn chưa từng sờ. Nhưng cô biết thông thường giá của những loại bằng da đều phải lên tới tám mươi ngàn đến một trăm ngàn tệ. Mà loại da ca sấu này của Lâm Dao Dao, giá còn cao gấp đôi nữa, hoàn toàn đủ tiền viện phí, thuốc men cho bà ngoại cả năm trời.

    Lúc này, người phục vụ mang thực đơn của mỗi người lên. Sau khi mở ra xem giá, Lâm Uyển Bạch lại gập vào, nghiến răng nói gọi gì cũng được.

    Mỗi một đĩa thức ăn trong này đều khiến cô cảm thấy có tội.

    Lâm Dao Dao nối tiếp một câu: "Chị à, để em giúp chị", sau đó bắt đầu lật ra. Khuôn mặt nhỏ xinh đẹp được trang điểm tỉ mỉ đang đỏ hồng lên, chốc chốc cô ta lại chỉ vào thực đơn rồi mỉm cười hỏi ý kiến người đàn ông bên cạnh, trong ánh mắt là sự khao khát được nói.

    Lâm Uyển Bạch nhìn cảnh tượng ấy và suy nghĩ trong lòng: Ác nam giả nữ, tuyệt phẩm!

    Gọi thức ăn xong, người phục vụ cầm thực đơn rời đi. Đối mặt với hai người này, làm sao cô có thể nuốt trôi được. Lâm Uyển Bạch quyết định, nhấm nháp vài miệng rồi sẽ tìm cơ hội chuồn.

    Cô vừa cầm cốc nước lọc bên cạnh lên thì nghe thấy giọng nói có phần hứng thú của người đàn ông cất lên: "Lâm đại tiểu thư mặc bộ quần áo này đẹp lắm."

    "..." Lâm Uyển Bạch suýt nữa chết sặc.

    Cô âm thầm mài răng. Bộ quần áo cô đang mặc chính là bộ hôm đó anh gọi điện thoại cho khách sạn bảo cô thanh toán. Sau việc này, cô dĩ nhiên không thể vứt đi. Bình thường cô toàn kiếm hàng giá rẻ trên Taobao. Tiền mua quần áo cả năm của cô cộng lại cũng chưa tới năm ngàn tệ!

    Lâm Dao Dao thấy Hoắc Trường Uyên nhìn mình, trong lòng dấy lên căm hận.

    Chị ta là Lâm đại tiểu thư cái quái gì, người mà cả nhà họ Lâm từ trên xuống dưới nâng niu cưng chiều chỉ có một mình cô ta mà thôi!

    Hôm nay khó khăn lắm mới tạo ra được cơ hội, Hoắc Trường Uyên lại phá lệ đồng ý cùng mình ăn cơm, Lâm Dao Dao vì muốn thể hiện sự dịu dàng thục nữ trước mặt anh, đã bấm bụng kéo cả chị ta cùng đi, nhưng thực tế là chẳng thoải mái gì. Rõ ràng có thể có thế giới của hai người, thế mà lại bị Lâm Uyển Bạch chen ngang!

    Lâm Dao Dao cố gắng giữ hình tượng, cố tình nghiêng đầu tỏ vẻ ngây thơ: "Đúng đấy chị, chị mua ở đâu vậy? Hôm nào có thời gian cùng em đi mua vài bộ!"

    "Tôi quên rồi..." Lâm Uyển Bạch lại uống hai hớp nước lọc cho thoải mái.

    Cũng may người phục vụ bắt đầu bê thức ăn lên rồi, không để chủ đề này tiếp tục thêm.

    Lâm Uyển Bạch cầm dĩa quấn lấy một miếng mỳ Ý, nhìn chằm chằm miếng bông cải xanh bày trên đĩa, suy tính xem nên tìm thời cơ nào để chuồn lẹ...

    "Keng!"

    Chiếc dĩa trong tay cô rơi xuống đĩa.

    Dưới gầm bàn, một bàn chân lặng lẽ cọ cọ dần lên đôi chân nhỏ của cô...


  • Trang
  • 1
  • 2

Bài viết 15
Lượt xem 1934