Bài viết 8
Lượt xem 1423


  • #1

    Truyện : Vợ boss là công chúa

    Thể loại: Ngôn tình , Xuyên không , Sủng

    Tác giả: Hoa Nhị Bảo

    hường thì mọi người hay đọc các nhân vật xuyên từ hiện đại về cổ đại thì trong câu chuyện này nữ chính lại từ cổ đại xuyên về hiện đại thì liệu cô có thích nghi được cuộc sống này hay không?

    Cô đường đường là nàng công chúa tài mạo song toàn tên là Cảnh Y Nhân chỉ mới được 14 tuổi văn võ song toàn của nước Lộc Nguyên, “bỗng một ngày đen trời” bị hoàng đế cữu cữu ban thuốc độc vì tội là yêu nữ họa quốc rồi xuyên không thành bà xã 19 tuổi của tổng giám đốc tập đoàn Lục thị.

    Đây là đâu? Đám độc phụ mặc đồ tang bắt cô uống thuốc này là định độc chết cô lần nữa sao? Cô là hoàng hoa khuê nữ, sao đột nhiên lại trở thành phụ nữ đã có chồng? Càng khó hiểu hơn là sao hoàng đế cữu cữu lại trở thành chồng cô thế này?

    Nơi kỳ lạ này có thật nhiều thứ mà cô không biết, đèn ngủ ở đây thổi không tắt, bị thương sẽ bị đưa vào “kỹ viện”, thêm cả chuyện “dì cả” đến thì cứ đến thôi, sao cô lại cần cái thứ “siêu thấm, siêu thoáng, siêu mềm mại” để làm gì?

    Một ngày đẹp trời, bà vợ mà Lục Minh - tổng giám đốc tập đoàn Lục thị anh chán ghét, đang muốn tìm cách ly dị cắt tay tự tử. Sau khi tỉnh lại, cô trở thành một người ngây ngốc không hiểu sự đời, gây cho anh biết bao phiền toái. Cô đang cố ý giả vờ ngu ngốc hay đã biến thành một người khác rồi?


    Đọc truyện full Vợ boss là công chúa


  • #2

    VỢ BOSS LÀ CÔNG CHÚA

    Chương 1 : Cô vẫn còn sống


    Thành phố S, tại bệnh viện Quân khu số 1. 1 cả ba tầng bệnh viện quân khu rộng lớn đều có người canh giữ nghiêm ngặt. Một chiếc Land Rover bụi bặm, bị bào mòn sau một cuộc hành trình dài nhưng vẫn kiêu ngạo khí phách từ phía xa lao tới, rồi đột ngột dừng lại ngay trước cổng bệnh viện. Tất cả nhân viên từ bảo vệ, bác sĩ chính, đến viện trưởng của bệnh viện đều vội vàng chạy từ trong ra, xếp thành hàng ngay ngắn trước cửa. Tài xế nhanh chóng xuống xe rồi mở cửa ghế sau, cung kính nói: “Thưa Lục tổng! Đã tới nơi rồi ạ!”

    Lục Minh từ trong xe bước ra, hàng người trước cửa lập tức thực hiện nghi thức chào trong quân đội rất có kỷ luật.

    Người đàn ông vừa bước xuống xe chính là con trai cấp trên, cũng là thượng tá cũ của bọn họ, thái tử gia của thành phố S, hiện tại đang là tổng tài của Lục thị - Lục Minh.

    Lục Minh vừa bước vào cửa bệnh viện vừa kéo chiếc cà vạt đang chặt cứng trên cổ mình. Không hề quan tâm đến bất cứ ai xung quanh, anh ta đi thẳng vào bệnh viện, các bác sĩ, viện trưởng tự giác nhường đường.

    Lục Minh bỗng khựng lại, bàn tay đang kéo cà vạt cũng dừng, dường như anh ta vừa mới nhận ra hôm nay viện trưởng cũng có mặt, theo bản năng chậm rãi quay đầu nhìn lại.

    “Cô ta tỉnh rồi à?”

    Viện trưởng cung kính gật đầu: “Đúng vậy! Ngài Lục!” Lục Minh lại lập tức liếc trợ lý Lý Đồng sau lưng mình: “Đưa tài liệu cho tôi.” “Vâng” Lý Đồng bước trên đôi giày cao gót 8cm, trang phục công sở ôm sát phần hông, thân hình chuyển động theo từng bước chân, chậm rãi quay trở lại xe để lấy tài liệu giao cho Lục Minh. Lục Minh cầm lấy tài liệu rồi nhanh chóng bước vào trong.

    Phòng bệnh VIP.

    Cảnh Y Nhân chậm rãi mở mắt, trần nhà trắng toát mơ hồ dần dần trở nên rõ ràng, lông mi cô khẽ run rẩy. Đây là đâu? Cô đang ở đâu? Vì sao trên đầu lại không có đỉnh giường?

    Nghĩ vậy, Cảnh Y Nhân chậm rãi nhìn sang bên cạnh.

    Trong căn phòng trắng xóa, vài cô gái mặc đồ tang màu trắng đi qua đi lại, có người bưng đủ loại bình, cũng có người cầm thứ gì đó rất khó hiểu.

    Cô thật sự đã chết rồi sao? Nếu đã chết thì sao vẫn còn tri giác chứ?

    Khắp nơi chỉ một màu trắng, sáng sủa và rộng rãi như ban ngày vậy. Cô đã bay lên trời rồi sao? Bởi nếu là địa ngục thì chắc chắn chỉ có màu đen tuyền thôi! Xem ra ông trời đối xử với cô không tệ, không bắt cô xuống địa ngục. Cô chỉ mới mười bốn xuân xanh, vậy mà người hoàng đế - người cậu mà cô quý mến nhất lại giáng tội yêu nữ họa quốc lên đầu cô, hạ chỉ ban thưởng cho cô một ly rượu độc. Bây giờ nhớ lại, trái tim của Cảnh Y Nhân vẫn run rẩy đau đớn.

    Đột nhiên, mu bàn tay cô đau nhói lên một cái, cánh tay cũng vô thức run lên.

    Cô bất giác cúi mắt nhìn! Chỉ thấy cô gái mặc đồ tang kia cầm một cây kim còn thô hơn cả kim thêu hoa đâm vào mu bàn tay cô! Hình như còn sợ không đủ lực mà dùng thêm sức đâm mạnh nữa.

    Cơn đau đớn truyền đến khiến cảnh Y Nhân hét “Á!” lên một tiếng rồi bật dậy, đẩy mạnh cô gái kia ra.

    “Độc phụ lớn mật! Dám hạ độc thủ với bản cung! Ngươi không muốn sống nữa phải không?” Hổ lạc xuống đồng bằng bị chó khinh sao? “...” Đột ngột bị đẩy ra, cô y tá giật mình hoảng sợ: “Cô Cảnh! Cô... tỉnh rồi sao?” “...” Cảnh Y Nhân không để ý đến lời nói của cô gái mặc đồ tang, sự chú ý của cô đang tập trung toàn bộ vào ngón tay ngọc ngà của mình. Cô nhớ rõ tay mình tuy cũng rất đẹp nhưng không thon dài bằng hai bàn tay này, cụ thể mà nói thì hẳn là nhỏ hơn một cô


  • #3

    VỢ BOSS LÀ CÔNG CHÚA

    Chương 2 : Cậu


    Cô lại nhìn sang cái kim thô có đuôi dài vẫn còn cắm trên mu bàn tay. Y Nhân cố chịu đựng đau mà rút kim ra, máu lập tức phun trào như cột nước.

    Cảnh Y Nhân sợ tới mức kêu to: “Á! Chảy máu rồi!”

    Tất cả y tá trong phòng cũng bị hoảng sợ theo, sao lại có người làm ra chuyện ngốc nghếch đến thế chứ! Cô y tá vừa bị Y Nhân đẩy ra vội lấy bông cầm máu, rồi dùng miếng băng keo dán vào.

    “Cô Cảnh, cô đã hôn mê 7 ngày rồi, phải tiêm để bổ sung chất dinh dưỡng mới được. Nhưng giờ cô đã tỉnh rồi thì cô có muốn ăn gì không?”

    Cảnh Y Nhân nhìn chằm chằm ả độc phụ vừa đâm kim vào tay cô, ăn cái gì? Muốn hạ độc để giết cô lần nữa sao?

    Ban nãy cô còn tưởng mình đã thắng thiện, nhưng cô vẫn còn thấy đau, tức là cô vẫn còn sống! Sao có thể để bọn chúng hạ độc cô lần nữa chứ! Uỡn ngực như một nàng công chúa kiêu ngạo, Y Nhân khinh thường nhìn đám phụ nữ trước mặt: “Không ăn! Bản cũng không đói bụng!”

    “ọc ọc ọc -”Vừa dứt lời, bụng cô lập tức kêu to.

    “...” Nhóm y tá ai cũng che miệng cười trộm.

    Cô Cảnh này còn định ngang ngược tới khi nào nữa đây, tự sát thất bại rồi, chẳng lẽ giờ định tuyệt thực à? Ngay lúc ấy, cánh cửa phòng bệnh bị đẩy “rầm” một cái, không hề khách khí chút nào. Các y tá lập tức ngừng cười, cúi đầu chào một tiếng: “Ngài Lục!” Lục Minh bước đến gần giường bệnh, ném mạnh số tài liệu trong tay xuống trước mặt Cảnh Y Nhân rồi nói: “Ký tên đi!”

    Nhìn người đàn ông vừa bước vào, Cảnh Y Nhân đột nhiên ngừng thở, khẩn trương đến mức không dám thở mạnh cái nào. Không khí vốn đang dễ chịu bỗng lập tức khiến cô cảm thấy đè nén, áp lực.

    Xung quanh dường như tràn ngập mùi hương quen thuộc của người đàn ông ấy. Đôi mắt sợ hãi của Cảnh Y Nhân chỉ biết nhìn chằm chằm người trước mặt mình.

    Khi anh ta ném một tập giấy xuống trước mặt Cảnh Y Nhân, cơ thể run rẩy của cô lập tức rùng mình, theo bản năng co rúm người lại. Dáng vẻ kiêu ngạo vừa rồi lập tức biến mất, không còn sót lại chút gì. Sao hoàng thượng - cậu của cô lại đến đây? Lại định giết cô thêm lần nữa sao? Bởi vì vẫn chưa độc chết được cô cho nên nổi giận? Bắt cổ ký tên? Ký chữ gì? Vô số nghi vấn hiện ra trong đầu Cảnh Y Nhân nhưng vẫn không đấu lại được nghi hoặc vì sao cữu cữu lại mặc trang phục kỳ quái như thế, kiểu tóc cũng vậy. Chỉ phong thái lạnh lùng, kiêu ngạo vương giả là vẫn không đổi. Cảnh Y Nhân ngây dại mấy giây, mãi mới cúi xuống nhìn tập giấy, thấy rõ mấy chữ to trên bìa mặt. Thỏa thuận ly hôn! Thế là thế nào? Tuy là chữ giản thể, không giống nét bút của hoàng thượng nhưng cô vẫn nhận ra được. Cô lật vài tờ, dùng tốc độ nhanh như gió để đọc hết nội dung, đoán được đại khái nó có nghĩa gì. Thì ra đây là một phong hưu thư!

    Hậu cung của hoàng đế có đến ba nghìn mỹ nhân, người định hưu ai?

    Khi cô nhìn thấy tên mình - Cảnh Y Nhân - thường xuyên xuất hiện trong đó thì biểu cảm trên mặt cô cứng đờ, lập tức choáng váng.

    Cô không nhớ rõ mình đã thành hôn với cậu từ khi nào? Nâng mắt nhìn Lục Minh, cô nói: “Cậu ơi! Cháu vẫn còn là hoàng hoa khuê nữ mà, sao lại thành hôn rồi?”

    Lục Minh nghe thấy một câu “Cậu” của cô mà mặt đen lại, sau lưng, Lý Đồng che miệng không nhịn được bật cười.

    Y tá vội vàng giải thích: “Thưa ngài Lục, cô Cảnh vừa mới tỉnh lại, tinh thần vẫn chưa được tỉnh táo cho lắm a.”

    “...” Dù có không tỉnh táo đến đâu đi chăng nữa cũng không đến nỗi gọi chồng mình thành câu chứ? Trông anh ta đã già đến thế rồi sao? “Cảnh Y Nhân! Tôi không cần biết cô muốn cắt cổ tay tự sát hay là giả ngây giả dại, cô không muốn cũng phải ly hôn!”


  • #4

    VỢ BOSS LÀ CÔNG CHÚA

    Chương 3 : Hiện trưởng công công


    Tiếng hét của Lục Minh làm cảnh Y Nhân sợ tới mức cả người lại run lên!

    Cô sợ nhất lúc cữu cữu tức giận, mỗi lần người tức giận thì cô không tránh nổi cảnh bị vụt vào tay, bắt cô nhịn đói một bữa. Có khi còn nhốt có mấy ngày, không cho cô bước ra khỏi phòng một bước.

    Cô ấm ức cúi mắt xuống, hàng mi run rẩy, cưỡng ép mình không được rơi nước mắt, hàm răng cắn chặt môi dưới, hai tay túm chặt lấy cái chắn trước ngực.

    “Cậu ơi, cháu làm sai ở đâu thì cháu sửa không được sao, cậu đừng có giận Y Nhân mà...”

    “Cảnh Y Nhân!” Lục Minh nghiến răng nghiến lợi gầm lên, cắt ngang cái vẻ làm nũng mà anh ta cho là đáng ghê tởm của cô lại.

    Anh dùng một tay kéo Cảnh Y Nhân xuống giường, lôi ra ngoài cửa. sức lực của Cảnh Y Nhân sao có thể so được với cữu cữu chứ! Nên cô chỉ có thể bị anh túm cổ tay chặt đến mức phát đau mà lôi ra khỏi phòng bệnh.

    “Cậu... cậu...”

    Cảnh Y Nhân vừa hô lên chữ “cậu” với vẻ mặt oan ức thì sắc mặt của Lục Minh đã lập tức đen lại, nắm chặt lấy cổ tay cô mạnh hơn, khiến cô đau đến mức hút mạnh một hơi.

    Bản thân sinh ra là hoàng thân, là một nàng công chúa kiêu ngạo, cô chưa bao giờ bị đối xử như vậy, Cảnh Y Nhân đau tới mức bật khóc thành tiếng.

    “Cậu... cậu ơi... Y Nhân sai rồi, như vậy chưa đủ sao...” Lục Minh đi rất nhanh, Cảnh Y Nhân không thể theo kịp nên bị vấp chân mấy lần, suýt ngã sấp mặt xuống đất.

    Tới tận khi gặp được một ông lão mặc tang phục đứng phía trước, Lục Minh mới dừng lại, tay hất Cảnh Y Nhân ngã nhoài xuống đất. Lý Đồng đi theo Lục Minh, cô ta khinh miệt liếc nhìn Cảnh Y Nhân đang ngã sõng soài dưới đất. Da mặt của cô ả này chắc phải dày ngang tường thành, chỉ vì muốn trốn tránh ly hôn mà một khóc, hai nháo, ba thắt cổ, không có trò nào mà chưa giở ra, ngay cả cắt cổ tay tự sát cũng dám làm.

    Giờ thì giả ngây giả dại à?

    Cảnh Y Nhân dù có đẹp như tiên trên trời đi chăng nữa thì Lục Minh cũng sẽ không muốn lấy một người vợ ác độc, phóng đãng, còn “cắm sừng” trên đầu anh như thế.

    Không thể không ly hôn được!

    Thấy Lục Mình thật sự nổi giận, Lý Đồng bước lên nhỏ giọng khuyên nhủ.

    “Lục tổng, nếu viện trưởng cũng có mặt ở đây thì chúng ta nên để viện trưởng khám sức khỏe toàn thân cho cô Cảnh trước đã, xem cô ấy bị ngốc thật hay giả vờ ngốc, để cô ấy phải phục, xem còn gì để nói nữa không.”

    Viện trưởng đứng thẳng trước mặt Lục Minh, thấy cảnh Y Nhân đang ngồi dưới đất thì vội nâng cô dậy: “Cô Cảnh! Đã xảy ra chuyện gì thế?”

    Cảnh Y Nhân nhìn ông lão hiền lành, phúc hậu trước mặt có vẻ giống một công cộng.

    Cô cúi đầu, ấm ức nói: “Y Nhân cũng không biết tại sao cậu lại tức giận nữa, mong công công giúp ta nói tốt vài câu với cậu, để cậu đừng giận Y Nhân nữa.” “...” Công công? “Phì! Khụ khụ!” Viện trưởng nắm tay che miệng ho khẽ vài tiếng để giấu vẻ xấu hổ đi. Ngài viện trưởng 55 tuổi suýt chút nữa đã không nhịn được mà phun nước miếng, ông cũng không dám có cô con dâu như thế này đâu!

    Viện trưởng quay sang nhìn Lục Minh: “Lục tổng, hay để tôi đưa cô Cảnh đi kiểm tra một chút nhé?”

    “...” Lục Minh nhíu mày nhìn cảnh Y Nhân với vẻ khó chịu, nhưng cái cằm kiến nghị vẫn gật xuống.

    Cảnh Y Nhân nhận ra vẻ ghét bỏ, phiền chán trong ánh mắt của Lục Minh, trong lòng lập tức nặng trĩu như bị đả kích rất lớn.

    Cô thật sự khó khăn lắm mới sống sót nếu như bị cữu cữu ghét bỏ thì có lẽ người sẽ lại tìm cách giết cô đúng không? “Cô Cảnh, xin mời đi theo tôi.” Viện trưởng đi trước dẫn đường. Cảnh Y Nhân đi theo “công công”, đầu cúi gằm xuống, không dám nhìn cậu lần nào, lặng lẽ bước qua cậu. Đến khi Cảnh Y Nhân dần đi khuất thì đôi mắt vốn lạnh lùng sắc bén của Lục Minh hơi nheo lại, anh từ từ nhắm mắt, một chút cô đơn ánh lên.


  • #5

    VỢ BOSS LÀ CÔNG CHÚA

    Chương 4 : Quân khứ di viện


    Anh vẫn bình thản đứng tại chỗ, không hề cử động.

    Lý Đồng nhìn góc mặt hoàn mỹ, anh tuấn hơn người của Lục Minh, lạnh lùng, lười biếng, anh vẫn luôn có khuôn mặt vô cảm như vậy, nhưng lại khiến cô phải mê muội.

    Từ khi kết hôn với Cảnh Y Nhân, Lục tổng chưa lúc nào là có tâm trạng tốt cả, thậm chí thường xuyên còn tỏ ra buồn bực và khó chịu, giống như bây giờ. Đến khi đã đi được một quãng, Cảnh Y Nhân quay đầu lại mấy lần để xác định là cậu cách mình rất xa, rồi cô mới mở miệng nói với vị công công đang đi phía trước.

    “Công công...” “Xin hãy gọi tôi là viện trưởng.” Viện trưởng quay đầu lại giải thích. “Viện trưởng, hiện giờ chúng ta đi đâu thế?”

    “Tôi đang đưa cô Cảnh đi làm kiểm tra toàn thân”

    “...” Kiểm tra? Nghĩa là nghiệm thân sao?

    “Thế đây là nơi nào vậy?”

    “Bệnh viện Quân khu.” “Di. Viện. Quân. Khứ?” Cảnh Y Nhân cẩn thận lặp lại lời nói của viện trưởng, dường như hiểu ra điều gì, cô bỗng dưng dừng lại.

    Ngay lập tức, đôi mắt cô ầng ậc nước, đôi môi nhỏ bé khẽ run.

    Trời ơi! Đất hỡi! Cô đã gây ra tội ác gì? Số của cô thật khổ, sao lại có một người cậu như thế chứ, cô đường đường là công chúa của một nước, bị hạ độc không chết, thể mà lại bị đưa đến kỹ viện.

    Thảo nào cô lại mặc bộ trang phục mỏng manh thế này, còn không dày bằng trang phục phạm nhân nữa! Chân thì để lộ, giày cũng không được đi!

    Nhiều người nhìn thấy chân của cô như vậy thì về sau cô có thể gả cho ai đây? Sự kiêu ngạo của cô, tôn nghiệm của cô phải đặt ở đâu? Cậu không giết chết được cô thì sẽ không bỏ qua sao? Kẻ sĩ có thể bị giết chứ không thể chịu nhục! Đầu có thể rơi, máu có thể chảy, cô là công chúa của một nước sao lại có thể rơi vào cảnh làm gái lầu xanh cơ chứ!

    Nghĩ tới đây, nước mắt cô đã tí tách tuôn rơi như mưa.

    Viện trưởng đi đằng trước mãi không nghe thấy tiếng bước chân của cô vang lên nên quay đầu lại xem thế nào.

    Ông thầy cô chỉ đứng yên tại chỗ mà cúi đầu khóc thút thít, trong tủi thân và tuyệt vọng như thể cả nhà bị giết, nhưng lại lập tức trở nên “hiên ngang lẫm liệt”, “thấy chết không sờn” mà dứt khoát xông về phía ông.

    Viện trưởng hoảng sợ liên tục lùi ra sau, hoảng hốt né tránh lung tung, tuổi tác của ông cũng đã lớn, người béo tròn, tay chân lại chậm chạp, kết quả là không thể tránh nối, bị Cảnh Y Nhân húc ngã chổng vó xuống đất, nhìn cứ như con la đang lăn lộn vậy. “Ôi mẹ ơi! Cái lưng giá của tôi!” “Ông tránh ra! Ông không được ngăn cản bản cung! Bản cũng là công chúa của một nước mà lại bị rơi vào bước đường phải tới kỹ viện thì sống còn có ý nghĩa gì chứ?” “...” Nghe thấy vậy, viện trưởng lập tức sững sờ.

    Trong lòng lại trực tiếp phỉ nhổ: Ai muốn cản cái đồ thần kinh như có chứ? Nếu cô không phải bà Lục thì làm gì có ma nào muốn để ý tới cô hả?

    Viện trưởng một tay đỡ eo, một tay đỡ tường đứng dậy.

    Thấy cô trái một câu bản cung, phải một câu bản cung, viện trưởng phối hợp theo: “Công chúa, rốt cuộc người muốn chết hay là muốn sống?”

    “...” Cảnh Y Nhân lập tức nhận ra hàm ý sâu xa của viện trưởng nên vội trả lời: “Đương nhiên là muốn sống.” Cô mới mười bốn tuổi, còn chưa sống đủ đâu.

    Viện trưởng trầy trật đỡ eo mà xoay người đi tiếp: “Nếu muốn sống thì đi theo bản viện trưởng, đừng có tự sát ở đây.” Viện trưởng muốn nói câu gì cũng phải để ý để tứ từng chữ một, đúng là khó chịu, nhưng nếu cô ta mà đâm đầu tự tử ở đây thì danh dự của bệnh viện sẽ bị phá hủy hoàn toàn. Cảnh Y Nhân lau đi nước mắt trên mặt: “Viện trưởng có cao kiến gì không?” “Cô Cảnh, cô không cần nói gì thêm đâu, cô cứ đi theo tôi là được.” Viện trưởng đỡ eo đi tiếp, thật sự không muốn nói chuyện với cái cô này thêm một câu nào nữa.

    Tới phòng kiểm tra sức khỏe, viện trưởng phân công một bác sĩ có chuyên môn cao khám sức khỏe cho Cảnh Y Nhân, còn ông thì đi khám cái eo già cỗi của mình!


  • #6

    VỢ BOSS LÀ CÔNG CHÚA

    Chương 5 : Từ thiếu nữ trở thành thiếu phụ


    Nhiều người đi ngang qua hành lang đều nghe thấy tiếng kêu như heo bị cắt tiết vang ra từ phòng kiểm tra sức khỏe, còn có cả tiếng tát rất vang dội!

    Không biết là ai bị đánh, có người tò mò dừng lại trước cửa, nhìn xuyên qua lớp thủy tinh nhưng lại không thấy gì cả.

    Khi Cảnh Y Nhân bước ra thì chỉ có anh bác sĩ sau lưng cô là có vết năm ngón tay đỏ rực trên mặt. Tại phòng bệnh VIP. Trong phòng bệnh chật chội như nêm cối, Lục Minh vẫn lạnh nhạt làm việc với máy tính bảng trong tay.

    Chờ hơn một tiếng thế mà lại chờ được một cái kết quả khiến anh hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi. Viện trưởng đưa báo cáo kiểm tra sức khỏe của Cảnh Y Nhân cho Lục Minh, đồng thời mở miệng nói: “Lục tổng, về mặt thể chất thì cô Cảnh không có vấn đề gì cả.”

    Lục Minh ngồi trên sô pha chỉ liếc bản báo cáo một cái, anh ta có vẻ lười không muốn nhìn thêm nên lại tiếp tục làm việc. Anh ta sớm đã đoán được câu trả lời này rồi.

    “Cô ta đang giả vờ giả vịt!”

    “Không ạ!” Viện trưởng lập tức phủ nhận: “Lục tổng, mặc dù sức khỏe của cô Cảnh không có vấn đề gì nhưng khi kiểm tra chỉ số thông minh thì kết quả lại chưa đến 80, không bằng cả một đứa trẻ mười tuổi.”

    “...” Nghe vậy, bàn tay đang cầm bút cảm ứng của anh hơi dừng lại, vẻ mặt Lục Minh ngưng trọng, lông mày nhíu lại thành hình chữ xuyên (i).

    Từ trước tới giờ, đúng là anh chưa từng nghe nói cắt cổ tay tự sát cũng có thể biến thành kẻ ngốc. Viện trưởng lại tiếp tục giải thích: “Có lẽ do mất máu quá nhiều, não thiếu oxy quá lâu nên chỉ số thông minh của cô Cảnh đã bị ảnh hưởng.“.

    Viện trưởng vừa dứt lời, người đàn ông đứng phía sau Lục Minh đã bước lên, khom người nói nhỏ bên tai anh.

    “Lục tổng, nếu cô Cảnh bị bệnh thiểu năng do xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì không thể ly hôn được. Pháp luật sẽ cho rằng ngài phân biệt đối xử và bác bỏ đơn khiếu nại của ngài.” “...” Hai mắt Lục Minh tối sầm lại, âm thầm nghiến răng! Vậy là trước khi Cảnh Y Nhân trở lại bình thường thì không có cách nào ly hôn được sao?

    Tại nhà họ Lục. Khi Lục Minh về đến nhà thì đã gần mười giờ tối. Người giúp việc trong nhà đều đã hết giờ làm.

    Anh không thèm quan tâm tới việc Cảnh Y Nhân phải tự xuống xe mà cứ thế đi về phòng. Chỉ có quản gia đứng ở cửa đón tiếp nhận lấy bộ vest mà Lục Minh cởi ra rồi vào theo.

    Khi cảnh Y Nhân chui ra khỏi chiếc xe ngựa sắt nhưng không có ngựa, thấy biệt viện trước mặt giống như thánh điện thì đã không còn giật mình nữa, bởi vì vừa rồi trên đường về, cô đã giật mình đủ rồi.

    Trên đường toàn xe ngựa sắt với nhiều hình dạng khác nhau, còn nhà thì toàn cao chọc trời.

    Nhà này của Lục Mình dù tinh xảo, hoa lệ nhưng lại không lớn lắm, không đủ khí phái, lại nhớ đến hoàng cung của cữu cữu lớn đến thế nào, khí phách ra sao, cô chỉ biết rằng không ai có thể địch nổi!

    Vừa rồi ở trong xe, cô đã suy nghĩ rất lâu, cơ thể này căn bản không phải của cô, thế nhưng cô vẫn còn sống, lại mang thân phận của người khác, sống ở quốc gia mà cô không hề hay biết. Cô mượn xác hoàn hồn đến nơi này, không biết cách đất nước mình xa bao nhiêu, phải làm thế nào để trở về? Vẻ ngoài của thân thể này hơi khác một chút so với thân thể vốn dĩ của cô, nhưng đều xinh đẹp như tiên trên trời.

    Vốn tưởng người đàn ông tên Lục Minh ấy là cậu của cô nhưng hóa ra lại là trượng phu của cơ thể này!

    Điều làm cho cô bực nhất là thân thể này đã trưởng thành, không còn là khuê nữ nữa. Cô mới có 14 tuổi thôi đấy!

    Cô vẫn còn đang ở độ tuổi trăng tròn, ngây ngô chưa biết yêu là gì, vẫn chưa được trải nghiệm cảm giác ôm ấp tình đầu hay niềm khát khao mong ngẫu nhiên được gặp một chàng trai hào hoa cưỡi tuấn mã, thế mà bỗng nhiên lại trở thành người phụ nữ đã kết hôn rồi!


  • #7

    VỢ BOSS LÀ CÔNG CHÚA

    Chương 6 : Nàng công chúa tao nhã


    Ước mơ gặp được bạch mã hoàng tử của cô còn chưa thành mà cô đã phải làm phụ nữ có chồng rồi! Từ thiếu nữ chớp mắt đã thành phụ nữ có chồng, tâm hồn mỏng manh của cô làm sao chịu nổi đây?

    Cũng may tuổi tác của cơ thể này không lớn, nhìn bề ngoài cũng chỉ tầm mười tám mười chín. Không biết cô đã có con chưa nhỉ? Nếu như đã có con rồi thì phải làm sao đây, bản thân cô cũng chỉ là một đứa trẻ, sao có thể chăm sóc nổi con ai chứ?

    Tài xế ra khỏi xe, thấy cảnh Y Nhân vẫn đứng ngây ra như phỗng thì bước lên giơ tay mời. “Cô Cảnh, cô nên vào nhà thôi.”

    Cảnh Y Nhân lại lộ ra vẻ mặt kiêu ngạo, nhìn lướt qua tài xế rồi vươn bàn tay ngọc ngà đặt lên tay tài xế một cách lười biếng: “Đi thôi.”

    “...” Tài xế cạn lời! Ý của vị tiểu thư này là muốn ông đỡ cô đi vào ấy à? Tài xế cũng không từ chối, cứ thế giơ tay như tiểu thái giám đỡ cô nàng tiểu thư họ Cảnh vào nhà.

    Bên trong căn nhà, các đồ dùng hay cách bày biện đều rất tinh tế và tráng lệ, Cảnh Y Nhân chỉ nhìn qua là biết chúng đều đến từ phương Tây, trước đây trong cung của cô cũng có vài đô vật phương Tây như thế.

    Những món đồ đến từ nước ngoài rất hiếm có, cô không nghĩ tới ở đây lại nhiều tới vậy. Xem ra ông cậu giả mạo này cũng có tiền đây. Tầm mắt cô vẫn ngắm nghía xung quanh căn phòng, bỗng liếc thấy có người đang đi xuống cầu thang, nhìn ông ta, Cảnh Y Nhân lập tức sững sờ. Đó là một người phương Tây có mái tóc vàng và đôi mắt xanh biếc, ông cậu này của cô đúng là không phải người có tiền bình thường.

    Quản gia Ngô năm nay đã 40 tuổi, ông mặc áo bành tô, trước ngực là một chiếc đồng hồ quả quýt, mái tóc vàng được chải vuốt gọn gàng ra sau, vẻ mặt ông vô cảm giống hệt ông chủ của mình, ngạo mạn nhìn xuống vạn vật!

    Quản gia đi xuống tầng, hơi cúi đầu chào Cảnh Y Nhân rồi nói: “Cô Cảnh, chào mừng cô trở về.” “...” Người phương Tây này nói tiếng Trung rất lưu loát, nhưng cô vẫn không thích thái độ lạnh lùng của ông ta.

    Cảnh Y Nhân hất cằm, trông còn ngạo mạn hơn cả ông ta, cô lạnh lùng liếc ông ta một cái, thản nhiên “Ừ” một tiếng rồi bước tao nhã về phía sô pha, sau đó ngồi xuống. Tài xế vốn đang muốn đi, thấy cô Cảnh cuối cùng cũng chịu buông tay mình ra thì vội khách khí nói: “Cô Cảnh, đã đến giờ tan tầm rồi, tôi về trước đây ạ.”

    Không đợi Cảnh Y Nhân đồng ý, tài xế đã xoay người đi mất.

    “...” Cảnh Y Nhân phát hiện ra người ở đây hình như không biết phép tắc gì cả, tuy cô không còn là công chúa nhưng không đợi cô nói mà đã đi mất rồi sao?

    Quản gia Ngô nhíu mày, hơi bất ngờ khi thấy tư thế ngồi của Cảnh Y Nhân rất tao nhã. Ông biết rõ cô tiểu thư này chỉ là con rơi của nhà họ Cảnh, thân phận thấp kém, từ nhỏ đã lớn lên ở nông thôn nên không hề có chút tu dưỡng hay khí chất gì cả.

    Ngày thường luôn ăn mặc, trang điểm thô tục như phong cách Smart* hay lũ côn đồ vậy. (*) Phong cách Smart phong cách của giới trẻ Trung Quốc phát triển năm 2008, mô phỏng theo quần áo của nhân vật Nhật Bản kết hợp với phong cách rock anh roll của u Mĩ, tóc tay lòe loẹt vuốt keo dựng đứng. Nghĩ tới trước kia vị tiểu thư nhà họ Cảnh này để kiểu tóc xù, mặc váy ngủ siêu ngắn, còn gác chân lên bàn trà mà rung đùi, chẳng ra thể thống gì, cả quần lót cũng có thể nhìn thấy rất rõ. Vừa xem tivi vừa cắn hạt dưa, vỏ hạt rơi vãi đầy từ sô pha xuống dưới đất, đâu đâu cũng có, người giúp việc quét còn không kịp. Không những thế, cô ta còn sai cả thợ sửa nước vừa mới gọi đến nhà phải xoa bóp cho cô ta nữa.

    Ngay cả người giúp việc trong nhà còn thấy mất mặt xấu hổ thay cô ta. Dù ông đã nhắc nhở nhiều lần nhưng cô nàng tiểu thư kia vẫn trơ tráo bỏ ngoài tai.

    Khi ấy thiếu gia đúng lúc trở về, thấy vậy mà thiếu gia vẫn coi như không biết, còn cô Cảnh thì sợ hãi, chỉ vì muốn trốn tội mà thẳng tay tát thợ sửa nước một cái rồi chửi ầm lên, vu oan anh ta sàm sỡ mình lúc cô ta không chú ý.

    Những chuyện như vậy đã xảy ra không ít lần, vì chỉ là cuộc hôn nhân thương mại không có tình yêu nên ngài Lục đều mắt nhắm mắt mở cho qua.

    Nhưng lần này cô Cảnh lại thật sự rất quá đáng, cánh truyền thông đã chụp được không ít ảnh cô ta nhảy thoát y ở quán bar, còn có cả mấy tấm ảnh bị giới hạn độ tuổi nữa.


  • #8

    VỢ BOSS LÀ CÔNG CHÚA

    Chương 7 : Bản cung đói rồi


    Chỉ trong một buổi tối, danh tiếng của vợ Lục Minh - Cảnh Y Nhân - không ai không biết đến, làm hại cổ phiếu của Lục thị vì cô mà điên cuồng giảm giá.

    Loại phụ nữ này dù xinh đẹp hơn nữa cũng không ai dám lấy, ngài Lục đương nhiên muốn ly hôn rồi. Nhưng cô Cảnh lại bắt đầu gây náo loạn, khóc lóc, đòi thắt cổ, đòi tự sát để uy hiếp.

    Ngồi trên sô pha, Cảnh Y Nhân nhìn lướt xung quanh căn phòng, rồi lại nhìn quản gia.

    “Tên ông là gì?”

    “...” Quản gia Ngô lạnh nhạt nhìn cô, cô không biết tên ông là gì sao?

    Dù nghĩ vậy nhưng quản gia Ngô vẫn trả lời: “Thưa cô Cảnh, tên tôi là Ngô Hạo.” “Tiểu Ngô Tử, bản cung đói rồi, đi chuẩn bị ít đồ ăn đi. Muộn thế này rồi thì không cần phải làm món gì phức tạp đâu, đơn giản chút là được.”

    Cô đã sớm phát điên vì đói bụng, nếu không phải vì muốn giữ gìn hình tượng công chúa tao nhã thì cô đã sớm nằm lăn lộn dưới đất, thấy thứ gì cũng gặm rồi! “...”Quản gia Ngô nhất thời ngẩn ra, vẻ mặt hơi kinh ngạc nhìn Cảnh Y Nhân.

    Ông là quản gia chứ đâu phải đầu bếp, càng không phải người giúp việc, mà giờ này thì cả đầu bếp lẫn người giúp việc đều đã tan làm rồi, không lẽ ý cô là bảo ông đi làm à?

    Nhưng dù thế nào thì người ta vẫn là chủ, quản gia Ngô đành phải hỏi lại: “Cô Cảnh, cô muốn ăn món gì?”

    Cảnh Y Nhân nghiêng đầu suy nghĩ, rồi kế tên mấy món mà cô thích ăn nhất.

    “Vậy thì bào ngư om trân châu, canh vây cá mập, mề ngỗng, súp tôm hùm. Cứ làm vài món đơn giản ấy trước đã.”

    “...” Đây mà gọi là đơn giản?

    Nếu như ông nhớ không lầm thì những thứ này đều là những món ăn kinh điển trong Mãn Hán toàn tịch, đầu bếp bình thường không thể làm được.

    Miệng của cô Cảnh này đúng là điêu ngoa! Ngay cả đầu bếp cũng không làm được, huống chi ông chỉ là một quản gia!

    Quản gia Ngô lạnh lùng chỉ vào nhà bếp: “Cô Cảnh, tủ lạnh trong bếp có vài thực phẩm đông lạnh hoặc đồ ăn nhanh, cô có thể xuống xem rồi tự làm lấy. Đầu bếp đã hết giờ làm việc rồi.” Nói xong, quản gia Ngô xoay người lên tầng. “...” Cảnh Y Nhân giận dữ, tuy rằng những người ở đây đều không biết cô nhưng dù thế nào thì cô vẫn là công chúa, một hạ nhân mà lại dám dùng thái độ ấy với cô sao?

    Nhưng bụng cô đã đói đến mức sắp phát điên rồi, không còn sức để ý mấy chuyện ấy nữa, cô đành phải đứng dậy tự mình làm cơm no áo ấm thôi!

    Trên tầng, Lục Minh tắm xong đi ra, vóc người hoàn hảo với chiều cao một mét tám mươi bảy, làn da màu mật ong, cơ bụng tám múi, phía dưới eo nhân ngư được quấn quanh bằng một chiếc khăn tắm.

    (*) Eo nhân ngư: hai đường tạo thành chữ V ở phần bụng phía trên xương chậu của đàn ông, nó giống với phần bụng dưới của con cá khi nó co mình, vì vậy mà được gọi là eo nhân ngư. Cánh tay mạnh mẽ với đường nét tuyệt đẹp dùng khăn lau khô mái tóc rồi vứt chiếc khăn qua một bên. Toàn thân từ trên xuống dưới, không chỗ nào không lộ ra vẻ gợi cảm đầy nam tính, hoàn mỹ, khí thế mạnh mẽ như vương giả.

    Anh chuẩn bị đi ngủ, vừa nằm xuống giường thì lại nghe thấy có tiếng đồ vật rơi vỡ dưới tầng.

    Khuôn mặt tuấn tú trầm xuống, nhưng anh chẳng buồn quan tâm, ngày mai sẽ có người giúp việc xử lý, anh trở mình tiếp tục ngủ.

    Nhưng chưa được hai phút thì lại thêm một tiếng “Bịch” rất lớn, cứ như là đang phá nhà vậy.

    Nghe rất giống tiếng mấy bình rượu quý mà anh cất giữ bị đập vỡ, không phải một bình mà là rất nhiều bình.

    Bịch! Cạch! Choang! Bùm! Bùm!

    Lục Minh thật sự không thể nhịn nổi nữa, đen mặt hất chăn ra rồi xuống giường. Quần áo cũng không mặc, anh xông thẳng ra đầu cầu thang, cảnh tượng trước mắt khiến anh như chôn chân tại chỗ.

    Chỉ thấy kệ rượu sau quầy giống hệt một đống đổ nát vương vãi dưới đất, các bình rượu đều bị vỡ tan tành, sàn nhà thì đầy thứ chất lỏng đỏ đỏ vàng vàng, loang lổ như bị giội phần, nó còn đang tràn ra khắp phòng khách.

    Mặt Lục Minh đã đen đến mức không thể đen hơn, may mà người đàn bà chết tiệt kia còn ôm được một bình rượu lành lặn, lại là bình mà anh ta quý nhất.



Bài viết 8
Lượt xem 1423